Wednesday, February 1, 2017

Bà Quả Phụ Lê Văn Hưng

Hình gia đình Tướng Lê Văn Hưng

 Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng hình chụp lúc mang cấp bậc Đại Tá 

 Đám cưới con gái Tướng Lê Văn Hưng

 Đám Cưới Tướng Lê Văn Hưng

 Con gái Tướng Lê Văn Hưng


 Đồng Hương Nauy giúp Bà Quả Phụ Lê Văn Hưng


 Đồng Hương Nauy giúp bà Lê Văn Hưng


Wednesday, January 18, 2017

Một chữ “Đức”, không ngờ ẩn chứa thiên cơ to lớn như vậy!

Chữ “đức” (德) là chữ Hán (thiên bàng) hợp thành từ các bộ “xích” (彳) , “thập” (十);  “mục” (目); “nhất” (一);   “tâm” (心) tổ hợp thành. Trong cuốn “Thuyết văn giải tự” giải thích: “Đức, thăng dã. Tùng  xích thanh”, tạm dịch là: “Đức, cảnh giới nhờ việc làm tốt mà thăng hoa”.

Hình chữ chọn dùng “彳” làm biên bàng, “㥁” làm thanh bàng. Vì vậy, “đức” có thể lý giải là đạo đức của con người, “tâm tính” (心性) của con người thăng hoa lên trên. Bởi “đức” có ý nghĩa vươn lên tầng thứ cao, cũng là chỉ tinh tấn trong tu luyện của người tu luyện.  “Xích” 彳, ý là đi thong thả. Theo “Thuyết văn giải tự”, “Xích” (彳) giống như 3 khớp xương đùi, bắp chân, bàn chân của chân dưới của con người liên kết lại với nhau, ý là đi từng bước nhỏ.

Nhưng bước đi thong thả trong chữ “đức” (德) này, không phải là chạy, không phải nhảy, không phải đang tản bộ trên đất bằng, cũng không phải đang dậm chân tại chỗ, mà là từng bước một có in dấu chân đi lên trên, hướng lên trên. Đối với một người bình thường mà nói, sự ít nhiều của “đức” quyết định năng lực lớn nhỏ, mức độ của hạnh phúc, hướng đi và tầng thứ của luân hồi.

Vậy nên, muốn “được” thì phải có “đức”, muốn “được” thì phải “mất”, muốn “được” thì phải “xả”, muốn “được” thì phải cho đi. Đối với người tu luyện mà nói, sự ít nhiều của “đức” đã quyết định mức độ khó dễ trong tu luyện của người tu luyện, tầng thứ và quả vị có thể đạt được.

Phía bên phải của “đức” là “thập mục nhất tâm” (十目一心). Chúng ta trước hết nói về chữ “nhất” (一) trong này. Chúng ta hiện nay đều lý giải chữ “nhất” là chữ số 1, cho rằng chữ nhất chính là đơn giản nhất. Trên thực tế chữ số này là phức tạp nhất. Trong “Thuyết văn giải tự” giải thích đối với chữ này là nhiều nhất. Vậy “nhất” (一) ở trong đó được đàm như thế nào?

“Duy sơ thái cực, đạo lập ô nhất, tạo phân thiên địa, hóa thành vạn vật“, (tạm dịch là: Thái cực, Đạo tối nguyên sơ là được sinh ta từ “nhất”, sau đó tạo nên trời đất, sinh thành vạn vật). Vậy nên chữ “nhất” này nó là thủy tổ của vạn vật, là thủy tổ và bản nguyên của hết thảy mọi thứ. Từ “nhất” sinh ra âm dương, tạo ra trời đất. Vậy nên một nét ngang này thực tế chính là tách biệt trời đất, bên trên là trời, bên dưới là đất, còn “thập” (số 10) chính là “thế giới mười phương, bốn mặt tám phương”.

Vậy nên mọi người sẽ thấy chữ “đức” này rất có ý nghĩa, “thập mục” (十目) bên trên chữ “nhất” (一) chính là ý nói khắp trời đều là những con mắt. Chữ “tâm” (心) bên dưới chữ “nhất” đương nhiên chính là chỉ nhân tâm, vậy nên con mắt của khắp trời đều đang nhìn vào cái tâm của con người.

Quá khứ có một câu nói “trên đầu ba thước có Thần linh”, “làm chuyện trái với lương tâm ở trong phòng tối, mắt Thần lại thấy rõ như ánh điện”. Chính là nói khắp nơi đều là con mắt của trời, con mắt khắp trời đều đang nhìn xuống mặt đất này. Từ đây có thể thấy người xưa cho rằng cái gì là “đức”? Chính là không kể có người đang dõi nhìn bạn hay không, có pháp luật truy cứu bạn hay không, hành vi của bạn nếu phù hợp với đạo trời, thì mới là “đức” thật sự.

Lão Tử nói: “Vạn vật mạc bất tôn Đạo nhi quý Đức“, ý là muôn vật đều tôn trọng Đạo và quý trọng Đức; muôn vật nếu không có Đạo thì không thể sinh, không có Đức thì không thể thành được. Vạn vật trong cõi trời đất sở dĩ có thể sinh tồn và phát triển, đều là bắt nguồn từ sự dưỡng dục của đạo đức. Đức là một loại vật chất cao năng lượng nhìn không thấy, sờ không được nhưng lại thật sự tồn tại. Có thể nói chữ “Đức” quyết định hết thảy mọi thứ của con người, sâu cạn nhiều ít của đức hạnh quyết định phúc phận và vận mệnh của con người. Cũng chính như “có đức mặc sức mà ăn” mà cổ nhân thường nói đến.

Đối với người bình thường mà nói, không có “đức” thì người ta sẽ không có phúc khí; đối với người tu luyện, không có đức thì người ta không thể tu luyện lên trên được, bởi vì tu luyện là “lấy đức diễn hóa ra công”. Vậy nên “tâm tính” (bao gồm cả “đức” trong đó) là thứ cơ bản nhất, then chốt nhất khiến người tu luyện đề cao tầng thứ, có được cao “công”.

Cát hung họa phúc của con người có liên quan chặt chẽ với đức, có đức là phúc, không có đức chính là họa, đây chính là “Thiên đạo vô thân, thường dữ thiện nhân“, ý rằng trời không thiên vị, thường giúp người lành.

Trong điển tịch cổ đại, “Thượng Thư – Sách lược Cao Đào” miêu tả 9 đức – 9 đức tính của Thánh nhân: “Khoan nhi lật, nhu nhi lập, nguyện nhi cung, loạn nhi kính, nhiễu nhi nghị, trực nhi ôn, giản nhi liêm, cương nhi tắc, cường nhi nghĩa”. (Tạm dịch là: khoan dung đại lượng nhưng cũng nghiêm túc cung kính, tính tình ôn hòa nhưng lại có chủ kiến, cẩn thận tỉ mỉ nhưng cũng trang trọng nghiêm túc, có tài trị quốc nhưng cũng thận trọng, giỏi lắng nghe ý kiến của người khác nhưng cũng cương nghị quyết đoán, hành vi chính trực nhưng thái độ ôn hòa, khoáng đạt giản dị nhưng cũng chú trọng cả những việc nhỏ, cương trực nhưng cũng vẹn toàn, kiên cường dũng cảm nhưng cũng phù hợp đạo nghĩa).

Trong quyển “Thượng Thư – Hồng Phạm”, nói đến ba phẩm đức khác: “Nhất viết chính trực, nhị viết cương khắc, tam viết nhu khắc”. (Tạm dịch: một là cương trực thẳng thắn, hai là lấy cứng rắn giành thắng lợi, ba là lấy mềm dẻo giành thắng lợi).

Trong quyển “Chu Lễ – Địa Quan”, lại có giảng đến 6 phẩm đức: “Tri, nhân, thánh, nghĩa, trung, hòa” ;(tri: tri thức, hiểu biết; nhân: nhân nghĩa; thánh: sáng suốt: nghĩa: chính nghĩa; trung: chính trực; hòa: khiêm hòa). Khổng Tử trong “Luận Ngữ” giảng “nhân, lễ, nghĩ, trí, tín”. Người xưa vô cùng tôn kính trời đất thần linh, có thể tuân giữ đạo đức, vậy nên có phẩm đức tốt, phúc phận lớn.

Con người hiện nay thường coi nhẹ đạo đức, nhìn nhận đạo đức một cách nông cạn. Hơn nữa còn cho rằng hai chữ “đạo đức” chỉ là một loại thuyết giáo, vốn không có nội hàm chân thật, chỉ nói ngoài cửa miệng mà thôi. Từ đó mà không thể thật lòng thành tín, không biết hàm nghĩa thâm sâu của đạo đức cũng như năng lượng vật chất và tinh thần to lớn của nó. Vậy nên con người hôm nay ngày càng rời xa đạo, thiết hụt đức, phúc phận mỏng manh, gặp nhiều chuyện không được như ý.

Thích Tánh Không

Saturday, January 14, 2017

Có kiếp trước hay không?

Thursday, January 12, 2017

Nhẫn chịu oan khuất thì là người được phúc báo

Người xưa có câu rằng “Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Trong giáo lý nhà Phật cũng cho rằng ác khẩu sẽ tạo nghiệp báo khôn lường. Vậy nên, đừng để sự tức giận chi phối tâm trí bạn và tước đoạt đi phúc báo của bạn.
 
1. Nếu bạn nhẫn chịu oan khuất thì bạn là người được phúc báo
Người khác nhục mạ bạn, bạn nên coi như được bội phục, người khác làm tổn thương bạn, bạn nên coi như họ đến để thành tựu bạn.
Làm tổn thương người khác chính là tiêu xài công đức phát tài của mình, một người tâm địa xấu xa thường làm hại, làm tổn thương người khác, thì chính là mang tiền đến đưa cho người khác.
Ngược lại, một người có thể nhẫn nhục, chính là liên tục thu tiền. Người đại nhẫn giống như mở ngân hàng, có thể thu nạp từ trăm sông.
Trong mấy chục năm của cuộc đời, có rất nhiều chuyện và lời lẽ khiến chúng ta cảm động. Vì thế, chúng ta cũng nên nỗ lực tìm cách khiến người khác cảm động.
 
2. Trên thế giời này có một loại kinh doanh luôn lỗ vốn, chính là tức giận
Mọi người thường không chịu nhận sai, mọi thứ đều nói là lỗi của người khác, cho rằng mình mới là đúng. Kỳ thực không chịu nhận sai chính là một sai lầm.
Người mình nhận lỗi có thể là bố mẹ, bạn bè, người ngoài xã hội, thậm chí nhận lỗi với con cái và với cả người  đối xử không tốt với mình. Bạn sẽ thấy rằng mình sẽ chẳng mất đi cái gì, mà ngược lại sẽ thấy được sự độ lượng của mình.
Nhẫn lỗi là một phẩm chất tốt, cũng là một loại tu hành.
 
3. Cái gì cũng không thể nhẫn nại, thành tựu của bạn sẽ bị giới hạn
Nhẫn nhịn cũng chính là điều mà con người gọi là bền chí, nghị lực. Cần phải nhẫn để được vừa lòng đẹp ý, tại sao vậy?
Người xưa dạy “một điều nhịn, chín điều lành”, cũng lại nói: “Lùi một bước biển rộng trời cao”. Quả thực, nhẫn nhịn có thể khiến tâm chúng ta trở nên thanh tịnh, khoảng trời trước mặt cũng sẽ trở nên rộng mở bao la.
 
4. Niệm giận vừa khởi lên, triệu cửa nghiệp chướng liền khai mở
Một khi tâm oán giận vừa khởi lên thì trí tuệ sẽ không còn, lý tính bị che mất. Do đó sẽ xử trí theo cảm tính, không chỉ làm tổn thương mình, mà còn hữu ý hoặc vô ý gây thù kết oán với người khác.
Nếu không thể hóa giải thù oán, khi nhân duyên chín muồi, báo ứng sẽ hiện ngay trước mắt, oan oan tương báo, quả báo sẽ ngày càng tàn khốc hơn.
 
5. Thân thể, tâm trạng của con người cùng với tự nhiên dung thành một bức họa
Thất tình lục dục làm nhiễu loạn tự nhiên, nhiễu loạn thân thể người. Thất tình là “Thích, phẫn nộ, buồn, vui, yêu, ác, dục”. Trong đó tức giận, nổi cáu là gây hậu quả vô cùng nghiêm trọng.
Có người nói, tuổi thọ trung bình của con người lẽ ra phải là 200 tuổi, chính là do những phiền não của bản thân đã làm cho thân thể bị hư hại; người luôn sống trong cảnh giới đại từ bi thì không già, không yếu, không mê, không tà, khộng tiêm nhiễm – đây mới là niềm vui thật sự.
 
6. Thường cảm ơn trong lòng
Mặc dù người khác nhục mạ, phỉ báng, hãm hại bạn, cũng vẫn nên dùng thiện tâm để đối đãi, và tự đáy lòng mình cảm ơn họ.
Thực sự thì sự sỉ nhục, phỉ báng, và hãm hại của người khác, chính là để tiêu trừ nghiệp lực mà mình đã tạo ra trong đời này. Vậy nên quyết không thể để tâm oán hận nổi lên. Nếu vẫn còn tâm oán hận, thì không những không thể tiêu nghiệp, mà ngược lại còn làm cho nghiệp tăng lên.

7. Bạn hỏi Phật ngày nào tốt; Phật hỏi xem bạn có ngày nào bình yên?
Nếu không tu tâm mình thì không thể sống những ngày tháng bình thản.
Cuộc đời giống như một cái cặp da, khi cần dùng thì mới lấy, khi không dùng thì bỏ nó ra; lúc cần bỏ xuồng thì lại không bỏ, giống như mang theo hành lý nặng trĩu, không thể tự tại.
Những năm tháng của cuộc đời có hạn, vậy nên nhận sai, tôn trọng, bao dung thì mới có thể bình thản, buông bỏ mới có thể tự tại!
 
8. Nổi cáu là tối kỵ của tu hành, là đốt cháy rừng công đức của mình
Nếu không sửa đổi tính xấu này, thì vô luận là một ngày có niệm bao nhiêu bộ kinh, có thuyết bao nhiêu lần Pháp, thì bạn cũng không thể ra khỏi tam giới. Phát cáu là biểu hiện của vô minh, chính là không minh bạch.
 
9. Bất thiện, ác ý với người khác chính là chà đạp chính mình
Nếu ác ý với người người khác, thì người bị hại chỉ chịu 3/10, mà chính chúng ta mới phải gánh chịu phần nhiều 7/10, đó chính là chà đạp chính mình mà không tự biết.
Một câu nói ra khỏi miệng, gây sự tổn thương, thì chính mình là người gánh chịu phần lớn sự tổn thương đó. Bạn muốn mình khỏe mạnh, trường thọ và tràn đầy trí huệ, thì bạn phải dùng tấm lòng yêu mến để đối đãi với tất cả mọi người. Biết cho đi, bạn sẽ nhận lại được nhiều hơn thế.
 
10. Lời nói làm tổn thương người khác, còn nghiêm trọng hơn cả giết người
Đây là sự thật mà rất ít người biết! Khẩu tạo nghiệp là dễ xảy ra nhất, mà cũng là tạo thành nhiều nhất, quả báo kiếp sau sẽ vô cùng thảm thiết.
Nhẫn thì sẽ có thể xử lý và hóa giải, có thể biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thành không có chuyện gì.
Có thể nhẫn, thì có thể phân biệt được tốt xấu, thiện ác, thị phi của thế gian. Vào buổi tối mỗi ngày trước khi đi ngủ, hãy tự hỏi chính mình: “Hôm nay mình có tức giận không?”.
Cảm xúc ảnh hưởng đến tâm trạng của cả ngày, vì thế mỗi ngày hãy tự mỉm cười với mình nhé!
 
Internet Sưu Tầm 

Saturday, December 3, 2016

Thảm kịch mùa Lễ tạ ơn / Luke Smith killed by police in Santa Cruz

Đêm thứ sáu vừa qua, trước mùa lễ Tạ ơn 2016 một thiếu niên tên Luke Smith 15 tuổi cùng đứa bạn đã làm một liều ma túy LSD. (Lysergic Acid Diethylamide). Một thứ ma túy cao cấp mà bọn nhỏ có thể mua được ngoài đường phố. Ảnh hưởng  từ 12 giờ đến cả ngày. Có thể bọn chúng chơi thuốc quá độ, Luke phát điên vác dao về nhà chém cả bố và ông cậu. Lúc đó khoảng gần 3 giờ sáng thứ bẩy. Khi thằng con vị thành niên đi chơi khuya về nhà say thuốc thì bị phụ huynh la rầy, chuyện rất thường. Nhưng ông bố Smith không biết rằng thằng con lúc đó không còn bình thường. LSD đã biến đứa con thông minh ngoan hiền của ông thành một tên điên. Chém cả bố và ông cậu bị thương. Gọi 911. Lập tức xe cảnh sát, cứu thương và xe cứu hỏa chạy đến. 11 ông cảnh sát quận Santa Cruz từ 3 cơ quan cùng với những con chó nghiệp vụ vây quanh thằng bé. Thằng Luke, Mỹ lai Việt thân thể cường tráng, tóc để dài như tài tử trong phim hải tặc Hoa Kỳ. Khuôn mặt sáng sủa nhưng đang say thuốc rất nặng. Nó phóng lên nóc xe cứu hỏa, tay giơ con dao bấm nhỏ có 4 inch. Cảnh sát hô. Mày muốn gì. Bỏ dao xuống. Luke bỏ chạy. Từ nhà ông bố ở Amesti Rd. nó chạy qua 300 block đường và ngừng lại tại Pioneer Rd. Đoàn cảnh sát rần rần đuổi theo. Vừa chạy xe vừa chạy bộ cùng những con chó.  Rồi cảnh sát vây quanh rất gần thằng bé.. Hình ảnh quay lại toàn cảnh qua máy đeo trên người các ông cảnh sát. Vẫn những tiếng hô. Bỏ dao xuống. Mày muốn gì...Tuy thằng nhỏ chỉ có con dao pocket Knife nhưng 11 ông cảnh sát rất to lớn được huấn luyện và võ trang cùng những baton điện, không ông nào xông vào khuất phục một thằng bé điên. Sau 13 phút thuyết phục đứa bé điên vẫn say thuốc nên không bỏ dao, cảnh sát bèn bắn súng Tasers. Loại súng điện có khả năng chỉ làm đối tượng tê liệt nhưng không sát hại. Một phát trúng tay phải Luke cầm dao, nhưng không kết quả. Luke vẫn giữ chặt con dao. Bèn cho chó đặc vụ K9 vào tấn công. K9 xông vào tấn công tay phải đang cầm dao của Luke. Cảnh người và chó chiến đấu với một vòng tròn cảnh sát đứng bên ngoài thu được trên phim thực là hết sức dã man phi lý . Nhưng đó là chuyện đã xảy ra. Sau cùng, không biết ai là chỉ huy vụ này có ra lệnh hay không. Có tay cảnh sát Chris Vigil với 9 năm công vụ và hàng trăm giờ được huấn luyện về việc giải quyết mọi trường hợp. Lần này Vigil giải quyết bằng cây súng trận nổi danh của Hoa Kỳ. Ông đã bắn một loạt đạn AR 15 tàn khốc vào ngực thằng bé. Luke ngã xuống, tay còn giơ con dao nhỏ bé và chết tức khắc. Vụ thảm sát chấm dứt lúc 3:15 am thứ bẩy ngày 19       tháng 11 năm 2016 tại miền duyên hải Santa Cruz, bên bờ Thái Bình Dương. Đây là vụ súng giết người lần thứ sáu trong năm qua tại vùng đất du lịch thơ mộng ven biển CA và là vụ cảnh sát bắn người lần thứ hai trong hơn 30 ngày vừa qua. Ông Hart, cảnh sát trưởng cho biết việc làm của cảnh sát Vigil là biện phát cuối cùng. Ông nói: Vigil did not do anything wrong. Ông nói về loạt đạn AR 15 không có gì sai trái cả.

Câu chuyện không có gì sai trái cả, hiện đang là đề tài làm cho những ngày Thanksgiving của phụ huynh Aptos High trở thành u ám. Gia đình của cậu bé Luke đau thương đã đành, nhưng tất cả bạn học và những người biết Luke Smith đều đồng loạt lên tiếng khen ngợi thằng bé thông minh, tử tế, học toàn điểm A. Được cảm tình với hầu hết mọi người. Lẽ đi nhiên không ai phủ nhận chuyện chơi ma túy là vô cùng tai hại. Nhưng đem đến cái chết bất thường là điều không ai chờ đợi. Những cô bé mắt xanh tóc vàng bạn học với Luke khóc đẫm lệ nói về người bạn chết thảm thương khi được báo chí phỏng vấn. Hiệu trưởng Margaret Pughe bày tỏ sự thương cảm như dè dặt nói rằng còn quá sớm để đi đến kết luận về trách nhiệm vụ thảm sát nầy. Nhưng người đứng đầu tổ chức thanh thiếu niên tại Watsonville mà Luke là thành viên đã có ý kiến trực tiếp. Joar Opheim nói rằng thảm kịch này phải chấm dứt. Không thể chấp nhận được việc hạ sát một thiếu niên không có súng trong khi hiện trường đầy những cảnh sát và chó. Chúng ta phải làm mọi thứ cần thiết để có được công lý.

Chuyện nhà.
Chúng tôi có đọc San Jose Mercury mỗi ngày nhưng vô tình lại bỏ qua bản tin kể trên. Cô Carina Hoàng, con của trung tá Hoàng Tích Hữu Ái vừa bay từ Úc về đã liên lạc với tôi. Cháu cho biết đứa con trai của cô chị chính là người vừa bị cảnh sát Santa Cruz bắn chết. Chị cháu cũng vượt biên qua Mỹ lúc còn trẻ mấy chục năm trước. Lập gia đình với ông chồng Smith. Sinh được một gái một trai. Dường như sau đó hai người đã chia tay. Đứa con trai đầy hy vọng của người mẹ gốc tỵ nạn Việt Nam mà báo có nói đến chính là thằng nhỏ Luke mới bị bắn chết. Gia đình Carina có mấy anh chị em. Nhưng chỉ riêng Carina Hoàng cư ngụ từ Úc Châu nghe tin đã bay về CA. Những người khác ở vùng Sacramento. Tất cả đều cùng về xum họp trong một lễ tạ ơn rất muộn ở Santa Cruz. Chủ nhật này là ngày thằng nhỏ Luke Smith sinh nhật 16 tuổi. Không phải chỉ có gia đình ty nạn tham dự lễ sinh nhật trong bầu không khí tưởng niệm. Sẽ có tất cả học sinh của trường Aptos High và dân chúng dễ thương của địa phương. Ở đây họ coi nhau như một gia đình . Họ gọi nhau là gia đình Mariner. Xem ra cuộc kết hợp giữa mối tình Việt Mỹ của cha mẹ Luke không phải là trăm năm hạnh phúc. Làm ăn chật vật. Bố và ông cậu của thằng Luke chỉ vẫn là nhân công cho hãng lợp mái nhà. Cả hai anh em ông Mỹ đều bị thằng Luke nổi điên chém mấy nhát nhưng đã bình phục. Mẹ Việt Nam ở riêng đi làm nuôi con. Con gái ở với mẹ. Thằng con trai ở với bố nhưng cũng thường về ở nhà mẹ. Tang lễ của cậu bé với hình ảnh giơ dao đứng trên nóc xe cứu hỏa thách thức sẽ còn ghi dấu cho cả sở cảnh sát Santa Cruz. Khi bị bắn hạ trên đường Pioneer Rd. thằng bé vẫn còn giơ cao con dao lần chót. Hình ảnh ghi lại cảnh đứa nhỏ chiến đấu với con chó trước sự chứng kiến của 11 tay cảnh sát được đưa lên youtube hết sức bất nhẫn. Gia đình của Luke không đồng ý những cảnh sát vẫn muốn đưa ra công khai. Cũng ghi nhận thêm rằng không có chỉ dấu cậu bé dùng dao tấn công cảnh sát. Luke cùng với cơn phê thuốc LSD chỉ đứng một chỗ. Chẳng biết làm gì. Trời đã khuya. Việc thuyết phục chỉ kéo dài 13 phút. Có thể đã quá khuya. Ai cũng muốn giải tán về nhà. Không hề có một nhân vật chuyên môn kiên nhẫn đối thoại như trong phim ảnh. Không ai kiên nhẫn chờ cho nạn nhân giải tỏa được cơn điên LSD. Không nghe nói sẽ kêu mẹ hay chị gái đến để thuyết phục Luke như những bài học căn bản của cảnh sát. Những tay bảo vệ luật pháp ở đây xem ra quá vội vàng. Không hề có một chút kiên nhẫn. Thằng nhỏ hết đường chạy. Không xông vào tấn công cảnh sát. Vậy mà mấy ông thả chó vào cắn thằng bé không xong nên bắn ba phát súng điện cũng không thành công, bên dùng ngay súng trận AR 15. Như vậy từ tên thủ phạm nhỏ bé chết rồi, nó biến thành nạn nhân. Tuổi 15 bước qua 16.  Straight A student. Chưa hết trung học mà đã học thêm cả chương trình College. Cả cộng động thương tiếc. Nếu nạn nhân nằm đó rồi thì bây giờ ai là thủ phạm. Phải chăng ông bố chính là thủ phạm? Bố giết con? Ông gọi 911 để 11 ông cảnh sát của 3 tổ chức đến tham dự cuộc đuổi theo thằng bé 15 tuổi say thuốc. Hay thủ phạm là 11 ông cảnh sát đứng chung quanh coi thằng bé vật lộn với con chó. Tất cả đều muốn mọi chuyện xong sớm đề về ngủ lại. Hay là anh cảnh sát 9 năm cộng vụ với 100 giờ học về việc giải quyết vấn đề giao tế nhân sự trong giờ phút nguy kịch. Anh chỉ nhớ trang cuối cùng và giơ khẩu súng trận đi luôn một loạt đạn tàn khốc. Ông cảnh sát trưởng họp báo 2 lần và tuyên bố thuộc viên của ông đã làm đúng. Không có gì sai cả. Đây là biện pháp cuối cùng. Như vậy không có ai là thủ phạm. Thủ phạm đích thực sẽ không bị bỏ tù. Thủ phạm là LSD và AR 15.
 
Chuyện ông ngoại:                                                                       Trong khi các gia đình họp mặt dự sinh nhật cậu bé đã ra đi thì ông ngoại của cháu không có mặt. Từ nhiều năm qua cựu trung tá nhảy dù nguyên cảnh sát trưởng Tây Ninh đã nằm trong Nursing Home. Ông không sống với hiện tại. Ông không nghĩ gì về tương lai. Ông chỉ sống với quá khứ. Đầu óc lãng đãng. Lâu lâu ông trốn ra khỏi nhà dưỡng lão. Lúc tìm thấy ông trở về, quầy áo bị rách, mặt mũi xây sát nhiều chỗ. Chắc là đã bị té vào bụi gai hay vườn cây quanh vùng. Ông bình tĩnh báo cáo. Tao vừa quần nhau với cộng sản một trận. Tụi nó đâu rồi? Ông trả lời, chúng chạy hết rồi. Một tay ông tưởng tượng cầm cây M16. Một tay ông tưởng tượng cầm con dao giơ lên cao. Ông không biết rằng thằng cháu ngoại thương yêu của ông cũng đã giơ cao con dao trước khi nằm xuống. Phải mà ông biết được thì chỉ có M16 mới hạ được AR 15. Nhưng ông đâu có xài LSD. Ông vẫn còn tỉnh táo. Chuyện 20 năm quân ngũ vẫn còn nhớ như tuần trước. Chuyện 10 năm tù vẫn tưởng như hôm qua. Nhưng chuyện hôm nay, ông vừa mất đi đứa cháu ngoại. Tuyệt nhiên ông không hay. Gia đình cũng không ai nói cho ông biết. Ông ngoại đã ngoài 80, ông sống bình yên với quá khứ. Mỗi tuần ông ra ngoài phục kích đám cộng sản mò về ở chân núi bà Đen. Trận nào ông cũng toàn thắng. Con dao giơ cao trên đầu, như đứa cháu ngoại đứng trên nóc xe cứu hỏa. Toàn thắng...
Chúng tôi với tay Hoàng Tích Hữu Ái vốn cùng là lính trừ bị con nuôi của trường Đà Lạt. Ngày xưa, lúc còn tỉnh táo anh về San Jose thăm tôi. Ngồi độc thoại như Hốt Tất Liệt trong kịch của Vũ Khắc Khoan. Mấy năm sau, bệnh già có lúc tay đã bắt chuồn chuồn, con gái nhờ chúng tôi chuẩn bị cho một lễ phủ cờ. Chiến hữu trên thủ đô CA cho biết moị chuyện đã sẵn sàng. Dù bây giờ ông chẳng còn nhớ anh em. Người còn đó mà đầu óc đã phiêu bồng. Chúng tôi vẫn xin chia buồn cùng ông và tang gia. Lá cờ dành phủ cho chiến hữu vẫn còn đây. Chờ mãi tưởng người đã đi xa, nhưng người vẫn quanh đây.. Ai ngờ thằng cháu con lai của ông vừa 16 tuổi đã đi trước. Chiến tranh đã qua rồi hơn 40 năm, sao cháu ông lại chết vì đạn súng nhà binh..

Giao Chỉ, San Jose

Friday, November 25, 2016

Những Điều Đáng Học Hỏi Từ Người Nhật














 
BỐN “CHUYỆN LẠ” Ở ĐẤT NƯỚC NHẬT BẢN- Thật đáng để suy ngẫm

Một dân tộc từ trẻ nhỏ là mầm non của đất nước được dạy dỗ hết sức chu đáo như vậy thì dân tộc Nhật làm sao THUA được Ba Tàu mà Ba Tàu dương oai diệu võ với Nhật trên biển Hoa Đông.

IMG_4035.JPG
1./ Trung thực

Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.

Sự trung thực của người Nhật, in đậm nét ở những “Mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản. Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka… cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ/túi xách.

Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào. Người Nhật tự hào khẳng định động từ “ăn cắp vặt” gần như đã biến mất trong từ điển. Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 – 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.

IMG_4046.JPG
2./ “No noise” – Không ồn

Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn 1 hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.

IMG_4031.JPG
Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa khuyến mãi, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.

3./ Nhân bản

Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn để phần 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.

IMG_4052.JPG
4./ Bình đẳng

Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng. Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường.

IMG_4055.JPG
Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi.

IMG_4056.JPG
Cách dạy con “ứng xử” và “yêu mến” thức ăn của người Nhật khiến nhiều người sửng sốt và ngưỡng mộ. Ngay từ nhỏ trẻ em được dạy cách ăn uống lịch sự, các phần ăn buffet không bao giờ bị bỏ phí, cách ăn uống sạch sẽ gọn gàng cũng được đề cao.

IMG_4057.JPG
Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, quan chức cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.

Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là vị Thủ tướng.

IMG_4058.JPG
Trong thảm họa, hay trong bão tuyết người ta vẫn kiên nhẫn xếp hàng và không có chuyện chen lấn

Thomas Edison từng dạy: “Tất cả mọi thứ sẽ đến với người biết hối hả trong khi chờ đợi”. Chính yếu tố con người đã giúp Nhật Bản làm lại từ đầu và phát triển nhanh chóng để trở nên cường thịnh như ngày hôm nay. Không có cảnh la lối, tranh giành. Mọi người đều bình tĩnh, trật tự, trước và sau khi động đất xảy ra. Người dân vẫn kiên nhẫn xếp hàng chờ đến lượt lên xe buýt (lúc này, xe buýt là phương tiện công cộng duy nhất còn có thể hoạt động), kiên nhẫn xếp hàng chờ gọi điện thoại công cộng (vì hệ thống thông tin di động bị tắc nghẽn hoàn toàn), lương thực thực phẩm trở nên khan hiếm, thế nhưng không hề có tình trạng đẩy giá bán hay đầu cơ, găm hàng để trục lợi, các nạn nhân đều có thể tìm thấy sự giúp đỡ từ cộng đồng xung quanh mình.

Người Nhật đứng xếp hàng theo một cách mà không một nơi nào trên trái đất này có thể sánh được. Họ làm cho việc xếp hàng trở nên dễ chịu với tâm niệm rằng có một điều gì đó rất đáng để chờ đợi ở phía trước mà thực tế thì có khi không phải luôn luôn như họ nghĩ. Trong quan niệm của người Nhật thì một sự kiện mà không phải xếp hàng để xem thì rất đáng ngờ. Không xếp hàng có nghĩa là có điều gì đó không tốt, không có đám đông có nghĩa là giá trị thấp.

IMG_4034.JPG
Đối với một vài người Nhật khác thì xếp hàng là một cơ hội để họ gần gũi người thân và nói những câu chuyện không bao dứt. Họ biến việc xếp hàng thành một kỷ niệm đáng nhớ. Anh Nakajima phát biểu ” Bạn đến đây với gia đình và bạn bè. Bạn đứng với họ trong một khoảng thời gian dài. Và sau đó bạn sẽ nói hãy nhớ về ngày hôm nay chúng ta đã cùng nhau đợi chờ ở hội chợ dưới cái năng của mùa hè”

Và còn một lý do nữa là người Nhật rất thích tìm hiểu về văn hóa của các nước. Sự thú vị của văn hóa nước ngoài đã biến việc phải xếp hàng chờ đợi trở nên hấp dẫn. Cô M. Tanaka, một giáo viên đại học nói rằng: “Trong suy nghĩ của người Nhật, cơ hội được tìm hiểu những nền văn hóa mới là điều hấp dẫn không thể cưỡng lại được”.

Qua những hình ảnh trên mong mọi người có cái nhìn thật đúng đắn về chuyện xếp hàng và nâng cao nhận thức về hành vi, trách nhiệm của bản thân.

IMG_4037.JPG
Ngay cả đứng trên thang máy họ cũng đứng gọn sang 1 phía để những người vội có khoảng trống

Ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già, vẫn hưởng đầy đủ lương hưu. Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng.

Trên đây là những đức tính thật đáng ngưỡng mộ của người Nhật. Mình thật sự ngỡ ngàng bởi những thông tin rất thú vị . Mình không có ý “sính ngoại” nhưng thực lòng thấy Việt Nam phải còn học hỏi rất nhiều.


Trong bức ảnh người Việt chen lấn đổi mũ bảo hiểm như trong loạn lạc so với cảnh người Nhật xếp hàng trong thảm họa như trong bình yên mà không khỏi chạnh lòng. Tự bản thân mình sẽ rút ra được bài học văn minh và ý chí của người Nhật.