Monday, October 8, 2018

I. KAVANAUGH TRUYỆN: HỒI HAI người lính già oregon

1. Đúng ra, sau khi gửi bài viết mới đây về chuyện ông thẩm phán Brett Kavanaugh bị tố khổ, tôi muốn im lặng, vì viết thêm tốn giờ quá và sợ nhàm. Nhưng, cũng như ông Trump, các nhân viên trong White House, và đại đa số Dân biểu, Thượng nghị sĩ GOP, các talk show hosts Bảo Thủ như Rush Limbaugh… tôi nhịn không nổi, trước cái trò câu giờ láu cá, gian manh đang tiếp diễn mỗi ngày của bọn K-Rats Thổ Tả. Vả lại, tôi là thứ dân cắc ké, thì có gì để mất? Bây giờ, thấy tất cả những vị trên đã không còn nhân nhượng, giữ giọng điệu “ngoại giao”, hoặc xoa dịu nữa, mà dùng chiến thuật mới: trả đũa mạnh mẽ, chống đỡ và đánh tới tấp, để bảo vệ danh dự và công bằng cho Kavanaugh, và uy tín của Thượng Viện. Nhất là nếu không cứng rắn, để cho Kavanaugh thất bại thì cử tri Cộng Hòa chẳng còn ai tin các ông, và điều này sẽ ảnh hưởng lớn trên cuộc bầu cử giữa mùa vào tháng 11 này. Các ông không có sự chọn lựa. Chẳng hạn, chủ tịch Thượng Viện, Mitch McConnell, tối hôm qua, 24/9, đã bỏ thái độ dè dặt, trung dung, lên tiếng gay gắt về cái trò khỉ đấu tố, bày tỏ sự phẫn nộ của ông đối với hành động ma giáo của đám K-Rats trong Thượng Viện, mà ông cho là “shameful”, là “low degree” v.v… và nói: “Thẩm phán Kavanaugh phải được chuẩn y (confirmed) càng sớm càng tốt”. Còn ông Trump, khỏi nói, tại đâu cũng công khai tuyên bố ủng hộ tuyệt đối con gà Kavanaugh của mình, và bác bỏ cái mà ông và phe GOP gọi là smear campaign (chiến dịch vu khống), và character assassination (ám sát nhân cách?)Những cử tri Cộng Hòa tha thiết yêu cầu Kavanaugh đừng give in, give up, và ông nói đang nghe theo, để chiến đấu và “clear my good name”.
      Cá nhân tôi theo dõi vụ này hàng ngày, cũng như cách đây 27 năm đã theo dõi hàng ngày vụ Anita Hill đấu tố Clarence Thomas, vì thường thường, tôi suy luận, những vụ hiếp dâm, hay xách nhiễu tình dục, chỉ xảy ra tại một nơi kín đáo, vắng vẻ, không có nhân chứng. Thật hay không thật, cần phải điều tra kỹ lưỡng và nạn nhân phải gọi cảnh sát hay cơ quan công quyền, liền sau đó, không phải đợi đến 36, 35 năm sau. Lại nữa, cá nhân tôi rất có cảm tình với Kavanaugh, vì “tướng người”: thông minh, hiền hòa, và trung thực, không thể là một con quỉ dâm dục. Lại đẹp trai, không thiếu người mê, mà uẩn ức sinh lý, làm trò tồi bại.
      Hoàn toàn không tin lời cáo buộc của Tiến sĩ Ford (xin mở ngoặc: chiều nay, tôi nghe một talk show host, Michael Berry, của đài 1190, tức ABC, nói rằng mợ này chưa có bằng Ph.D, mà chỉ có trình độ Ph.D-level mà thôi, nhưng bọn Thổ Tả gọi bừa là Dr. cho tăng thêm phần long trọng). Lại càng không tin đấu tố viên number two, mợ cựu sinh viên Yale, Deborah Ramirez, đã mô tả cảnh một party trong dorm của trường, Kavanaugh (lại cũng say rượu!) cởi quần khoe của nợ, rà sát mặt mợ. Rùng rợn quá. Trời ơi, trong cư xá sinh viên của một trường đại học danh giá, như Yale, mà freshman Kavanaugh lại cả gan dám làm vậy sao? An ninh và các viên chức trường, hay ít ra sinh viên trưởng dorm ở đâu, bộ đui và điếc hết cả sao? Cư xá ở bất cứ đâu cũng có nội qui mà sinh viên phải tuân giữ. Ví dụ, năm 1961, có một thời gian tôi ở cư xá Phục Hưng, đường Nguyễn Thông,  do các linh mục dòng Đa Minh, Sài Gòn, điều hành. Hay năm 1989, ở trong cư xá Đại học Grenoble, Pháp, để học một năm Sư phạm, và mùa hè 1990, trong cư xá của University of London, Anh, để theo học một khóa dự thính về Shakespeare. Cho nên tôi biết rõ. Mặc dù kỷ luật trong hai cư xá này không khắt khe như Phục Hưng, nhưng ai làm gì, ban giám đốc cư xá, i.e. mọi người, đều biết. Mợ Ramirez kể, có một số bạn học hiện diện lúc đó. Nhưng tất cả những người này nói không nghe, không thấy gì hết, và nếu có, “thủ phạm” chưa chắc đã là Kavanaugh. Một vu cáo trắng trợn, ghê tởm, cốt giết chết thanh danh của một thẩm phán lương thiện. Trong đời, nhất là đời lính, tôi đã gặp nhìều anh rất bựa, ba gai, cà chớn, nham nhở, điên khùng, nhưng chưa bao giờ thấy ai nổi cơn say, cơn dâm bất tử, mà dám tuột quần, khoe của nợ trước mặt một phụ nữ, trong một nơi công cộng như thế đó. Vừa thôi chứ mợ! Tố kiểu của mợ thì cũng giống như bọn K-Rat tố ứng cử viên tổng thống Trump sang Nga mướn một con điếm đứng t è lên giường mà Obama đã nằm, trong một khách sạn vậy đó.
      2. Một vài bạn hỏi tôi, sau hai vụ đấu tố, số phận của Kavanaugh sẽ ra sao? Tôi đã trả lời, và xin lặp lại trong email này, theo sự phỏng đoán cá nhân, và dựa trên các tin tức, tài liệu cập nhật của báo chí:
a) Mợ Ford sẽ nại cớ nào đó, để than phiền và đặt thêm điều kiện, và để có thể không ra hearing tại Thượng Viện ngày thứ năm tới. Vì biết rằng mình sẽ thua. Và vì có thêm một đấu tố viên khác, Ramirez, biết đâu sẽ cũng xin ra điều trần –điều không tiện chút nào cho cả hai mợ (mợ nào cũng muốn giành hết credit và công lao, cũng như tiền thưởng, who knows, và buổi hearing sẽ trở thành một circus (cf. Rush Limbaugh, 24/9).
 b) Ngày thứ sáu, dù tình huống nào xảy ra, Ủy Ban Pháp Lý Thượng Viện sẽ bỏ phiếu bổ nhiệm Kavanaugh, và tuần sau, đến lượt cả Thượng Viện bỏ phiếu. Tôi hy vọng rằng tất cả GOP (gồm cả Jeff Flake và Bob Corker, vì quá chán cái trò lưu manh lộ liễu của K-Rat, kể cả việc xúi giục protesters xuống đường phản đối, hạch hỏi vô lý các Thượng nghị sĩ thân Kavanaugh, như Ted Cruz sáng nay, 25/9) sẽ đoàn kết sau lưng Kavanaugh mà họ không thù oán, dù được đề cử bởi Trump. Cộng thêm vài phiếu (dự trù hai) của Dân Chủ đã ủng hộ Neil Gorsuch năm ngoái (như Manchin). Trừ đi vài phiếu (ba) của mấy mợ GOP chống Trump, thì tổng số tệ nhất cho Kavanaugh là huề (50-50). Coi như thắng.
 c) Mà nếu phải chờ cho đến tháng 11, nghĩa là sau kết quả Midterm Election, thì vẫn còn hy vọng. Quả vậy, tôi đoán, cho dù Fake News nói ngả nói nghiêng, cũng mặc, sẽ vẫn là status quo (tình trạng như cũ). Nghĩa là các Dân Biểu và Thượng Nghị Sĩ thuộc tiểu bang nào sẽ giữ nguyên vị trí đó cho đến khi ngỏm củ tỏi. Ví dụ, TB Oregon của tôi. Dân biểu Cộng Hòa chỉ có một ông, giữa 3, 4 ông Dân Chủ, qua mấy chục năm vẫn không thay đổi. Còn Thống đốc thì Dân Chủ cha truyền con nối, không một anh, một chị Cộng Hòa nào thắng nổi, trừ một accident khó xảy ra. TB Washington phía trên Oregon cũng rứa.
       3. Trong chiến tranh, hay tranh luận, hay kiện tụng v.v… phải quyết tâm đánh trả kịch liệt, dứt khoát, không thể ngập ngừng, ìu ìu xển xển mà thắng được. John McCain thua Obama, vì khi tranh cử, đã tỏ ra quá tử tế, nhân nhượng, nếu không muốn nói là quân tử Tàu, đã giật micro, không cho một bà cử tri ủng hộ viên tố Obama là Hồi giáo, tưởng như thế là hốt phiếu của đám Dân Chủ. L ầm to. Bốn năm sau, Mitt Romney, đang thắng thế, cũng lặp lại lỗi ấy, nghĩa là bỏ qua lời khuyên của các cố vấn, không tố giác Obama về vụ Bengazhi, còn nóng hổi. Bây giờ hối tiếc, tại sao không bắt chước cái “bựa” của Trump, đã lần lượt hạ hết 16 đối thủ sừng sỏ cùng đảng trong giai đoạn sơ khởi.
       Lý lẽ là một chuyện. Hành động là chuyện khác. Thái độ cương quyết của Chủ tịch Thượng Viện, Mitch McConnell (theo tin sáng nay, ông đang bị K-Rats chỉ trích dữ dội, nhưng who cares?), cả khối GOP trong Thượng Viện, Tổng thống Trump, và của chính Kavanaugh và vợ, quả tình, đã làm bọn K-Rats trong Quốc Hội và Fake News, Liberal Leftists Thổ Tả và hai mợ đấu tố viên, Ford và Ramirez, cùng các luật sư của họ bắt đầu thấy… nhợn. Vì dưới ánh sáng mặt trời lồ lộ, không ai có thể che giấu mãi sự dối trá và bất lương.  
Portland, thứ ba 25/9/2018
NLGO

No comments:

Post a Comment