Wednesday, October 17, 2018

Cáo Phó Nhạc Sĩ Song Ngọc


CÁO PHÓ
Trong niềm Tin Cậy Mến vào Chúa Kitô Phục Sinh, nhờ lời cầu bầu của Mẹ Maria và Thánh Cả Giuse,
gia đình chúng tôi thành kính báo tin là Ông, Cha, Bác, Chú, Chồng, Anh, Em của chúng tôi là:
 
Ông Phêrô NGUYỄN THƯƠNG NGỌC
(Nhạc sĩ Song Ngọc)
Cựu Sĩ Quan QL/VNCH tốt nghiệp khóa 14 SQTB Thủ Đức
Sinh ngày 27/12/1943
Tại Long Xuyên - Việt Nam
Đã được Chúa gọi về lúc 8:30pm ngày 14 tháng 10 năm 2018
Tại Houston, Texas - USA
Hưởng thọ 75 tuổi
 
Tang Gia Đồng Kính Báo
Hiền Thê:  Võ Thị Thanh
Trưởng Nữ:   Ann Nguyễn, chồng và các con
Trưởng Nam:  Dean Nguyễn, vợ và các con
Thứ Nam:  Wayne Nguyễn, vợ và các con
Thứ Nữ:  Châu Nguyễn và các con
Chị Cả:  Huỳnh Bạch Liên và gia đình
Chị Thứ:  Huỳnh Kim Hoa và gia đình
Em Gái:  Nguyễn Thị Hưởng (qua đời)
Em Gái:  Nguyễn Thị Lộc (tức ca sĩ Kiều Oanh)
 
Linh cữu được quàn tại Bradshaw Carter Funeral Home
1734 West Alabama St, Houston, Texas 77098   Tel: 713-521-0066
 
Thăm Viếng:
 
Thứ Năm 18/10/2018
4:00pm - 8:00pm
- Thăm viếng cầu kinh
- Làm lễ phủ cờ VNCH
- Làm phép xác và lễ Phát Tang
 
Thứ Sáu 19/10/2018
4:00pn - 8:00pm
- Thăm viếng cầu kinh
- Các thân hữu và các hội đoàn chia buồn và nói lời tiễn biệt
với nhạc sĩ Song Ngọc lần cuối. ( Xin ghi tên trước để xắp xếp)
 
Thứ Bảy 20/10/2018
Lễ Hỏa Táng  (chỉ dành riêng cho gia đình)
Tang gia đồng thành kính cảm tạ
Mọi chi tiết xin liên lạc: Nguyễn Quỳnh 409-728-3389 -  Nguyễn Châu  832-646-8789
(CÁO PHÓ NÀY THAY THẾ THIỆP TANG)




Trưa thứ Tư, ngày 17.10.2018 Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và gia đình đã đáp chuyến máy bay EVA 398 rời Hà Nội, quá cảnh tại Taipei và sẽ đến Houston Texas, USA

Trưa thứ Tư, ngày 17.10.2018 Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và gia đình đã đáp chuyến máy bay EVA 398 rời Hà Nội, quá cảnh tại Taipei và sẽ đến Houston trên chuyến bay EVA 52 vào lúc 11 khuya cùng ngày. 
Trước đó, 
Ngày 11.07.2018 nhân viên của Toà Đại sứ và Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ thông báo cho thành viên của Mạng Lưới Blogger Việt Nam (MLBVN) là nhà cầm quyền CSVN đã đồng ý trả tự do cho blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và cũng đồng ý để cả nhà sang định cư tại Mỹ. Tuy nhiên, phía nhà cầm quyền không cho biết ngày nào Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ra khỏi nhà tù. 
Trong khi chờ đợi nhà cầm quyền thông báo ngày đi chính thức của gia đình, MLBVN đã hoàn tất mọi thủ tục giấy tờ bảo lãnh cho Mẹ Nấm và gia đình với Sở Di trú Hoa Kỳ. Ngày 23.08.2018 bà Tuyết Lan cùng 2 cháu Nấm và Gấu đi Sài Gòn để làm thủ tục Visa nhập cảnh Hoa Kỳ. 
Ngày 28.08.2018 gia đình nhận được Visa để nhập cảnh Hoa Kỳ và Visa sẽ hết hạn vào ngày 26.09.2018. Tuy nhiên, đến ngày 20/09/2018 nhân viên của Bộ Ngoại giao Việt Nam nêu lý cớ là do thiếu nhân sự vì những người phụ trách hồ sơ của Mẹ Nấm phải đi sang Úc tham dự Hội nghị cho nên vẫn chưa có thể xác định ngày trả tự do cho Mẹ Nấm. 
Do đó ngày 20.09.208 gia đình của Mẹ Nấm phải đi gia hạn Visa lần 2 với và ngày hết hạn sẽ là 19.10.2018. Sau đó, Hoa Kỳ thông báo cho VN là ngày trả tự do cho Mẹ Nấm trễ nhất là ngày 26.09.2018. 
Vào lúc 16h02 chiều ngày 28.09.2018 nhà cầm quyền CSVN thông báo sẽ thả Mẹ Nấm vào ngày 03.10.2018, và dự kiến ngày rời Việt Nam sẽ là 03.10.2018 hoặc 04.10.2018 và đây là "sự đồng ý sau cùng đã được phê chuẩn". Mạng lưới Blogger VN chuẩn bị lấy vé cho Mẹ Nấm và gia đình. 
Chỉ 1 giờ sau, lúc 17h04 BNG Việt Nam lại cho biết là có vấn đề trong đối thoại nội bộ và họ không thể xác định ngày nào sẽ trả tự do cho Mẹ Nấm. 
Vào lúc 17h59 ngày 11.10.2018, MLBVN nhận được tin từ Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cho biết chính thức Mẹ Nấm sẽ được trả tự do vào ngày 17.10.2018, tức chỉ 2 ngày trước khi visa lần 2 của gia đình hết hạn. 
"Trưa thứ Tư, ngày 17.10.2018 Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và gia đình đã đáp chuyến máy bay EVA 398 rời Hà Nội, quá cảnh tại Taipei và sẽ đến Houston trên chuyến bay EVA 52 vào lúc 11 khuya cùng ngày."
Cuộc vận động Tự Do cho Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
Mạng Lưới Blogger Việt Nam - Kể từ ngày 10.10.2016 khi công an CSVN bắt giam người đồng sáng lập viên MLBVN, các thành viên của MLBVN đã âm thầm tranh đấu cho tự do của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tức blogger Mẹ Nấm. Hai năm trôi qua, với những nỗ lực không ngừng nghỉ để vận động các chính phủ nước ngoài, Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc và các Tổ chức Nhân quyền Quốc tế để tạo sức ép chính trị lên nhà cầm quyền, ngày 17 tháng 10 năm 2018, Hà Nội buộc phải trả tự do sớm cho Mẹ Nấm - 8 năm trước khi mãn hạn tù.
Qua cuộc vận động này, MLBVN hiểu rõ hơn nguyên nhân Mẹ Nấm bị bắt và sau đó là hàng loạt những người hoạt động khác cũng đã bị kết án tù nặng nề. Đây là một chiến dịch ruồng bắt quy mô vì áp lực của Bắc Kinh và mọi cuộc thương thảo để đòi tự do cho người bị bắt đều gặp phải những phản ứng và áp lực của Bắc Kinh lên nhà cầm quyền CSVN.
Bối cảnh:
Hà Nội - Bắc Kinh
Sau khi loại bỏ được Nguyễn Tấn Dũng ra khỏi chính trường, Nguyễn Phú Trọng đã bắt đầu thực hiện những yêu cầu của Bắc Kinh, vừa để "trả nợ" cho những hỗ trợ của Bắc Kinh trước và trong đại hội 12, vừa để tiếp tục nhận được "viện trợ" để khởi động chiến dịch đốt lò nhằm loại bỏ thành phần tay chân của Nguyễn Tấn Dũng vẫn còn ở trong bộ máy quyền lực.
Một trong những yêu cầu chính là giữ vững hoạt động của Công ty gang thép Formosa và loại bỏ thành phần hoạt động và những nỗ lực bảo vệ môi trường, chống đối Formosa của họ.
Người đầu tiên nằm trong danh sách đen là blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.
Hai tài liệu mà nhà cầm quyền đưa ra để buộc tội Mẹ Nấm là tấm bảng với dòng chữ “Yêu cầu khởi tố Formosa” và Lời kêu gọi của Mạng Lưới Blogger Việt Nam, đòi hỏi nhà nước phải minh bạch tình trạng biển nhiễm độc. Nhiều người lấy làm lạ là tại sao nhà cầm quyền lại đưa ra những hành động có nội dung tích cực, rất chính nghĩa đối với quần chúng Việt Nam để làm lý do bắt người. Nhưng đó là chủ trương của đảng để có thông điệp chính trị rõ ràng theo ý muốn của Bắc Kinh: Tiêu diệt mọi thành phần chống đối Formosa.
Chính vì vậy mà công an và truyền thông lề đảng đã chủ động tung ra những hình ảnh về các khẩu hiệu bảo vệ môi trường và khởi tố Formosa mà họ đã tịch thu khi khám xét nhà của Mẹ Nấm.
Bản án 10 năm, một bản án nặng nề áp đặt lên một người bảo vệ môi trường so với những bản án khác trong vòng 10 năm trước, trung bình là 2-3 năm cho thấy "quyết tâm" của quan thầy Tập Cận Bình và tay sai Nguyễn Phú Trọng.
Washington DC
Ngày 20.01.2017 Tổng thống Donald Trump chính thức trở thành Tổng thống thứ 45 của Hiệp Chủng quốc Hoa Kỳ. Ngày 01.02.2017 TT Trump bổ nhiệm ông Rex Wayne Tillerson làm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao. Ông Tillerson từng là tổng giám đốc của đại công ty ExxonMobil. Ông được chọn để đáp ứng với một trong những chính sách của tân tổng thống: gia tăng ảnh hưởng của Hoa Kỳ, dọn đường khai thác dầu khí tại khu vực biển Đông và ngăn chận nỗ lực xây dựng căn cứ quân sự trên các bãi đá của Bắc Kinh tại khu vực này.
Để có thể tạo áp lực lên Bắc Kinh, Hoa Kỳ cần lôi kéo Hà Nội vì Việt Nam là nước có chủ quyền tại biển Đông. Một ván cờ ngoại giao được mở ra: Hoa Kỳ - Việt Nam - Trung Quốc trong đó Hoa Kỳ vừa tìm cách tiến hành những cuộc thương thảo để Hà Nội nghiêng về phía Washington. Trong cuộc thương thảo này có nhiều phép thử được đưa ra để đo lường thiện chí của Hà Nội và mức độ đi ngược lại ý muốn Bắc Kinh của Hà Nội. Một trong những phép thử là vấn đề nhân quyền và Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, người chống Formosa, chống các dự án ô nhiễm môi trường của Tàu, chống du lịch Tàu, chống sự xâm lược của Tàu tại Hoàng Sa và Trường Sa... là đối tượng chính trong cuộc thương thảo cho "phép thử nhân quyền".
Kết quả đầu tiên của thương thảo là lời mời thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sang thăm Hoa Kỳ vào cuối tháng 3, chỉ gần 3 tháng sau khi ông Trump nhậm chức.
Ngày 29.03.2017, 2 tháng trước khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đi Mỹ, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ quyết định tôn vinh Nguyễn Ngọc Như Quỳnh với Giải thưởng Phụ nữ Quốc tế Dũng cảm. Để tạo thêm trọng lượng, Đệ nhất Phu nhân Hoa Kỳ là bà Melania Trump đã đích thân có mặt tại buổi lễ vinh danh. Blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, lúc đó vẫn đang bị tạm giam, chưa ra toà xét xử trở thành một vấn đề nổi cộm trong ván cờ chính trị Việt-Mỹ-Trung.
Những vận động của MLBVN
Trong bối cảnh đã trình bày ở trên, các thành viên của MLBVN đã quyết định sẽ nương vào sự quan tâm và nhu cầu của Hoa Kỳ để đẩy mạnh nỗ lực vận động với Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ. Những lá thư của chính con gái của Mẹ Nấm là Nguyễn Bảo Nguyên viết, không có góp ý hay sửa đổi bởi người lớn trong gia đình đã được gửi đến bà Melania Trump để có thêm được những hỗ trợ tình cảm của bà trong Tòa Bạch Ốc.
Song song, MLBVN đã liên lạc, cung cấp dữ kiện và làm việc với các cơ quan nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, các toà đại sứ, Hội đồng Liên hiệp Âu châu, các tổ chức quốc tế và các cơ quan truyền thông. Qua những tiếp xúc này, ngoài mục tiêu vận động sự hỗ trợ cho cuộc tranh đấu cho tự do của Mẹ Nấm, một mục tiêu khác cũng quan trọng ngang bằng là để cho các quốc gia, tổ chức quan tâm nhiều hơn đến tình trạng huỷ diệt môi trường, vi phạm nhân quyền và làn sóng đàn áp, bắt bớ, bỏ tù nhiều người đang xảy ra tại Việt Nam.
Qua sự vận động của MLBVN, ngày 14.06.2018, Uỷ ban Bảo vệ Ký giả đã quyết định trao giải thưởng Tự Do Báo Chí Quốc Tế 2018 cho Mẹ Nấm.
Bên cạnh đó, MLBVN đã liên lạc thông báo với nhiều đoàn thể tư nhân ngoại quốc để đem vấn đề Việt Nam, thảm họa môi trường, đàn áp nhân quyền trình bày với họ. Một trong những tổ chức đã dành nhiều cảm tình cho Mẹ Nấm là tổ chức ACAT tại Pháp và những thành viên của họ đã gửi hàng trăm thiệp thư để bày tỏ mối quan tâm và lòng thương yêu đối với Mẹ Nấm trong tù.
Những diễn biến xảy ra trong tiến trình vận động
Ngày 30.05.2017 Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc công du Hoa Kỳ. Kết quả của cuộc thương thảo không đạt được như Nguyễn Xuân Phúc mong muốn. Vấn đề của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cũng được đưa ra. Kết quả của chuyến công du là 20 hợp đồng trị giá 10 tỉ đô la.
Trong suốt 8 gần tháng, kể từ ngày Mẹ Nấm bị bắt (10.10.2016) cho đến lúc ông Phúc sang Mỹ, chế độ đã bỏ tù Mẹ Nấm không định thời hạn, không cho gia đình gặp mặt và không cho phép chính thức có luật sư. Đây là 3 điều do chế độ cố tình đặt ra để sử dụng cho những đổi chác trên bàn cờ thương thảo. Hai ngày sau khi rời Hoa Kỳ và về lại Việt Nam, ngày 02/06/2107, Nguyễn Xuân Phúc chỉ thị các cai tù công an Khánh Hòa cho phép Mẹ Nấm viết thư gửi cho 2 luật sư Võ An Đôn và luật sư Nguyễn Khả Thành để chính thức mời biện hộ cho mình; chấm dứt tình trạng cầm tù vô thời hạn và đưa Mẹ Nấm ra xử vào ngày 29.06.2017; đồng thời cho phép bà Nguyễn Tuyết Lan vào thăm con gái lần đầu tiên vài ngày trước phiên tòa.
Tuy nhiên, Bắc Kinh đã gia tăng áp lực và Nguyễn Phú Trọng đang bắt đầu có những nỗ lực cho cuộc đốt lò sẽ xảy ra nên Hà Nội đã nhượng bộ. Một vài người bạn làm trong Bộ Ngoại giao cho biết Hà Nội có thể đồng ý một đề nghị vào buổi sáng và đổi ý vào buổi chiều sau một cú gọi từ Bắc Kinh.
Ngày 29.06.2017, một tháng sau khi Nguyễn Xuân Phúc đi Mỹ, nhà cầm quyền đưa Mẹ Nấm ra xử tại phiên toà sơ thẩm và tuyên án bỏ tù Mẹ Nấm 10 năm. Một bản án nặng nề ngoài sự phỏng đoán của tất cả mọi người. Một người bạn từng học cùng với con gái của Donald Trump tại University of Pennsylvania cho biết sau khi nghe tin về bản án, bà Melania Trump đã quyết định chờ đến cuối tuần, khi cả nhà có thì giờ riêng, thuận tiện hơn là những ngày bận rộn trong tuần, để nói chuyện với Tổng thống Trump về vấn đề của Mẹ Nấm.
Cuộc vận động tự do cho Mẹ Nấm từ đó lại đối diện thêm với muôn vàn khó khăn và thử thách. Những gì xảy ra trong một thời gian ngắn sau đó cho thấy tình hình lại trở nên u ám:
- Ngày 05.07.2017 Nguyễn Xuân Phúc đến Hamburg, Đức quốc, tham dự Hội nghị Thượng đỉnh G20. Bà Thủ tướng Đức là Angela Merkel chỉ gặp ông thủ tướng CSVN tại khách sạn. Những người bạn của MLBVN đang làm việc trong guồng máy chính phủ Hoa Kỳ cho biết đã có những trao đổi bên lề hội nghị về trường hợp của Mẹ Nấm. Kết quả chỉ được tóm gọn trong 1 câu từ phía CSVN: "áp lực của Bắc Kinh mạnh quá!"
- Ngày 23.07.2017, Tô Lâm chỉ huy kế hoạch và an ninh mật vụ Hà Nội bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Bá Linh. Điều này cho thấy Nguyễn Phú Trọng đã quyết định hoàn toàn ngả theo và lệ thuộc vào Bắc Kinh, không cần quan tâm đến mối quan hệ Việt-Đức, với Liên minh Âu châu, cũng như hệ quả thương thảo của hiệp ước EVFTA.
- Ngày 24.07.2017 nhà cầm quyền CSVN đã ra lệnh công ty Repsol ngừng hoạt động khai thác dầu-khí tại biển Đông sau khi Bắc Kinh gia tăng áp lực quân sự để đe dọa.
- Ngày 24.07.2017, Nguyễn Xuân Phúc đến Formosa và chụp hình cá tung tăng bơi lội trong hồ nước thải Formosa, chính thức kết luận Formosa 100% an toàn và 100% đầu hàng Bắc Kinh trong hiểm hoạ ô nhiễm môi trường.
Nội trong tháng 7 của năm 2017, 4 sự kiện trên đã cho MLBVN biết được Hà Nội đã đầu hàng Bắc Kinh và sẽ không có thay đổi nào về mức án trong kỳ xử phúc thẩm vào cuối tháng 11 năm 2017.
Tự Do
Trước những biến chuyển của tình hình, MLBVN vẫn vững tin rằng tình thế sẽ thay đổi. Những người bạn ngoại quốc đồng hành trong cuộc vận động tự do cho Mẹ Nấm cũng tin vào điều đó. Tuy nhiên, các thành viên nòng cốt của MLBVN nghĩ rằng có thể sẽ chấp nhận điều kiện mà chế độ đặt ra: đó là blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh sẽ bị tống xuất khỏi Việt Nam. Tuy nhiên, MLBVN đòi hỏi mẹ và 2 con của Mẹ Nấm phải được cùng đi - đây là cách duy nhất để Mẹ Nấm chấp nhận. Các thành viên MLBVN đã tìm cách để chuyển dự kiến này đến Mẹ Nấm trong tù để thuyết phục Mẹ Nấm đồng ý.
Cuối tháng 3, 2018 Tổng thống Donald Trump bãi nhiệm Bộ trưởng Ngoại giao Tillerson vì ông này không đủ bản lãnh và mạnh đủ để đối đầu với Bắc Kinh. Thay vào đó là ông Mike Pompeo đang là Giám đốc Cơ quan Tình báo Trung ương Hoa Kỳ.
Tháng 6, 2018 Tổng thống Trump khởi động cuộc chiến tranh thương mại với Bắc Kinh. 25% thuế được áp đặt lên 34 tỉ USD các mặt hàng nhập từ Tàu. Giữa tháng 8 thêm 16 tỉ USD. Tháng 9 thêm 200 tỉ USD.
Ngày 07.07.2018 Mẹ Nấm bắt đầu cuộc tuyệt thực trong tù trong lúc các thành viên bên ngoài đẩy mạnh cuộc tranh đấu. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, các Toà đại sứ nước ngoài tại Việt Nam, các Ủy ban Nhân quyền của LHQ và các Tổ chức quốc tế được thông báo và cập nhật sát sao về tình hình tuyệt thực của Mẹ Nấm. Áp lực đòi hỏi vào tù thăm gặp Mẹ Nấm tới tấp gửi đến nhà cầm quyền CSVN từ mọi phía.
Trước viễn cảnh kinh tế Trung cộng sẽ bị suy sụp bởi cuộc chiến thương mại, Hà Nội bắt đầu nhượng bộ và tìm cách hàn gắn mối bang giao với Đức, cộng đồng chung Âu Châu và đặc biệt là Hoa Kỳ. Ngày 23.07.2018 nhà cầm quyền CSVN cuối cùng phải chấp nhận đề nghị và để nhân viên toà đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội vào thăm Mẹ Nấm tại trại giam số 5, Thanh Hóa.
Ngày 11.07.2018 nhân viên của Toà Đại sứ và Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ thông báo cho thành viên của MLBVN là nhà cầm quyền CSVN đã đồng ý trả tự do cho blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và cũng đồng ý để cả nhà sang định cư tại Mỹ. Tuy nhiên, phía nhà cầm quyền không cho biết ngày nào Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ra khỏi nhà tù.
Trong khi chờ đợi nhà cầm quyền thông báo ngày đi chính thức của gia đình, MLBVN đã hoàn tất mọi thủ tục giấy tờ bảo lãnh cho Mẹ Nấm và gia đình với Sở Di trú Hoa Kỳ. Ngày 23.08.2018 bà Tuyết Lan cùng 2 cháu Nấm và Gấu đi Sài Gòn để làm thủ tục Visa nhập cảnh Hoa Kỳ.
Ngày 28.08.2018 gia đình nhận được Visa để nhập cảnh Hoa Kỳ và Visa sẽ hết hạn vào ngày 26.09.2018. Tuy nhiên, đến ngày 20/09/2018 nhân viên của Bộ Ngoại giao Việt Nam nêu lý cớ là do thiếu nhân sự vì những người phụ trách hồ sơ của Mẹ Nấm phải đi sang Úc tham dự Hội nghị cho nên vẫn chưa có thể xác định ngày trả tự do cho Mẹ Nấm.
Do đó ngày 20.09.208 gia đình của Mẹ Nấm phải đi gia hạn Visa lần 2 với và ngày hết hạn sẽ là 19.10.2018. Sau đó, Hoa Kỳ thông báo cho VN là ngày trả tự do cho Mẹ Nấm trễ nhất là ngày 26.09.2018.
Vào lúc 16h02 chiều ngày 28.09.2018 nhà cầm quyền CSVN thông báo sẽ thả Mẹ Nấm vào ngày 03.10.2018, và dự kiến ngày rời Việt Nam sẽ là 03.10.2018 hoặc 04.10.2018 và đây là "sự đồng ý sau cùng đã được phê chuẩn". Mạng lưới Blogger VN chuẩn bị lấy vé cho Mẹ Nấm và gia đình.
Chỉ 1 giờ sau, lúc 17h04 BNG Việt Nam lại cho biết là có vấn đề trong đối thoại nội bộ và họ không thể xác định ngày nào sẽ trả tự do cho Mẹ Nấm.
Vào lúc 17h59 ngày 11.10.2018, MLBVN nhận được tin từ Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cho biết chính thức Mẹ Nấm sẽ được trả tự do vào ngày 17.10.2018, tức chỉ 2 ngày trước khi visa lần 2 của gia đình hết hạn.
6:30 sáng, 17.10.2018, 2 xe mang biển số 80 của Bộ Công an và 1 xe 16 chỗ ngồi của trại giam đã chở Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh rời trại giam để tống xuất Mẹ Nấm ra khỏi Việt Nam. Vì vé chuyến bay sẽ cất cảnh lúc 12 giờ trưa nên xe CA cố ý dừng lại ở trạm Cầu Giẽ Ninh Bình, nghỉ 40 phút để khi đến sân bay Nội Bài là gần sát giờ bay. CA đã hộ tống Mẹ Nấm vào cổng sau dành riêng cho nhân viên. Tại đây Công an chỉ cho phép Mẹ Nấm gặp nhân viên Đại sứ Quán Hoa Kỳ trong vòng 5'. Sau đó Mẹ Nấm đã lên máy bay cùng nhân viên của sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội. Sau 2 năm 7 ngày, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh gặp lại 2 con trên máy bay.
Trưa thứ Tư, ngày 17.10.2018 Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và gia đình đã đáp chuyến máy bay EVA 398 rời Hà Nội, quá cảnh tại Taipei và sẽ đến Houston trên chuyến bay EVA 52 vào lúc 11 khuya cùng ngày.
Tự do đã đến với Nguyễn Ngọc Như Quỳnh sau 2 năm 7 ngày. Một giai đoạn mới trong cuộc đời của người phụ nữ tranh đấu cho quyền làm người, cho toàn vẹn lãnh thổ, cho an toàn môi trường sẽ nối tiếp. Không còn được ở quê hương của mình nhưng ở xứ người. Như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã luôn nói, không ai và không hoàn cảnh nào có thể làm Quỳnh đánh mất khát vọng và ngọn lửa đấu tranh của Quỳnh.
17.10.2018
Mạng Lưới Blogger Việt Nam mangluoiblogger.blogspot.com

Tuesday, October 16, 2018

KHỞI ĐẦU THỜI ĐẠI CHỐNG LIÊN XÔ VÀ CHỐNG TRUNG QUỐC

Nước Mỹ có những giai đoạn tĩnh lặng để phát triển kinh tế bình thường và những giai đoạn ồn ào để phát động chiến tranh nhằm duy trì vị trí siêu cường của mình. Những giai đoạn này đan xen nhau và theo truyền thống, các vị tổng thống thuộc phe Cộng Hòa sẽ làm nhiệm vụ phát động chiến tranh.
Có 2 giai đoạn phát động chiến tranh thú vị của nước Mỹ là giai đoạn chống Liên Xô của Tổng thống Ronald Wilson Reagan và giai đoạn chống Trung quốc của Tổng thống Donald John Trump.
Điểm chung đầu tiên của 2 vị tổng thống này là, họ đều có xuất phát điểm là những người hoạt động thành công trong những lĩnh vực phi chính trị khác trước đó. Reagan là một diễn viên đóng hơn 40 vai trong các bộ phim, là Chủ tịch Hội diễn viên điện ảnh Hoa Kỳ trong khi Trump như đã biết là một doanh nhân rất thành đạt.
Cả hai người đều gây ra những tranh cãi dữ dội trong nội bộ nước Mỹ về đường lối kinh tế và quân sự của họ. Thuyết kinh tế của Reagan, được gọi là Reaganomics làm tăng chi tiêu quốc phòng, gây tranh cãi triền miên còn chính sách kinh tế và quốc phòng của Trump hiện cũng đang gây nhiều tranh cãi.
Tuy nhiên 2 vị tổng thống đã khởi đầu những thời đại mới của nước Mỹ.
REAGAN - THỜI ĐẠI CHỐNG LIÊN XÔ, 
TRUMP - THỜI ĐẠI CHỐNG TRUNG QUỐC 
Khi Reagan đắc cử tổng thống Mỹ vào năm 1981, nước Mỹ vừa trải qua một giấc ngủ mê trong thời tổng thống Dân Chủ Jimmy Cater. Lúc này lạm phát và thất nghiệp nghiêm trọng. Lạm phát có lúc lên đến 50%. Đồng thời nước Mỹ cũng trở nên yếu đuối, khiếp nhược trước sức mạnh Liên Xô, thậm chí là với Iran. Sự kiện sinh viên Iran chiếm giữ Đại sứ quán Mỹ, bắt giữ 56 nhà ngoại giao và viên chức Mỹ rồi giam đến 444 ngày là một vết ô nhục hằn lên niềm kiêu hãnh nước Mỹ vào thời đó.
Tương tự như Reagan, khi Trump nhậm chức, nước Mỹ cũng rơi vào sự uy hiếp kinh tế nghiêm trọng của Trung quốc và bị Trung quốc làm nhục ngoại giao như trong sự cố đón tiếp Obama tại sân bay Hàng Châu. Một vị tổng thống Mỹ thăm Trung quốc không được phép dùng xe thang chuyên dụng mang theo còn quan chức tháp tùng thì bị lực lượng an ninh Trung quốc quát vào mặt “Đây là nước chúng tôi”.
Đó là những tiền để để những lá phiếu cử tri Mỹ chọn 2 người Cộng Hòa vào sứ mệnh dẫn đắt nước Mỹ.
Sáu mươi chín tuổi, Reagan mang theo câu slogan “Làm cho nước Mỹ mạnh trở lại” vào Nhà Trắng và bảy mươi tuổi, Trump với câu slogan dữ dội hơn “Làm cho nước Mỹ vỹ đại trở lại”.
Ngồi vào ghế tổng thống, Reagan chưa bao giờ có một ngày bình yên vì hàng nghìn cuộc biểu tình nổ ra khắp nước Mỹ do dân chúng lo sợ cuộc chạy đua vũ trang sẽ đưa nước Mỹ đến thảm họa.. Cũng như Trump ngày nay liên tục hết bị báo chí Mỹ thì đến bị phe Dân Chủ làm khó.
Nhưng “ông già gân” Reagan ngày ấy và “con sói già” Trump bây giờ vẫn phớt tỉnh Ăng Lê để thực thi nhiệm vụ “tổng thống thời chiến” của họ.
Bằng những quyết sách mạnh mẽ, Reagan đã đảo ngược chính sách mềm mỏng với Liên Xô dưới thời Cater, hủy bỏ những thỏa thuận mà chính phủ Cater đã ký với Liên Xô trước đó, tăng cường xây dựng các lực lượng quân sự Mỹ, tái lập chương trình oanh tạc cơ B-1 Lancer mà chính phủ Carter đã hủy bỏ, sản xuất tên lửa MX. Nhằm đáp trả việc Liên Xô triển khai tên lửa SS-20, ông cho triển khai tên lửa Pershing của NATO tại Tây Đức. Tháng 3/1983, ông thông qua Sáng kiến Phòng thủ Chiến lược (SDI), sử dụng các hệ thống có căn cứ trên không gian và mặt đất để bảo vệ Mỹ khỏi các cuộc tấn công bằng hỏa tiễn hạt nhân liên lục địa.
Trump cũng không hề kém cạnh Reagan khi cho đảo ngược nhiều chính sách yếu đuối của Obama và phát động chiến tranh thương mại với Trung quốc khiến cả thế giới lo lắng.
Với chi tiêu quốc phòng cao ngất ngưỡng, Reagan đưa nước Mỹ trở lại thế đối đầu mãnh liệt với Liên Xô, mở ra một thời đại mới cho nước Mỹ: Thời đại chống Liên Xô. Cũng như vậy Trump đã đưa nước Mỹ bước vào thời đại chống Trung quốc.
Một điều đáng lưu ý, tuy những chính sách của Reagan bị phản đối rất nhiều bởi dân chúng nhưng ông vẫn đứng vững 2 nhiệm kỳ và sau ông, Đảng Cộng Hòa vẫn có thêm 1 nhiệm kỳ tổng thống nữa để nước Mỹ đi tiếp cho hết giai đoạn chống Liên Xô đến khi Liên Xô tan rã, hoàn thành sứ mệnh “Đưa nước Mỹ mạnh trở lại”.
Reagan là vị tổng thống Mỹ đầu tiên đi thăm các nước xã hội chủ nghĩa, tiếp xúc với Tổng bí thư Liên Xô và cũng như vậy, Trump là vị tổng thống Mỹ đầu tiên gặp thượng đỉnh với lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Uh bây giờ.
Vào ngày 12/6/1987, tại Bức tường Berlin, Reagan kêu gọi: “Tổng Bí thư Gorbachev, nếu ông mưu cầu hòa bình, nếu ông mưu cầu thịnh vượng cho Liên Xô và Đông Âu, nếu ông mưu cầu giải phóng, hãy đến đây nơi cổng thành này. Ông Gorbachev, hãy mở cánh cổng này. Ông Gorbachev, hãy phá đổ bức tường này!". Sau đó một năm, Reagan thăm Liên Xô, được nhân dân Liên Xô tiếp đón nồng hậu và ông có bài diễn thuyết về kinh tế tự do tại Đại học quốc gia Moskova, mở ra cho đất nước Liên Xô một chương mới: Từ bỏ chủ nghĩa xã hội.
Điều đặc biệt, mặc dầu là một “tổng thống chiến tranh” nhưng Reagan thực hiện rất tốt các chính sách kinh tế là kéo giảm tỷ lệ thất nghiệp và lạm phát dưới thời tổng thống tiền nhiệm xuống rất thấp. Lạm phát trung bình 12,5% dưới thời Cater được kéo xuống còn 4,4%, thất nghiệp được kéo giảm với biên độ trung bình 7,5%. Cũng như vậy, Trump cũng đã làm cho kinh tế Mỹ tốt hơn rất nhiều chỉ trong 2 năm.
Reagan đã ra đi để lại niềm kiêu hãnh cho nước Mỹ còn Trump thì mới tại vị 2 năm, con đường phía trước ông còn dài, nhưng tin chắc nhân dân Mỹ sẽ tiếp tục ủy thác cho Trump hoàn thành nhiệm vụ “Làm cho nước Mỹ vỹ đại trở lại” đồng thời đưa Trung quốc trở thành một đất nước hiền hòa sống chung hòa bình với nhân loại thay vì là một đất nước hung hăng gây chiến.
ST

Monday, October 8, 2018

II. PHẢI GỌI ĐÍCH DANH CHÚNG NÓ người lính già oregon


      1. Như gọi con mèo con mèo, appeler un chat un chat, theo tiếng Phú Lang Sa. Hay con chuột con chuột, đúng tên của chúng, -Rats, Damn-K-Rats. Quả vậy, thứ năm 27/9 vừa qua, theo dõi trên TV buổi điều trần tại Ủy Ban Pháp Lý Thượng Viện (UBPLThV), tôi thấy và nghe 10 Thượng Nghị Sĩ (TNS) Damn-K-Rats phát biểu, gồm 6 -Rats đực và 4 -Rats cái, mà lợm giọng. Con -Rats nào cũng ca ngợi Christine Ford, kẻ đứng ra tố cáo Kavanaugh toan hiếp dâm mợ 36 năm trước (mà thiếu bằng cớ, thiếu nhân chứng, thiếu chi tiết về thời điểm, địa điểm, kể cả ai đã đưa mợ về nhà trong đêm cũng không nhớ), là một nạn nhân “dũng cảm”, “đáng tin”. Ngược lại, bọn này coi Kavanaugh không còn là innocent until proven guilty nữa, theo truyền thống xử tội lâu đời ở Mỹ, mà là chính danh thủ phạm đứt đuôi con nòng nọc –có nhiệm vụ phải tự chứng minh mình vô tội.
      Còn mợ “đấu tố viên” thì đóng vai một mụ già 53 tuổi, một cách lộ liễu, vụng về, khác hẳn với bức ảnh khi còn trẻ, được đem lên khoe miết trên Mạng: da mặt bây giờ nhăn nheo, tay chân lóng cóng, lọng cọng, đến tội nghiệp, không biết điều chỉnh micro, phải nhờ sự giúp đỡ của tên thầy dùi không tên (người Mỹ, nhưng trông giống Ấn Độ hay Hồi giáo), tiếng nói run rẩy, dáng dấp sợ sệt như người bị chấn thương tâm thần (trauma) sau vụ suýt bị hiếp dâm... bằng mồm (verbal, chỉ do lời mợ tố thôi), cách đây 36 năm. TNS Damn-K-Rat nào hễ mở mồm ra cũng đều răm rắp lặp lại câu thần chú, mà Đảng hướng dẫn, FBI investigation, FBI investigation, FBI investigation... khiến Chủ tịch UBPLThV Chuck Grassley thấy nực, quay qua cự nự mụ Feinstein: “Tại sao mụ đã ngồi xổm (sit on) trên lá thư của Ford hai tháng nay mà không yêu cầu FBI điều tra thực hư?” Tại sao tôi phải nói mợ giáo sư Ford đóng (hài) kịch dở? Là bởi, sau khi hearing kết thúc, được bọn cò mồi K-Rats, đám thầy dùi, và thân nhân đến hug và chúc tụng, mợ bỗng cười toe toét, nói năng bình thường và đi đứng khoẻ mạnh, một cách “đột xuất”, khác hẳn khi mới vào tuồng.
       2. Nói đến cuộc điều trần, nhiều bình luận gia, như Rush Limbaugh, đã gọi, rất đúng, là một circus, hay Lindsey Graham, “a national disgrace”, hay một người khác, Vũ Linh, “một tấn tuồng với các diễn viên cực dở”. Một người khác nữa, văn vẻ hơn, gọi đó là một theater of the absurd (nở rộ tại Pháp vào đầu thập niên 1950, cùng với phong trào hiện sinh), tức một vở bi hài kịch, tragicomedy, của sự phi lý, tương tự tác phẩm Le mythe de Sisyphe của Camus, trong đó con người phải làm những điều vô nghĩa, vô ích, trước cuộc đời trống rỗng này, mà kết thúc là một sự im lặng rợn người.
      Còn tôi thì không thể không nghĩ đến định nghĩa trứ danh con người là một “political animal” của triết gia Hy Lạp Aristote (thế kỷ IV BC). Vì khinh bỉ bọn Damn-K-Rats, tức Chuột, tôi hiểu chữ animal theo nghĩa hoàn toàn đen (con vật chính trị), trong khi Aristote hàm ý con vật hay con người chính trị cũng chỉ là một. Cũng như triết gia Pháp Pascal (thế kỷ XVII) khi ví con người với cây sậy (un roseau) có tư tưởng (pensant) vậy thôi. Tôi đi xa hơn.
      Quả vậy, khi thấy tên GOP Jeff Flake (mũi két, miệng túm, hơi méo, tướng người phản bội, tính ra ứng cử tổng thống năm 2020 cơ đấy!), ngày thứ sáu 28/9, mấy phút trước giờ UBPLThV bỏ phiếu, đã bám theo đuôi mấy mụ TNS Damn-K-Rats, như Amy Klobuchard, hay thuộc Nhóm #MeToo, như hai mụ protesters không quen mà y gặp trong thang máy, để đòi FBI điều tra lý lịch của Kavanaugh, tôi liền nhớ đến tác phẩm có tính cách châm biếm và sức hút kỳ lạ của nhà văn Anh George Orwell, Animal Farm (1945). Tại  trại chăn nuôi Manor Farm, mà những nhân vật, trong truyện này, đều là súc vật, có tên người và nói tiếng người. Một ngày đẹp trời, bọn này tụ họp, vùng lên làm cách mạng, để phản kháng trại chủ Jones, hò hét muốn được tự trị, dưới quyền của con heo lãnh đạo tự phong, có tên là Napoléon, trong  Animal Farm. Và Jeff Flake, trong UBPL/ThV. Còn những K-Rats khác cũng đã xuất hiện dưới dạng người, hoặc đúng hơn, người máy, robot made in US Senate, dưới tên Hirono (vô duyên nhất đám), Blumental (trông mặt gian xảo giống một thằng VC nằm vùng răng đen mã tấu, và nổ sảng, như VC, là đã anh dũng chiến đấu tại VN), Feinstein (hom hem như mụ phù thủy già trong những truyện ma, đã cùng với Blumental kết tội Kavanaugh không bình tĩnh, nhã nhặn đủ để làm thẩm phán TCPV), Durbin (trước đây đã vu khống ông Trump gọi các nước Phi Châu và Haiti là “shithole”), Coons, Whitehouse, và Kamala Harris (vặn hỏi một cách ngớ ngẩn Kavanaugh mỗi ngày uống bao nhiêu bia và khi say có nhớ chuyện gì đã xảy ra đêm trước, ví dụ toan hiếp dâm ai không). Booker (da đen dợt, trông rất láu cá, nghe nói cũng dự định ra ứng cử tổng thống hai năm tới, quay Kavanaugh về vụ hiếp dâm hụt Ford, trong khi đó, bản thân y viết hồi ký, thích thú kể chuyện y đã bóp vú một cô bé girl friend như thế nào) v.v...
Được vặn nút, là những con robots này tức thời phát ra điệp khúc hỗn loạn và cũ rích của phản bội, của dối trá, của vu khống, của ngu dốt –được ngụy trang dưới nhãn hiệu, dù là dỏm, dân chủ, cấp tiến, công bằng, bác ái bla bla bla... Còn tệ hơn cả những con vật trong truyện ngụ ngôn của Aesop (VII-VI BC, Hy Lạp cổ), La Fontaine (XVII, Pháp), và những truyện Nôm khuyết danh thế kỷ XIX của ta, ví dụ Lục Súc Tranh Công –tất cả, dù sao, đều có liêm sỉ và thiện chí.
      3. Đòi hỏi FBI điều tra lý lịch của Kavanaugh, mặc dù từ lúc được Tổng thống Trump đề cử đến nay, ông đã phải trải qua sáu lần được FBI ưu ái mở hồ sơ xem xét kỹ lưỡng, bọn Damn-K-Rats chỉ muốn câu giờ, trì hoãn bỏ phiếu –điều mà một đứa con nít cũng thấy, nói chi những kẻ trong đầu có mấy ký lô sạn. Bọn này bèn lợi dụng những đấu tố viên khờ dại (mê danh, nếu không nói mê tiền?), Ford, Ramirez, và Swetnick, bắt bịa chuyện cưỡng bức tình dục, hoặc làm những điều tồi bại khác, mà dù khoảng cách thời gian quá xa và thiếu chứng cớ, nhân chứng, tình tiết, cũng OK, không cần thiết, miễn là bọn chúng đạt được hai mục đích: (a) hoãn bỏ phiếu, và (b) vu cáo, cảnh cáo và trừng phạt những ứng cử viên bảo thủ, chống phá thai, sáng giá, như Kavanaugh. Thế thôi! Trong âm mưu câu giờ, đòi cho được FBI điều tra, nhưng khi FBI cho biết kết quả, bọn này vẫn chưa chịu, chỉ trích FBI đã không phỏng vấn mợ Ford và Kavanaugh, hàm ý như vậy chưa đủ, hạn chế, cần phải có nhiều thời giờ và nhân chứng hơn nữa v.v...
       Y hệt như những vụ đấu tố địa chủ, còn gọi là “Cải cách ruộng đất” tại Miền Bắc Việt Nam, từ 1953-56. Theo lệnh quan thầy Tàu Cộng, do chỉ thị ngầm của tên đồ tể Hồ Chí Minh,  bọn Việt Cộng đã công khai sát hại, tùy theo tài liệu, ước lượng từ 100 ngàn đến 200 ngàn người bị gọi (đa số oan uổng) là địa chủ. Tại nông thôn Việt Nam, lúc ấy, chúng gây ra phong trào con tố cha, vợ tố chồng, em tố anh, đầy tớ tố chủ nhà, kẻ chịu ơn tố ân nhân, gọi nạn nhân là mày, xưng tao. Có vài con đầy tớ, trông cục mịch và xấu đau xấu đớn, chỉ tay vào mặt những ông chủ cũ, hoặc con cái của chủ cũ, tố cáo đã hiếp dâm chúng. Giống các mụ Ford, Ramirez, Swetnick bây giờĐịa chủ bị tòa án nhân dân, gồm bần cố nông vô học xét xử, bị kết  tội liền, xử bắn tại chỗ, hoặc chôn sống và bỏ đói cho tới chết, và con cháu bị cô lập, nguyền rủa.
      Rõ ràng, trong vụ Kavanaugh, Đảng Damn-K-Rats Vô Luân bày mưu tính kế (để bôi nhọ uy tín của ứng cử viên, hết hiếp dâm hụt, đến tụt quần khoe của quý, đến gia nhập rape-gang, đến nghiện bia, đến tâm tính nóng nảy. Không khác chi những vụ đấu tố của VC 1953-56 tại Miền Bắc và trong kích thước nhỏ hơn, Tết Mậu Thân 1968, tại Huế. Fake News Thổ Tả Mỹ, đồng lõa với Đảng Damn-K-
Rats, đã bắt chước VC chơi Luật Rừng Xanh (jungle law), hay Luật Dân Ngu (mob law). Ngay ngày đầu cuộc job interview, Kavanaugh đã bị lũ Dân Ngu này phản đối. Cho đến hôm thứ sáu 5/10, TV sắp sửa bỏ phiếu sơ khởi, cả lũ, trong cố gắng tuyệt vọng cuối cùng, đã đứng chật hành lang TV để gây áp lực trên các TNS, và đã có hơn trăm đứa bị cảnh sát hốt. Những vị đã công khai tuyên bố bỏ phiếu thuận cho ông thẩm phán, như Susan Collins (đã đọc một bài diễn văn tuyệt vời ca tụng Kavanaugh), như Lindsey Graham (trong buổi điều trần 4/10 đã không tiếc lời mạt sát cái đám -Rats chơi bẩn), như Manchin (TNS Dân Chủ duy nhất đã nhảy rào), Mitch McConnell, Trưởng Đa số TV... đều bị đám Dân Ngu chất vấn, đe dọa. Việc Kavanaugh được bổ nhiệm, hay không được bổ nhiệm vào TCPV, có ảnh hưởng gì ghê gớm đến cuộc sống của người dân ngu khu đen, kể cả NLGO tui, lắm đâu, mà cả đám hoảng sợ, ồn ào phản đối ông đến thế?
      Chẳng qua, bọn này đánh phủ đầu (preemptive strike) bất cứ thẩm phán bảo thủ nào được đề cử, chứ không riêng Kavanaugh, bởi bất cử tổng thổng GOP nào, không riêng Trump. Nhưng đặc biệt, lần này, chúng biết (a) ông Trump đang bị Fake News đánh tả tơi, (b) Kavanaugh là thẩm phán bảo thủ thứ 5, nếu được bổ nhiệm sẽ làm lệch cán cân trong những quyết định của TCPV, (c) khác với vụ đấu tố Clarence Thomas và Anita Hill, hiện có phong trào #MeToo hỗ trợ tích cực những nạn nhân những vụ hiếp dâm hoặc lạm dụng tình dục, song song với phong trào hiện tại đấu tố những linh mục trong giáo hội Công Giáo. Chưa kể, xin mở ngoặc, giải Nobel Hòa Bình năm nay được trao cho hai bác sĩ phụ khoa, một anh Phi Châu (hỗ trợ bằng cách tố cáo trước công luận), một chị Iraq (bị ISIS hiếp dâm). Lần sau, có lẽ một, hay hai mụ, trong đám #MeToo này, cũng được giải Nobel chăng?
        4. Thứ bảy 6/10, là quang cảnh toàn TV đã bỏ phiếu bổ nhiệm hay không thẩm phán Kavanaugh. Kết quả như thế nào, ai cũng biết. Nhưng điều tôi muốn nói ở đây là cái đám người ở hành lang bên ngoài phòng họp, tự nhận là survivors của những vụ hiếp dâm hoặc xách nhiễu tình dục, đã hò hét, giận dữ, lớn tiếng la: “sham! sham! sham!” khi bà Collins (CH) và Manchin (DC) nói “yes”, cả hai đều là những TNS phải bầu lại. Khiến Phó tổng thống Mike Pence chủ tọa, phải liên tục gõ búa, yêu cầu Cảnh sát vãn hồi trật tự. Bà Collins, trước đó, đã bị bọn tài trợ cho Damn-K-Rats tung tiền mua chuộc, nhưng đã từ chối. Còn Manchin, người đã bỏ phiếu thuận, năm ngoái, cho thẩm phán bảo thủ Neil Gorsuch, cũng do Trump đề cử, bị bọn Damn-K-Rats kết án là phá rào, phản bội. Tất cả cảnh ấy làm tôi cảm thấy xấu hổ vô cùng.
      Điều này dẫn đến cho tôi kết luận bẽ bàng như sau: Nước Mỹ nổi tiếng  là văn minh nhất thế giới, mà khi đụng vào chính trị thì bọn người, tạm gọi là ăn trên ngồi trước, như các TNS đảng Dân Chủ, trong vụ Kavanaugh, đã hành xử tệ như, hay hơn, lũ cùng đinh, bần cố nông trong cái gọi là đấu tố “Cải cách ruộng đất” năm xưa của VC, đã hành động theo bản năng, hay cường điệu hơn, thú tính. Khi đụng vào chính trị, thì những tên sừng sỏ, bất kể đảng nào, GOP như Nixon, Kissinger, Damn-K-Rats, như Joe Biden, Carter, Jerry Brown (đương kiêm thống đốc California)... sẵn sàng bán đứng lương tâm, nếu còn, và VNCH cho lũ VC và xua đẩy, thóa mạ những thuyền nhân tỵ nạn Miền Nam (“Sao bọn chúng không chết phứt đi cho rồi”, cf. Kissinger).
       Người Mỹ, nói chung, rất tử tế, dễ thương, quảng đại, ai cũng công nhận. Nhưng khi đụng vào chính trị, thì bỗng nhiên biến thành nguyên hình là những “political animal” của Aristote, xin nhắc lại, trong nghĩa đen và xấu, được chứng minh bởi toàn bộ diễn tiến vụ đấu tố và cuộc bỏ phiếu chuẩn y thẩm phán Kavanaugh, mà qua đó, làm sao tôi và quý bạn không khỏi nghĩ đến tác phẩm Animal Farm của George Orwell và những truyện Nôm khuyết danh VN, cho được?
PortlandOR, Chúa Nhật, 7/10/2018
NLGO

I. KAVANAUGH TRUYỆN: HỒI HAI người lính già oregon

1. Đúng ra, sau khi gửi bài viết mới đây về chuyện ông thẩm phán Brett Kavanaugh bị tố khổ, tôi muốn im lặng, vì viết thêm tốn giờ quá và sợ nhàm. Nhưng, cũng như ông Trump, các nhân viên trong White House, và đại đa số Dân biểu, Thượng nghị sĩ GOP, các talk show hosts Bảo Thủ như Rush Limbaugh… tôi nhịn không nổi, trước cái trò câu giờ láu cá, gian manh đang tiếp diễn mỗi ngày của bọn K-Rats Thổ Tả. Vả lại, tôi là thứ dân cắc ké, thì có gì để mất? Bây giờ, thấy tất cả những vị trên đã không còn nhân nhượng, giữ giọng điệu “ngoại giao”, hoặc xoa dịu nữa, mà dùng chiến thuật mới: trả đũa mạnh mẽ, chống đỡ và đánh tới tấp, để bảo vệ danh dự và công bằng cho Kavanaugh, và uy tín của Thượng Viện. Nhất là nếu không cứng rắn, để cho Kavanaugh thất bại thì cử tri Cộng Hòa chẳng còn ai tin các ông, và điều này sẽ ảnh hưởng lớn trên cuộc bầu cử giữa mùa vào tháng 11 này. Các ông không có sự chọn lựa. Chẳng hạn, chủ tịch Thượng Viện, Mitch McConnell, tối hôm qua, 24/9, đã bỏ thái độ dè dặt, trung dung, lên tiếng gay gắt về cái trò khỉ đấu tố, bày tỏ sự phẫn nộ của ông đối với hành động ma giáo của đám K-Rats trong Thượng Viện, mà ông cho là “shameful”, là “low degree” v.v… và nói: “Thẩm phán Kavanaugh phải được chuẩn y (confirmed) càng sớm càng tốt”. Còn ông Trump, khỏi nói, tại đâu cũng công khai tuyên bố ủng hộ tuyệt đối con gà Kavanaugh của mình, và bác bỏ cái mà ông và phe GOP gọi là smear campaign (chiến dịch vu khống), và character assassination (ám sát nhân cách?)Những cử tri Cộng Hòa tha thiết yêu cầu Kavanaugh đừng give in, give up, và ông nói đang nghe theo, để chiến đấu và “clear my good name”.
      Cá nhân tôi theo dõi vụ này hàng ngày, cũng như cách đây 27 năm đã theo dõi hàng ngày vụ Anita Hill đấu tố Clarence Thomas, vì thường thường, tôi suy luận, những vụ hiếp dâm, hay xách nhiễu tình dục, chỉ xảy ra tại một nơi kín đáo, vắng vẻ, không có nhân chứng. Thật hay không thật, cần phải điều tra kỹ lưỡng và nạn nhân phải gọi cảnh sát hay cơ quan công quyền, liền sau đó, không phải đợi đến 36, 35 năm sau. Lại nữa, cá nhân tôi rất có cảm tình với Kavanaugh, vì “tướng người”: thông minh, hiền hòa, và trung thực, không thể là một con quỉ dâm dục. Lại đẹp trai, không thiếu người mê, mà uẩn ức sinh lý, làm trò tồi bại.
      Hoàn toàn không tin lời cáo buộc của Tiến sĩ Ford (xin mở ngoặc: chiều nay, tôi nghe một talk show host, Michael Berry, của đài 1190, tức ABC, nói rằng mợ này chưa có bằng Ph.D, mà chỉ có trình độ Ph.D-level mà thôi, nhưng bọn Thổ Tả gọi bừa là Dr. cho tăng thêm phần long trọng). Lại càng không tin đấu tố viên number two, mợ cựu sinh viên Yale, Deborah Ramirez, đã mô tả cảnh một party trong dorm của trường, Kavanaugh (lại cũng say rượu!) cởi quần khoe của nợ, rà sát mặt mợ. Rùng rợn quá. Trời ơi, trong cư xá sinh viên của một trường đại học danh giá, như Yale, mà freshman Kavanaugh lại cả gan dám làm vậy sao? An ninh và các viên chức trường, hay ít ra sinh viên trưởng dorm ở đâu, bộ đui và điếc hết cả sao? Cư xá ở bất cứ đâu cũng có nội qui mà sinh viên phải tuân giữ. Ví dụ, năm 1961, có một thời gian tôi ở cư xá Phục Hưng, đường Nguyễn Thông,  do các linh mục dòng Đa Minh, Sài Gòn, điều hành. Hay năm 1989, ở trong cư xá Đại học Grenoble, Pháp, để học một năm Sư phạm, và mùa hè 1990, trong cư xá của University of London, Anh, để theo học một khóa dự thính về Shakespeare. Cho nên tôi biết rõ. Mặc dù kỷ luật trong hai cư xá này không khắt khe như Phục Hưng, nhưng ai làm gì, ban giám đốc cư xá, i.e. mọi người, đều biết. Mợ Ramirez kể, có một số bạn học hiện diện lúc đó. Nhưng tất cả những người này nói không nghe, không thấy gì hết, và nếu có, “thủ phạm” chưa chắc đã là Kavanaugh. Một vu cáo trắng trợn, ghê tởm, cốt giết chết thanh danh của một thẩm phán lương thiện. Trong đời, nhất là đời lính, tôi đã gặp nhìều anh rất bựa, ba gai, cà chớn, nham nhở, điên khùng, nhưng chưa bao giờ thấy ai nổi cơn say, cơn dâm bất tử, mà dám tuột quần, khoe của nợ trước mặt một phụ nữ, trong một nơi công cộng như thế đó. Vừa thôi chứ mợ! Tố kiểu của mợ thì cũng giống như bọn K-Rat tố ứng cử viên tổng thống Trump sang Nga mướn một con điếm đứng t è lên giường mà Obama đã nằm, trong một khách sạn vậy đó.
      2. Một vài bạn hỏi tôi, sau hai vụ đấu tố, số phận của Kavanaugh sẽ ra sao? Tôi đã trả lời, và xin lặp lại trong email này, theo sự phỏng đoán cá nhân, và dựa trên các tin tức, tài liệu cập nhật của báo chí:
a) Mợ Ford sẽ nại cớ nào đó, để than phiền và đặt thêm điều kiện, và để có thể không ra hearing tại Thượng Viện ngày thứ năm tới. Vì biết rằng mình sẽ thua. Và vì có thêm một đấu tố viên khác, Ramirez, biết đâu sẽ cũng xin ra điều trần –điều không tiện chút nào cho cả hai mợ (mợ nào cũng muốn giành hết credit và công lao, cũng như tiền thưởng, who knows, và buổi hearing sẽ trở thành một circus (cf. Rush Limbaugh, 24/9).
 b) Ngày thứ sáu, dù tình huống nào xảy ra, Ủy Ban Pháp Lý Thượng Viện sẽ bỏ phiếu bổ nhiệm Kavanaugh, và tuần sau, đến lượt cả Thượng Viện bỏ phiếu. Tôi hy vọng rằng tất cả GOP (gồm cả Jeff Flake và Bob Corker, vì quá chán cái trò lưu manh lộ liễu của K-Rat, kể cả việc xúi giục protesters xuống đường phản đối, hạch hỏi vô lý các Thượng nghị sĩ thân Kavanaugh, như Ted Cruz sáng nay, 25/9) sẽ đoàn kết sau lưng Kavanaugh mà họ không thù oán, dù được đề cử bởi Trump. Cộng thêm vài phiếu (dự trù hai) của Dân Chủ đã ủng hộ Neil Gorsuch năm ngoái (như Manchin). Trừ đi vài phiếu (ba) của mấy mợ GOP chống Trump, thì tổng số tệ nhất cho Kavanaugh là huề (50-50). Coi như thắng.
 c) Mà nếu phải chờ cho đến tháng 11, nghĩa là sau kết quả Midterm Election, thì vẫn còn hy vọng. Quả vậy, tôi đoán, cho dù Fake News nói ngả nói nghiêng, cũng mặc, sẽ vẫn là status quo (tình trạng như cũ). Nghĩa là các Dân Biểu và Thượng Nghị Sĩ thuộc tiểu bang nào sẽ giữ nguyên vị trí đó cho đến khi ngỏm củ tỏi. Ví dụ, TB Oregon của tôi. Dân biểu Cộng Hòa chỉ có một ông, giữa 3, 4 ông Dân Chủ, qua mấy chục năm vẫn không thay đổi. Còn Thống đốc thì Dân Chủ cha truyền con nối, không một anh, một chị Cộng Hòa nào thắng nổi, trừ một accident khó xảy ra. TB Washington phía trên Oregon cũng rứa.
       3. Trong chiến tranh, hay tranh luận, hay kiện tụng v.v… phải quyết tâm đánh trả kịch liệt, dứt khoát, không thể ngập ngừng, ìu ìu xển xển mà thắng được. John McCain thua Obama, vì khi tranh cử, đã tỏ ra quá tử tế, nhân nhượng, nếu không muốn nói là quân tử Tàu, đã giật micro, không cho một bà cử tri ủng hộ viên tố Obama là Hồi giáo, tưởng như thế là hốt phiếu của đám Dân Chủ. L ầm to. Bốn năm sau, Mitt Romney, đang thắng thế, cũng lặp lại lỗi ấy, nghĩa là bỏ qua lời khuyên của các cố vấn, không tố giác Obama về vụ Bengazhi, còn nóng hổi. Bây giờ hối tiếc, tại sao không bắt chước cái “bựa” của Trump, đã lần lượt hạ hết 16 đối thủ sừng sỏ cùng đảng trong giai đoạn sơ khởi.
       Lý lẽ là một chuyện. Hành động là chuyện khác. Thái độ cương quyết của Chủ tịch Thượng Viện, Mitch McConnell (theo tin sáng nay, ông đang bị K-Rats chỉ trích dữ dội, nhưng who cares?), cả khối GOP trong Thượng Viện, Tổng thống Trump, và của chính Kavanaugh và vợ, quả tình, đã làm bọn K-Rats trong Quốc Hội và Fake News, Liberal Leftists Thổ Tả và hai mợ đấu tố viên, Ford và Ramirez, cùng các luật sư của họ bắt đầu thấy… nhợn. Vì dưới ánh sáng mặt trời lồ lộ, không ai có thể che giấu mãi sự dối trá và bất lương.  
Portland, thứ ba 25/9/2018
NLGO

Monday, August 6, 2018

Tâm Thư KQ Võ Ý và Phạm Minh Mẫn VN


Kính Thưa:
- Quý Hội AHKQ
- Quý CH thuộc Nha Kỹ Thuật
- Quý chiến hữu thuộc SĐ6KQ Pleiku, Phù Cát
- Quý chiến hữu đồng môn đồng đội với KQ Nguyễn Thành Bích, thuộc Phi Đoàn 118 Bắc Đẩu Pleiku
Cách nay 4 tuần, qua vận động của Gia Đình Bắc Đẩu 118 và Bắc Đẩu Trần Văn Hiền, chúng tôi gon góp được một ít ân tình và đã gởi về cho KQ Nguyễn Thành Bích để phụ trị bệnh ung thư phổi.
Nay nhận được thư SOS Cầu Cứu của Kingbee Phạm Minh Mẫn từ Việt Nam, kêu gọi quý chiến hữu tiếp tục ủng hộ KQ Nguyễn Thành Bích đang trong cơn nguy kịch.
Xin quý KQ có lòng gởi ân tình về
KQ Võ Ý
10200 Bolsa Ave, Spc 112
Westminster, CA 92683
Ngân phiếu xin trả cho Mười Huỳnh
Memo xin đề: Nguyễn Thành Bích.
Xin NT và quý CH có thể trao cash cho KQ Võ Ý hoặc KQ Huỳnh Mười 118
Trước căn bịnh hiểm nghèo nầy, rất cần Hội AHKQTCL/Lành Đùm Lá Rách tiếp tay
Xin KQ Phạm Minh Mẫn cố gắng gởi cho chúng tôi một tấm hình hiện nay của KQ Nguyễn Thành Bich
Thân kính,
KQ Võ Ý                                  

Friday, July 13, 2018

MỘT CHUYẾN ĐI NHIỀU NƯỚC MẮT! - Nam Lộc - Bài viết, hình ảnh và video

Thân chuyển đến các bạn để nhờ phổ biến rộng rãi trên 
các diễn đàn và Facebook (NL).
Tôi vừa hoàn tất một chuyến đi dài, từ Âu Châu sang Úc rồi qua đến Thái Lan. Nếu có những nụ cười hân hoan nhận được từ các buổi gây quỹ rất thành công, như hai đêm văn nghệ cứu trợ Thương Phế Binh VNCH ở Lyon và Marseilles, cũng như chương trình gây quỹ hỗ trợ Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc do Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Melbourne, Úc Châu tổ chức để giúp đỡ một cơ quan mà hầu như ai trong chúng ta cũng đều mang ơn qua từng hột cơm mà họ đã cung cấp khi chúng ta còn vất vưởng trong các trại tỵ nạn.
Thế nhưng bước qua Thái Lan, với những cuộc hội ngộ ngắn ngủi cùng những người Việt đang lầm lũi sống tạm dung tại đây, để mong một ngày được các nước định cư thương cảm mà đưa tay đón nhận thì không thấy nụ cười, mà chỉ có khổ đau và nước mắt! 
Đứng trước những lời đồn đãi tiêu cực, không bằng cớ và vô trách nhiệm đối với tổ chức VOICE cũng như cá nhân luật sư Trịnh Hội, vì thế trong lần đi Thái kỳ này tôi đã rủ theo một số các vị ân nhân, họ là những người đã và đang tích cực yểm trợ việc làm nhân đạo và cao quý của VOICE cũng như của Trịnh Hội. Tôi muốn họ được chứng kiến tận mắt, nghe tận tai và gặp từng người để tìm hiểu đâu là sự thật. Và đó chính là lý do chúng tôi tổ chức hai buổi gặp gỡ trực tiếp và mời tất cả những đồng bào tỵ nạn nào đang còn sống vất vưởng ở Thái Lan đến để tiếp xúc,
 Các thiện nguyên và đồng bào tỵ nạn.
Vào buổi sáng Thứ Bẩy, mùng 7 tháng Bẩy, 2018 vừa qua, hơn 100 người tỵ nạn muộn màng đã có mặt tại phòng họp của khách sạn Bangkok Cha Da ở Khet Huai Khwang. Họ đã có dịp nói chuyện trực tiếp với linh mục Peter Namwong, với phái đoàn VOICE từ Canada là tổ chức đã và đang tiếp tục đảm nhiệm vai trò khó khăn nhất là giúp định cư đồng bào tỵ nạn, đồng thời với các vị ân nhân cùng những người ủng hộ đến từ khắp nơi trên thế giới. Họ có thể nói lên hoàn cảnh của mình hay nỗi oan ức, hoặc những bất công nếu có. Và trong gần 3 tiếng đồng hồ trao đổi, chẳng ai nghe được chuyện “tráo người” hay “đổi hồ sơ và lý lịch”. Cũng chẳng tìm thấy một nhân vật nào mà người ta vu cáo là “người lậu từ VN sang” hay đưa người “bất hợp lệ” vào Canada, mà tất cả đều là những đồng hương bất hạnh, đang sống trong lầm than, cơ cực và sợ hãi, không biết mình sẽ bị bắt hay bị trục xuất về VN ngày nào! Họ đã và đang bị thế giới lãng quên, mặc dù rất nhiều người đã được Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ tại đây cấp chứng minh thư là người tỵ nạn, thế nhưng chẳng có quốc gia nào dang tay nhận họ.
Cha Peter Namwong, ông Đổ Kỳ Anh (VOICE Canada), 
LS Trịnh Hội, LS Ana Nguyễn (VOICE Bangkok) & tác giả.
Ngay tại Hoa Kỳ, ngoài VOICE thì chỉ có BPSOS là tổ chức duy nhất có văn phòng tại Bangkok, Thái Lan để giúp đỡ đồng bào tỵ nạn, và người lãnh đạo BPSOS, tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng là một nhà vận động hành lang rất tích cực, ông quen biết rộng rãi các vị dân cử Hoa Kỳ, thế nhưng nước Mỹ đã khép cánh cửa định cư dành cho người tỵ nạn VN từ hơn 10 năm qua nên thảng hoặc HK mới nhận một, hai trường hợp tỵ nạn rất đặc biệt như trường hợp của chị Tuyết Nga, hoặc nhạc sĩ Việt Khang v..v...  
Trở lại về sự có mặt của các vị ân nhân và thiện nguyện viên đến từ khắp nơi trên thế giới. Họ là các bác sĩ, luật sư, kỹ sư, các vị thương gia thành công tại hải ngoại, các nghệ sĩ có lòng v..v.. Họ là những người có học vấn, kiến thức, hiểu biết, họ chính là “những nhà hảo tâm”, họ đã không ngu dại để ai lợi dụng thời giờ, tiền bạc và công sức đóng góp của mình vào những việc làm gian dối, bất hợp pháp hay “bỏ túi làm giầu” cho cá nhân mình. Đó cũng chính là lý do mà hơn 30 thiện nguyện viên, trong số đó có cả vợ chồng nam ca sĩ Thế Sơn và nữ ca sĩ Diễm Liên. Ho đã tự ý bỏ tiền riêng của mình ra để mua vé máy bay, tự trả tiền khách sạn cùng mọi chi phí với mục đích là tìm hiểu sự thật. Và trước mặt hàng trăm người tỵ nạn kể cả các thuyền nhân còn đang kẹt lại, tất cả đều được khuyến khích tự do phát biểu hay khiếu nại, muốn nói gì thì nói. Thế nhưng phái đoàn thiện nguyện đã không nghe được một lời tố cáo hay than trách nào, và cũng không tìm ra bất cứ một điều gì mà người ta cáo buộc tổ chức VOICE và luật sư Trịnh Hội đã “ngụy tạo đường giây để chuyển người lậu vào Canada, họ cũng không tìm thấy một nhân vật nào “không phải là người tỵ nạn đã được đưa vào Canada”.
Tất cả thuyền nhân có tên trong danh sách 108 người được chính phủ Canada chấp nhận cho định cư kể từ 2014 đến 2016 là “đều do cha Peter Namwong thành lập và trao cho LS Trịnh Hội và VOICE”! Không ai tìm thấy được bất cứ một cá nhân nào do Trịnh Hội đưa vào danh sách đó theo những cáo buộc nhảm nhí. Tất cả những người tỵ nạn này đều được chính phủ Canda phỏng vấn và chấp thuận. Họ đã lần lượt đến Canada bằng 6 đợt, và tôi hân hạnh được tháp tùng nhóm tỵ nạn cuối cùng gồm 19 người vào ngày 23 tháng 9, 2016 và đó cũng chính là lý do chúng tôi gọi họ là “Những Thuyền Nhân Cuối Cùng”.
Những tưởng trang sử tỵ nạn đã đóng lại và tôi sẽ không còn chứng kiến nỗi khổ đau của những người phải cắn răng bỏ nước ra đi vì hai chữ tự do. Nhưng đến khi cha Namwong cho biết là vẫn có một số thuyền nhân hoặc sống ở xa Bangkok nên không về kịp hoặc không biết để ghi danh với cha, cho nên hiện cha lại vừa có thêm một danh sách mới, và đó một lần nữa Trịnh Hội cùng VOICE Canada lại phải sắn tay áo lên tiếp tục đấu tranh cho họ. Và lần này, qua cuộc gặp mặt với đồng bào tỵ nạn tại Bangkok vừa qua, người ta mới biết được trong danh sách 50 người đầu tiên mà chính phủ Canada sắp sửa phỏng vấn để cho cơ hội được định cư, không phải chỉ có các thuyền nhân năm xưa, mà còn có những người tỵ nạn “mới”, đó là các nhà đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền, các tù nhân lương tâm, các đồng bào Thượng hay từ vùng Tây Nguyên, nạn nhân của sự đàn áp tôn giáo hoặc thành viên của các tổ chức xã hội dân sự ở VN v..v...    
Riêng đối với tôi, mặc dù đã nghỉ hưu sau 41 năm làm việc, lý do duy nhất mà tôi vẫn bỏ thì giờ để tiếp tay cho VOICE, chỉ là vì họ vẫn có lòng và thiết tha với đồng bào tỵ nạn. Thật ra gặp Trịnh Hội lần này, và nhìn khuôn mặt đăm chiêu, mệt mỏi của Hội trong buổi tiếp xúc và gặp gỡ với người tỵ nạn, nhất là khi phải ngồi nghe linh mục Peter Namwong dùng tiếng Thái mẹ đẻ của mình để minh xác về những điều mà người ta đã lợi dụng khả năng nói tiếng Việt hạn chế của cha cho các âm mưu thâm độc, hại người lương thiện như đoạn YouTube mà cha phát biểu đính kèm (https://www.youtube.com/watch?v=BMja-JXw-aU). Lúc ấy tôi có cảm tưởng là nếu không phải tiếp tục công tác đấu tranh cho quyền lợi của người tỵ nạn nữa thì có lẽ đó chính là điều mà Hội ước mơ và mong mỏi! Hơn 26 năm hy sinh cả sự nghiệp cùng đời sống riêng tư để đem niềm hạnh phúc cho hơn 3000 thuyền nhân tuyệt vọng, đối với tôi có lẽ đã quá đủ cho một người, ấy vậy mà vẫn phải chịu những oan khiên và ganh ghét nhỏ nhen của những kẻ thiếu lương tâm và đạo đức!
Tôi tự đặt cho mình một câu hỏi là: nếu Trịnh Hội và VOICE không tiếp tục thì ai sẽ là người đứng ra đấu tranh cho các đồng bào đang mỏi mòn chờ đợi ở Thái Lan? Nếu Canada không cảm thông và chấp nhận những cuộc vận động đầy gian truân và phức tạp của LS Trịnh Hội cùng nhóm thiện nguyện VOICE Canada thì ai sẽ là người tiếp tục công việc này và quốc gia nào sẽ tiếp nhận những người đang phải lưu vong trên đất Thái? Tôi đố ai đưa ra được câu trả lời!
Tôi cũng thách thức ai đưa ra các bằng chứng về vấn đề “chuyển người bất hợp pháp vào Canada” hoặc lợị dụng tiền bạc quyên góp cho VOICE “để bỏ túi riêng” hay làm những việc sai trái. Nếu có, tôi sẽ là người đầu tiên đứng lên tố cáo họ trước pháp luật! Nhắc về tiền bạc thì vấn đề tài chánh và sổ sách của tổ chức VOICE đều rất rõ ràng và minh bạch, tất cả được điều hành và kiểm soát bởi các CPA, các vị thủ quỹ. Được kiểm toán bởi sở thuế và các cơ quan tài trợ hàng năm. Luật sư Trịnh Hội “không dính dáng gì đến vấn vấn đề tiền bạc”! dù tiền đó đến từ các buổi gây quỹ từ thiện hoặc funding từ các tổ chức thiện nguyện v..v..!    
Cuộc họp mặt nào rồi cũng đến giờ chia tay, nhìn bác sĩ Hoàng Trang và nha sĩ Hiếu đến từ Melbourne, ái ngại cho hoàn cảnh của đôi vợ chồng trẻ, nạn nhân Formosa, với đứa con nhỏ trên tay và cái bào thai gần đến ngày sanh trong bụng, tương lai mờ mịt, cuộc sống mông lung, rồi cả chủ lẫn khách đều sụt sùi trong nước mắt. Nhìn vợ chồng Hòa đến từ Norway đang trò chuyện với những gia đình đồng bào thiểu số từ Tây Nguyên, mà trong đó có Jack, một thanh niên trẻ, đứng lên kêu gọi biểu tình đòi tự do tôn giáo thì bị công an lùng bắt, Jack trốn qua Thái Lan, nhưng họ đã tra khảo thân phụ của anh cho đến chết! Còn Đỗ Minh Tâm, nhà địa ốc trẻ ở Houston thì lưu luyến an ủi người thanh niên tỵ nạn đã lên tiếng xin VOICE giúp cho gia đình anh với một bà mẹ đang đau nặng với căn bệnh ung thư, nhưng không có thuốc men hay tiền bạc để chữa trị. Nhìn gia đình anh Thuyết, một thuyền nhân ở trại Hong Kong 30 năm về trước, bị trục xuất về VN nhưng không bất khuất, vẫn tiếp tục đấu tranh để giờ trở thành một tù nhân lương tâm với cuộc đời biệt xứ. Tôi cũng gặp một cưu sĩ quan QLVNCH đã phải trải qua 21 năm tù đầy trong các trại giam của CSVN và gặp vợ chồng anh Hải cùng phục vụ trong Sư Đoàn 5 với tôi ở VN ngày trước... Tôi còn gặp mục sư Hòa, mục sư Hành cùng nhiều hoàn cảnh đáng thương khác. Họ đang chờ đợi với hy vọng nhỏ nhoi là VOICE sẽ cố giúp được cho họ. Tuy nhiên với sự đòi hỏi lớn lao từ chính phủ Canada qua chương trình bảo trợ “private sponsorship” lần này thì không biết lúc nào VOICE Canada mới có thể đạt tới điều kiện của họ: Mỗi gia đình người tỵ nạn phải ký quỹ tối thiểu là $11,800 dollars, và mỗi đầu người cần phải có khoảng $3500.00 dollar để chi dùng cho vấn đề processing fees cũng như chuyển vận. Và để có đủ tài chánh hầu bảo trợ cho 50 người đầu tiên, có lẽ VOICE Canada phải come up với một ngân khoản hơn nửa triệu dollars? Cạnh đó với tiêu chuẩn “group of 5” (5 người bảo trợ ký tên trách nhiệm cho một gia đình tỵ nạn), thì VOICE Canada phải tìm cho ra con số gần 100 người sẵn sàng ký giấy bảo trợ! Một trọng trách không nhỏ mà tôi chưa từng thấy ở bất cứ quốc gia nào!      
Thôi, hãy cố giúp nhau, nếu không có hoàn cảnh thì cũng đành, nhưng xin đừng hại nhau!
Nam Lộc 
Video
Video
Video Video Video Video