Friday, May 15, 2015

Chợ Đồng Xuân – Berlin trước thềm kỷ niệm 40 năm hội nhập


Hôm thứ bảy sang Berlin chơi nhà bà cô, hôm sau bà cô bảo chở ra chợ Đồng Xuân mua đồ. Vừa mới đậu xe bên đường nhà hàng Đồng Xuân Quán đã thấy tiếng hò hét, đập phá vang trời. Mình biết ngay là có đánh nhau, vội chốt cửa xe lại không cho bà cô ra.

Toàn choai choai đầu xanh, đầu đỏ người miền Trung các bác ạ. Chả hiểu tụi này ăn nhậu cùng bàn với nhau, đến mấy chục đứa nhân dịp gì tụ tập ăn nhâu, cuối cùng chia hai phe choảng nhau. Còn kinh hơn phim hành động. Vác ghế, vác đồ đuổi đánh nhau từ nhà hàng Đồng Xuân Quán ra khắp quanh chợ. Mấy chục thằng thanh niên hỗn chiến thì các bác hiểu kinh hoàng, ầm ĩ đến mức nào rồi.
Kết cục là xe cứu thương đến chở hai hay ba thằng đi viện, máu me nhoe nhoét.

Lần trước mình sang, mới vào cổng chợ thấy một tốp 7 thằng choai choai người miền Trung như là Quảng Bình, Nghệ An gì đó, thằng tóc dựng, tóc trọc, tóc xiên xẹo đủ kiểu đi thành đoàn ra chỗ đợi tàu điện trước cửa chợ. Bọn nó nói năng , chửi tục ầm ĩ ngoài đường. Mình nhìn mà cứ ngỡ đang ở Việt Nam chứ chả phải ở Châu Âu.

Còn một đống người Di Gan đứng bán điện thoại ở cửa chợ, cứ khách nào vào là dí cái Samsung hay iphone6 của Tàu Khựa ra mời.

Bây giờ nói lại vụ đánh nhau kia, dân tình xa như mình nhìn thấy thì vỡ hết mật. Còn dân chợ hay người Việt ở Berlin thì chắc quen rồi hay sao, thấy dửng dưng như không. Mình lân la hỏi bà cô. Bà ấy bảo bọn này toàn đứa mới trốn sang đây qua đường du lịch bên Nga, rồi băng rừng qua Lát Vi A hay U Cờ Rai Na qua Ba Lan vào Đức. Mày ở Ba Lan thì lạ gì, chúng mày chuyên chở từ bên đó sang đây biết quá bọn này còn hỏi. Giờ bọn nó đầy nhan nhản ở Berlin, giấy tờ không có, đi làm chui, bán thuốc lá, đồ ăn cắp, đồ giả. Bọn nó cứ chục đứa thuê một cái nhà trải đệm ra ở. Sống bất cần đời, chả có gì để mất nên chúng chẳng ngại gì cả.

Mình hỏi ông bán hàng ở chợ, sao bảo vệ chợ đâu mà không ngăn, nghe nói chủ chợ Hiền Đồng Xuân máu mặt lắm mà.

Ông bán hàng nói bảo vệ chợ chả là cái đinh, thuê bảo vệ người Đức đấy. Thế mà có lần bọn nó đánh cho cả bảo vệ Đức toét đầu, bây giờ bọn bảo vệ Đức cũng chờn.

Mình thắc mắc thế cảnh sát Đức không bắt được à, ông bán hàng nói đến người Đức bị đánh còn chả tìm được ra đứa nào đánh, nói chi bọn Việt Nam đánh nhau.

Quay về nhà hỏi chồng bà cô, ông này phán.
- Chúng nó bỏ mười mấy ngàn oi rô sang đây, luồn lách bờ bụi, vượt rừng, sông suối. Tưởng đến thiên đường. Nào ngờ vào đây nghiêm, có giấy tờ, biết tiếng làm còn mửa mật ra. Huống chi toàn thanh niên lêu lổng ở quê, nghề ngỗng tiếng tăm chả có. Thằng nào lành thì đi làm lậu cho người Việt tích cóp tiền rồi nhận bố. Nhận bố thế mất vài chục ngàn. Thằng nào thiếu kiên nhẫn thì sống bất cần, trộm cắp, bán thuốc lá giả…đủ kiểu.

Mình hỏi nhận bố là thế nào. Ông chồng bà cô giải thích.
- Là có một con nào đấy, nó có giấy tờ hợp pháp, nó có con với mày, nó cho mày nhận làm bố, thế là mày được ăn theo con. Có giấy tờ, mất vài chục ngàn. Cứ vào các chỗ dịch vụ có biển treo đầy chợ này hỏi là có chi tiết đầy đủ hết.

Mình hỏi thế còn phụ nữ thì sao, ông ấy nói.
- Bọn con gái cũng thế, trốn sang đây toàn trẻ ranh. Nó kiếm thằng nào có giấy tờ để đẻ đứa con, thằng kia nhận bố, con mẹ và đứa con được giấy tờ, mất vài chục nghìn cho thằng nhận bố. Thời gian sau đứa con gái đấy là đẻ đứa nữa, cho thằng khác nhận làm bố. Kiếm lại số tiền trước kia. Dư ra hai đứa con, nhà nước Đức trợ cấp cho 3 mẹ con, sống khoẻ re. Mỗi tội con cái tùm lum không biết đứa nào con bố nào.

À, thế thì mình hiểu vì sao mấy lần trước qua chợ Đồng Xuân bên này, thấy các bà mẹ trẻ đi nườm nượp, đứa thì dắt tay, đứa thì nằm xe nôi mẹ đẩy. Ít thấy bà mẹ nào có chồng đi cùng. Người ta còn bảo đi quá chợ Đồng Xuân một tí, có cả khu phụ nữ Việt Nam ở, chả ai có chồng cả. Người Việt ở Berlin gọi đó là Bến Không Chồng.

Mình hỏi thấy quảng cáo chợ Đồng Xuân sắp làm kỷ niệm 40 năm người Việt hội nhập ở Đức. Các đoàn thể, sứ quán, hội hè đông đảo lắm. Tại sao họ không hướng dẫn cho các bạn trẻ kia có cách sống tốt hơn. Ông chú nói.
- Ở đây nó thế, thằng thì buôn cứ buôn lo kiếm tiền. Thằng nào thích làm chủ tịch hội lấy oai với họ hàng quê nhà thì cứ làm lấy oai. Thằng nào sống bất hợp pháp thì cứ sống kiểu bất hợp pháp. Chả thằng đéo nào bảo được thằng nào cả, xứ tự do mà. Hội hè, đoàn thể để lấy mẽ chụp ảnh phô trương. Bố thằng đoàn hội nào dám gặp bọn bất hợp pháp để mà hướng dẫn, khuyên bảo cái gì. Ngay cả các hội đoàn còn chửi nhau như mổ bò, kiện cáo nhau quanh năm. Đủ thứ kiện, kiện xúc phạm danh dự, kiện quỵt tiền hội, kiện cướp hợp đồng này nọ. Mày bên đó đọc báo thì tưởng bên này gắn bó, đoàn kết, sống tốt. Chứ thực ra thì mày tận mắt thấy đấy, dân vô học thì đánh nhau toé máu. Dân có học tí thì kiện tụng nhau ra toà, thuê luật sư tới tấp.

Mình hỏi thế thì kỷ niệm hội nhập cái gì.?
Ông chú bảo.
- Thì cũng có một số ít người ta sang khi xưa, có học hành, tri thức họ đi làm công sở cho Đức hay mở nhà hàng kinh doanh cũng được. Nhưng chả đáng là bao so với cộng đồng, nhất là giờ thêm bọn trẻ nó trốn sang từ Nga nữa. Nói về hội nhập thành công may ra có bọn thuyền nhân tị nạn. Bọn đấy thì gần như chúng nó toàn bộ có học hành, làm trong công sở người Đức. Bọn đấy thì chả bao giờ chúng nó dây dưa đến mấy cái hội đoàn Berlin này. Hội đoàn ở đây làm cái gì cũng hỏi ý kiến sứ quán, họp hành gì cũng mời sứ quán đến dự. Bọn tị nạn thì nó còn biểu tình phản đối nhà nước mình, làm sao mà chúng nó tham gia ba cái hội đoàn như vậy được.

Đến bữa cơm, bà cô dặn ông chồng.
- Đấy, ở chợ bây giờ sợ lắm anh ạ. Đi ra đó là phải cẩn thận, nhìn thấy bọn choai choai là phải tránh ra xa không thì phải đầu, phải tai. Chả ai làm gì được chúng nó đâu.

Ông chồng lẩm bẩm chửi thề.
- Mẹ nó chứ, đi cả nước Đức này ở đâu cũng thấy an toàn. Thế mà đến chợ người Việt của mình, toàn người dân tộc mình lại phải sợ mới nhục cơ chứ.

Nguồn: Internet

No comments:

Post a Comment