Tuesday, December 30, 2025

Thế giới hôm nay: 30/12/2025

Nguồn: The Economist | Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Donald Trump đe dọa tiến hành các cuộc không kích nhắm vào Iran nếu nước này tái thiết chương trình hạt nhân. Lời cảnh báo của Tổng thống Mỹ được đưa ra sau cuộc gặp với nhà lãnh đạo Israel Benjamin Netanyahu. Trump cũng tuyên bố Hamas sẽ phải trả “cái giá rất đắt” nếu không chịu giải giáp tại Gaza. Ông cho biết mình muốn chuyển sang giai đoạn hai của kế hoạch hòa bình tại vùng lãnh thổ này, vốn đã bị đình trệ trong những tuần gần đây.

Trump thừa nhận rằng Mỹ đã tấn công một “khu vực bến cảng” tại Venezuela vào đầu tháng này. Cuộc tấn công này là đòn đánh đầu tiên nhắm vào một mục tiêu bên trong Venezuela kể từ khi chính quyền Trump bắt đầu chiến dịch gây sức ép lên quốc gia này. Theo CNN, vụ tấn công được thực hiện bởi CIA và nhắm vào một bến tàu được một băng đảng sừng sỏ sử dụng để vận chuyển ma túy.

Trung Quốc phóng tên lửa về phía Đài Loan trong ngày thứ hai của đợt tập trận quân sự quanh hòn đảo này. Tổng thống Đài Loan Lại Thanh Đức cho rằng các cuộc tập trận này “không phù hợp với cách hành xử được kỳ vọng ở một cường quốc có trách nhiệm.” Trung Quốc tuyên bố họ muốn thử nghiệm khả năng phong tỏa Đài Loan. Trump tỏ ý xem nhẹ các cuộc tập trận này, nói rằng chúng vẫn diễn ra thường xuyên “suốt 20 năm qua.”

Volodymyr Zelensky cáo buộc Nga phá hoại các cuộc đàm phán hòa bình sau khi Điện Kremlin tuyên bố ngăn chặn một cuộc tấn công của Ukraine nhắm vào dinh thự của Vladimir Putin. Zelensky bác bỏ tuyên bố này và gọi đó là “những lời dối trá điển hình của Nga.” Các quan chức Mỹ cho biết Trump đã có một “cuộc điện đàm tích cực” về Ukraine với Putin. Trong khi đó, cuộc đàm phán giữa Tổng thống Mỹ và Zelensky vào Chủ nhật lại không mang lại bước đột phá nào. 

Khaleda Zia, nữ thủ tướng đầu tiên của Bangladesh, qua đời ở tuổi 80. Bà từng lãnh đạo đất nước trong hai nhiệm kỳ 5 năm vào năm 1991 và 2001. Mối thù kéo dài của bà với Sheikh Hasina, lãnh đạo độc tài vừa bị lật đổ vào năm 2024, đã định hình nền chính trị nước này suốt một thế hệ. Con trai của Zia, Tarique Rahman, hiện đang lãnh đạo Đảng Quốc gia Bangladesh, đảng được nhiều người dự đoán sẽ trở lại nắm quyền trong cuộc bầu cử dự kiến diễn ra vào tháng 2 tới.

Meta thông báo mua lại Manus, một công ty khởi nghiệp trí tuệ nhân tạo, với mức giá không được tiết lộ. Gã khổng lồ công nghệ cho biết họ sẽ “vận hành và bán” dịch vụ của Manus, một tác nhân AI đa năng có khả năng thực hiện nhiều tác vụ, bao gồm “lập trình và phân tích dữ liệu.” Thương vụ này là một phần trong đợt đầu tư mạnh tay vào AI của Meta. Mark Zuckerberg, ông chủ của công ty, muốn trở thành người đầu tiên phát triển “siêu trí tuệ cá nhân.”

Chip Wilson, nhà sáng lập kiêm cổ đông lớn của Lululemon, đã đề cử ba giám đốc mới vào hội đồng quản trị của thương hiệu thời trang thể thao đang gặp khó khăn này. Sau khi chứng kiến giá cổ phiếu lao dốc 45% trong năm nay, công ty đã thông báo về sự ra đi của giám đốc điều hành hồi đầu tháng. Wilson cho biết các cổ đông “không còn niềm tin” vào khả năng chọn CEO mới của hội đồng quản trị hiện tại. Lululemon cũng đang chịu áp lực từ Elliott Management, một quỹ đầu tư chủ động.

Các nhà tổ chức Hội nghị An ninh Munich tuyên bố họ sẽ mời các chính trị gia từ Đảng Sự lựa chọn Thay thế cho Nước Đức (AfD) tham dự cuộc họp tiếp theo vào tháng 2, sau khi đã cấm cửa đảng cánh hữu dân túy này suốt hai năm qua. Hội nghị này là sự kiện quốc phòng quan trọng nhất châu Âu. Phó Tổng thống Mỹ, J.D. Vance, từng lên án việc loại trừ phe cánh hữu dân túy trong một bài phát biểu tại hội nghị năm nay, trước khi gặp đồng lãnh đạo của AfD, Alice Weidel.

Con số trong ngày: 700 tỷ USD, là giá trị cổ phiếu giao dịch, trái phiếu và tiền mặt của Berkshire Hathaway.

TIÊU ĐIỂM

Hôm nay, chủ đề của loạt bài về những câu chuyện lớn của năm 2026 là: Điều gì sẽ định hình châu Á?

Chủ nghĩa biệt lập của Mỹ là cơ hội vàng cho Trung Quốc

Lời đề nghị cốt lõi của Trung Quốc vào năm 2026 dành cho các quốc gia đang bị Tổng thống Donald Trump chèn ép là: “Các bạn biết rõ vị thế của mình khi ở bên chúng tôi.” Lời hứa về sự ổn định đó có hai mặt. Một mặt, các nước láng giềng của Trung Quốc và những nước phụ thuộc vào thương mại với họ biết rằng Trung Quốc là một gã khổng lồ thực dụng, quyết tâm trở lại đỉnh cao quyền lực toàn cầu, và ngày càng sẵn sàng sử dụng sự thống trị về khoáng sản đất hiếm để ép buộc và đe dọa đối thủ. Mặt khác, họ cũng cung cấp cho các nước đang phát triển một sự kết hợp quen thuộc gồm đầu tư kinh tế, các khoản vay, thương mại, xây dựng cơ sở hạ tầng và đào tạo nghề, tất cả đều theo các điều kiện của Trung Quốc.

Trung Quốc không đề xuất lấp đầy mọi khoảng trống, hay thay thế Mỹ trên cương vị cảnh sát toàn cầu. Thay vào đó, họ lập luận rằng sự tập trung kiên định vào phát triển kinh tế khiến họ trở thành một đối tác đáng tin cậy – dù đôi khi đáng lo ngại – trong thời buổi khó khăn này. Chẳng hạn, trong lĩnh vực công nghệ xanh, Trump đang cắt giảm trợ cấp cho các công nghệ sạch, trong khi Trung Quốc bán các tấm pin mặt trời, turbine gió, và pin tiên tiến. Trung Quốc hy vọng điều này sẽ tạo ra sự khác biệt so với một Trump thất thường và hỗn loạn.

Kinh tế Trung Quốc sẽ chậm lại, nhưng không sụp đổ

Ba câu hỏi đang bao trùm nền kinh tế Trung Quốc năm 2026. Liệu doanh số bán lẻ có bị ảnh hưởng bởi giai đoạn “hoàn vốn” (payback), khi người tiêu dùng hạn chế thay mới xe hơi, điện thoại, và thiết bị gia dụng đã được nâng cấp vào năm 2025 nhờ trợ cấp chính phủ? Liệu cuộc thương chiến với Mỹ có làm chệch hướng nền kinh tế? Và liệu thị trường bất động sản ốm yếu có phục hồi? Câu trả lời cho ba câu hỏi này lần lượt là có, không, và có thể.

Tiêu dùng có thể sẽ bị ảnh hưởng. Chương trình đổi cũ lấy mới của chính phủ đã thúc đẩy nhiều người Trung Quốc mua sắm vào năm 2025 thay vì 2026. Tuy nhiên, thương chiến sẽ không làm trật bánh tăng trưởng. Trung Quốc đã tìm thấy các thị trường mới cho hàng hóa của mình để thay thế doanh số bán sang Mỹ. Và nếu xuất khẩu suy giảm, chính phủ vẫn có thể giảm nhẹ cú sốc thông qua các gói kích thích tài khóa bổ sung. Còn đối với thị trường bất động sản, một cuộc giải cứu quyết liệt từ chính phủ có lẽ khó xảy ra. Bất kỳ sự phục hồi nào cũng sẽ phụ thuộc vào sự vận động chậm chạp của các lực lượng thị trường. Kết quả là kinh tế Trung Quốc sẽ chậm lại nhưng không vấp ngã vào năm 2026.

Cuộc điều tra dân số của Ấn Độ sẽ mang tính hệ trọng – và gây tranh cãi

Làm thế nào để người ta đếm đến 1,45 tỷ? Hãy bắt đầu với 3,5 triệu người. Đó là số lượng nhân sự sẽ đi gõ cửa từng nhà, lập bảng tính, và xử lý dữ liệu để thực hiện cuộc điều tra dân số mới nhất tại Ấn Độ, bắt đầu vào năm 2026. Đây là cuộc điều tra quan trọng nhất kể từ khi nước này giành độc lập và sẽ định hình lại cách phân chia quyền lực trong nhiều thập kỷ tới.

Các số liệu mới sẽ cho phép chính phủ cải thiện đáng kể việc thiết kế chính sách. Cuộc điều tra dân số cũng sẽ lần đầu tiên hỏi người dân về vấn đề đẳng cấp kể từ khi độc lập. Điều này có thể viết lại các quy tắc chính trị Ấn Độ, vốn vẫn bị chi phối bởi các liên minh đẳng cấp, bởi vì những nhóm có số lượng gia tăng sẽ có thể đòi hỏi được chia phần lớn hơn.

Tác động tiềm tàng đáng kể nhất của cuộc điều tra dân số là chính phủ dường như đã sẵn sàng phân bổ lại số ghế. Điều này sẽ cho phép các thành phố của Ấn Độ, nơi gần như không có quyền lực chính trị, đòi hỏi sự chú ý và ngân sách nhiều hơn. Nó cũng sẽ làm nghiêng cán cân quyền lực về phía các bang miền bắc đông dân hơn, theo đó gây ra tranh cãi đáng kể.

Liệu cuộc cách mạng của Bangladesh có đơm hoa kết trái?

Khi Muhammad Yunus lên nắm quyền chính phủ lâm thời của Bangladesh vào cuối năm 2024, ông đã hứa hẹn về một sự tái sinh quốc gia. Trong 15 năm qua, Sheikh Hasina đã điều hành đất nước 170 triệu dân này với sự chuyên chế ngày càng tăng. Sự sụp đổ của bà sau các cuộc biểu tình của sinh viên được ca ngợi là thắng lợi của phe dân chủ.

Tuy nhiên, Bangladesh đã trải qua phần lớn năm 2025 trong tình trạng lấp lửng về chính trị, bận rộn với việc truy cứu trách nhiệm của Sheikh Hasina. Đảng của bà, Liên đoàn Awami, đã bị cấm hoạt động chính trị; còn bản thân bà bị kết án tử hình vì tội ác chống lại loài người (trong một phán quyết vắng mặt vì bà vẫn đang tị nạn ở Ấn Độ). Các nhà hoạt động đã chỉ trích cả hai động thái này, cho rằng chúng gợi nhớ đến phong cách chính trị trả thù vốn đã ám ảnh nước này từ lâu.

Tin tốt là vào đầu năm 2026, Bangladesh dự kiến sẽ tổ chức một cuộc bầu cử song song với một cuộc trưng cầu dân ý về các cải cách dân chủ. Người dân Bangladesh hy vọng hoạt động này sẽ báo hiệu một thời kỳ ổn định. Nhưng ngay cả khi điều đó xảy ra, chính phủ mới vẫn phải đối mặt với những thách thức lớn. Họ sẽ cần vực dậy nền kinh tế và đưa ra những quyết định khó khăn về chính sách đối ngoại.

Nha Kỹ Thuật POSTED

Sunday, December 28, 2025

THƯ NGỎ CỦA MC NAM LỘC

Kính thưa quý vị và các bạn,

Liên tục trong thời gian gần đây, rất đông quý vị khán thính giả cũng như thân hữu đã hỏi thăm, đồng thời chuyển đến cho tôi nhiều video trên YouTube với các chủ đề khác nhau, thí dụ như: MC Nam Lộc phỏng vấn đại tá Hùng Cao, vợ chồng nhạc sĩ Trúc Hồ, nữ ca sĩ Diễm Liên, O Sen Ngọc Mai, Hồ Hoàng Yến, Quốc Khanh… cùng một số người khác. Ngoài ra họ còn phổ biến nhiều tin tức thất thiệt như: tôi đã về Việt Nam, hoặc có những sự xung đột với bạn hữu, hay rạn nứt trong gia đình, vân vân và vân vân. 

Hôm nay tôi xin mạn phép viết bức Thư Ngỏ này để chính thức thông báo rằng:

1- Tôi đã không phỏng vấn bất cứ ai trên các chương trình truyền hình hoặc video, kể từ ngày trung tâm Asia chấm dứt hoạt động. Từ đó đến nay, tôi không cộng tác với bất cứ đài truyền hình hay trung tâm ca nhạc nào khác, và cũng không có Facebook hoặc một channel YouTube nào của riêng mình. 

2- Những video có hình ảnh tôi ngồi phỏng vấn mà quý vị xem được trên các mạng truyền thông trong những ngày tháng gần đây, đều hoàn toàn là giả tạo, hoặc giả mạo.

3- Tôi chưa bao giờ bước chân trở lại Việt Nam, ngoại trừ một lần duy nhất vào năm 1991, trong chuyến công tác với phái đoàn của bộ ngoại giao Hoa Kỳ để giải quyết những khúc mắc, trở ngại cho các chương trình tị nạn HO và Con Lai (Amerasian) mà thôi.

4- Cuộc sống gia đình chúng tôi vẫn luôn luôn êm thấm, và hạnh phúc. Các mối liên hệ với thân hữu, cùng anh chị em nghệ sĩ rất tốt đẹp, không hề có bất cứ một sự mâu thuẫn nào.

Tuy nhiên, nếu để ý, quý vị có thể nhận ra được sự giả mạo, vì vào giây phút cuối của hầu hết các video đó, họ luôn luôn đưa ra những lời “tuyên bố từ chối trách nhiệm” (disclaimer) rằng, “nội dung của câu chuyện kể trên hoàn toàn là giả tưởng, hư cấu và không có thật…”. Nhưng rất tiếc, đến lúc đó thì chúng ta đã bị họ lừa, vì vừa cho họ một vài views. Đấy là chưa kể nhiều người còn chuyển cho bạn hữu hoặc thân nhân của mình!

Thành thật cảm ơn sự thăm hỏi và quan tâm của quý vị. Điều thực tế nhất là từ nay trở đi, chúng ta không nên xem các video đó để rồi vô tình tiếp tay giúp họ câu views hầu nhận được tiền một cách vô lương tâm, và vô trách nhiệm từ công ty YouTube. 

Chúc Mừng Năm Mới 2026 đến toàn thể quý vị và các bạn.

Nam Lộc 

PS: Xin đơn cử một vài video giả mạo đính kèm dưới đây:


Video giả mạo 1 Nam Lộc phỏng vấn Hùng Cao 
 
Video giả mạo 2 Minh Tâm Tapscott Lời Thú  

Xem toàn bộ Video giả Xin bấm vào link 

Friday, December 26, 2025

Tấm Lòng Vàng Của Vị Bác Sĩ Mỹ Và Những Trái Tim Chai Đá Của BS. VN - Nguyễn Tài Ngọc

Bác sĩ McKay McKinnon và vợ chụp ở SG 

Ba tuần trước vào một buổi tối tình cờ bật  TV đài TLC, The Learning Center, tôi xem một phim tài liệu tựa đề: “The man with the 200-lb tumor- Người đàn ông có cái bướu nặng 90 kí-lô“.  Người có cái bướu khổng lồ này là một anh Việt Nam tên là Nguyễn Duy Hải ở thành phố Đà Lạt, 32 tuổi. Lúc mới sinh ra anh ta bình thường nhưng khi lên bốn tuổi chân phải của anh to lớn khác thường so với chân trái.  

Năm 1997, anh Hải đi nhà thương và nghe theo lời bác sĩ, cắt chân phải để ngăn chận sự bành trướng. Thế nhưng sau khi cắt, một cục u tiếp tục nẩy nở từ vết cắt, dần dần to lớn thành một cục bướu nặng 90 kí-lô. Vì nó quá to lớn, nặng gấp hai lần trọng lượng thân thể, anh Hải nằm trên giường trong suốt thời gian sáu năm. Qua một sự tình cờ, thân nhân của anh Hải ở Florida biết được một bà Mỹ tên Amanda Schumacher làm việc thiện nguyện. Bà này liên lạc với Bác Sĩ McKay McKinnon. 

Bác sĩ McKay McKinnon ở Chicago, Hoa Kỳ, chuyên về phẫu thuật, nổi tiếng về giải phẫu cắt bỏ bướu khổng lồ của bệnh nhân khắp thế giới. Sau khi xem video của anh Hải qua iPad và bỏ thì giờ chẩn bệnh, bác sĩ  McKinnon đồng ý tình nguyện thì giờ của mình bay sang SàiGòn vào ngày 16 tháng 11 -2012 giải phẫu miễn phí cắt bỏ cái bướu cho anh Hải. 

Xe cứu thương trước đó vài ngày đã chở anh Hải từ Đà Lạt vào SàiGòn đến Bệnh Viện Ung Bướu TP HCM để sẵn sàng cuộc giải phẫu.  
Khi nhập viện, anh Hải than khó thở, bác sĩ Việt ở Bệnh Viện Ung Bướu cho Bác Sĩ McKinnon biết nguyên do là anh Hải bị nước vào phổi (pleural effusion), và lo ngại cho anh Hải nếu bị mổ.  Bác Sĩ McKinnon nói việc ấy không có gì quan trọng, bảo nhân viên nhà thương chích rút nước ra. Bác sĩ McKinnon nghĩ rằng có lẽ anh Hải đã nằm trong suốt thời gian tám tiếng vận chuyển từ Đà-Lạt, rồi vào nhà thương cũng nằm nên nước vào phổi. Ông bảo nhân viên cho anh ta ngồi dậy thay vì nằm để tránh tình trạng nước lại vào phổi. Sau khi rút nước, anh Hải thở lại dễ dàng. 

Ở bên Mỹ một khi bác sĩ quyết định giải phẫu thì bệnh nhân đến nhà thương, có sẵn một đội y tá hay bác sĩ giúp bác sĩ trong khi giải phẫu (nếu trường hợp hiểm nghèo, phức tạp như trường hợp này). Bảo hiểm y tế của bệnh nhân sẽ trả tiền bác sĩ lẫn chi phí tiền nhà thương, Giám Đốc nhà thương hoàn toàn không liên hệ gì đến trường hợp mổ. Nhưng ở Việt Nam, dù rằng hội đoàn của bà Amanda Schumacher sẽ trả tiền nhà thương, 

Bác sĩ McKinnon phải bỏ thì giờ giải thích cho nhà thương lý do tại sao họ nên cho giải phẫu vì cần giấy phép chấp thuận của Bệnh Viện Ung Bướu. Những người ở ngoại quốc như chúng ta xem video phim tài liệu này sẽ thấy một chuyện không thể nào tin được: tuy rằng không một ai ở Bệnh Viện Ung Bướu TP HCM giỏi hơn, và  có kinh nghiệm cắt bỏ ung bứu như bác sĩ McKinnon, ông ta phải giải thích cho khoảng chừng 30, 40 bác sĩ (và y tá?) của nhà thương để mong cho họ chấp thuận cho phép. Sau đó, ông ta về khách sạn đợi ba ngày để  Bệnh Viện Ung Bướu quyết định! 

Khi trở lại Bệnh Viện Ung Bướu TP HCM vào ngày thứ ba, người bác sĩ (?) Việt Nam có quyền quyết định mà bác sĩ McKinnon gặp lại là một người lạ, không có mặt trong nhóm bác sĩ & y tá mà ông trình bày ba ngày trước. Ông bác sĩ này viện lý do nước vào phổi (pleural effusion), bệnh nhân yếu sức, từ chối không cho giải phẫu, và cám ơn bác sĩ McKinnon đã bỏ thì giờ đến Việt Nam. Bác sĩ McKinnon trả lời rằng nêu ra “nước vào phổi” để từ chối không cho mổ chỉ là lợi dụng một lý do vô cớ. 

Việc quan trọng không phải là ông ta tình nguyện bỏ thì giờ đến Việt Nam nhưng việc quan trọng là ông ta phải cay đắng nhìn nhận là ông ta đã thất bại trong việc thuyết phục những người cùng nghề nghiệp với ông (ở Việt Nam) là cuộc giải phẫu sẽ thành công. Ông ta còn phải nói với bệnh nhân vì không được phép giải phẫu, anh Hải sẽ không có một cơ hội cứu sống nào khác, chắc chắn sẽ chết trong vòng một năm (tim không đủ sức nuôi cục bướu khổng lồ như vậy), tuy rằng chính anh Hải mong muốn cho ông ta cắt cái bướu của mình, mặc dù anh biết cơ hội chết trên bàn mổ có thể là 100%.  

Bác sĩ McKinnon sau đó đến Bệnh Viện Ung Bướu để báo tin buồn cho bệnh nhân là nhà thương không đồng ý cho ông ta giải phẫu. Anh Hải biết là cơ hội cứu mạng sống anh ta từ Bác sĩ McKinnon bây giờ như sao chổi sẽ biến mất tuyệt dạng, nói cảm ơn: “Em rất cảm ơn tấm lòng của bác sĩ đã đến với em. Em sẽ nhớ mãi kỷ niệm em đã được gặp bác. 

Em cầu mong ở một đất nước xa xôi nào đó có một bệnh nhân giống em mà thể trạng của họ khỏe mạnh hơn em và chính tay của bác sĩ cầm con dao phẫu thuật giải thoát cho họ khỏi được cuộc sống chập chờn. Phần duyên số của em thì em chấp nhận như vậy, và em mong rằng một lúc nào đó khi bác sĩ hồi tưởng về Việt Nam, bác sĩ sẽ nhớ một bệnh nhân như em. Riêng em, em sẽ nhớ mãi được gặp bác sĩ. Thank you”.   

* Với câu trả lời: 

-“Anh là một gương sáng cho chúng tôi nêu theo. Tôi không biết nói gì hơn là xin lỗi”, bác sĩ McKinnon rời Việt Nam trở lại Chicago với sứ mạng cắt bướu cho bệnh nhân bất thành.

Câu chuyện tưởng đến đây là hết nhưng hai tháng sau, sau khi liên lạc với nhiều người, bà Amanda Schumacher đã thuyết phục được bác sĩ Jean-Marcel Guillon, Giám Đốc Bệnh viện Pháp Việt (FV Hospital) TP HCM giúp Hải được giải phẫu.   

Bệnh viện FV Hospital đài thọ một phần chi phí nhà thương, trả tiền máy bay và khách sạn, mời bác sĩ McKinnon trở lại SàiGòn làm phẫu thuật cho Hải với một đội bác sĩ y tá do Bệnh viện Pháp Việt cung ứng trong việc hỗ trợ giải phẫu.  

Ngày Thứ Năm 5 Tháng Giêng, 2012, sau gần 13 tiếng giải phẫu, bác sĩ McKinnon đã thành công cắt đứt cục bướu khỏi người anh Hải. 

* Khi còn ở Chicago, bác sĩ McKinnon đã đồng ý giải phẫu miễn phí thêm cho hai bệnh nhân Việt Nam khác bệnh tình trầm trọng như anh Hải nên sau khi nghỉ phục sức ngày Thứ Sáu, ngày Thứ Bẩy hôm sau ông đến Bệnh Viện Chợ Rẫy cắt những cái bướu trên mặt của cô Kiều Thị Mỹ Dung, và Chủ Nhật, cắt một số bướu của cô Thạch Thị Sa Ly. 

****** 

- Xem xong phim tài liệu này, nếu tôi là bác sĩ McKinnon, sau khi nghe những người không giỏi bằng mình, không có kiến thức giải phẫu như mình, không có kinh nghiệm phẫu thuật như mình kết luận họ giỏi hơn mình, ngăn cấm sự giải phẫu cho bệnh nhân mà tôi đã tình nguyện bỏ mấy ngày giải phẫu miễn phí, khi tôi trở về Mỹ, tôi sẽ không bao giờ quay trở lại một lần nữa. * Thế mà chỉ hai tháng sau, sau khi bệnh viện Pháp Việt mời ông ta trở lại giải phẫu ở nhà thương của họ, ông ta nhận lời, và không những chỉ giải phẫu cho một người, mà cho đến ba người trong ba ngày khác nhau, tất cả hoàn toàn miễn phí! 

* Bệnh Viện Ung Thư TP HCM từ chối không giải phẫu cho một công dân của chính nước Việt Nam của mình, nhưng một công dân của “đế quốc Mỹ Ngụy” và một nhà thương của “thực dân Pháp”, hai từ ngữ xấu xa mà đọc báo chí hay xem Internet lúc nào cũng thấy Việt Nam hiện thời còn dùng để chỉ Hoa Kỳ và Pháp, đã không quản ngại tiền bạc và công sức để cứu giúp một công dân của nước Việt Nam. 

Ấy là chưa nói đến hai đồng minh vĩ đại của Việt Nam, Trung Quốc và Nga-Sô, chẳng nghe nói năng gì về giúp đỡ bệnh nhân Nguyễn Duy Hải.

Tôi thật là may mắn được sống ở đất nước Hoa Kỳ, một quốc gia không bao giờ dùng lời đay nghiến với một nước thù nghịch, một quốc gia nơi có những người đầy lòng hảo tâm với tôn chỉ giúp đỡ  nhân loại mà  không cần biết người đó đang sống ở bất cứ nơi nào trên thế giới.

Nguyễn Tài Ngọc 

Wednesday, November 26, 2025

CUỘC ĐỜI LY KỲ CỦA TỶ PHÚ NGUYỄN TẤN ĐỜI…

Khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng nhưng với tầm nhìn xa trông rộng, ông Nguyễn Tấn Đời đã trở thành một trong những đại gia giàu có bậc nhất Sài Gòn trước năm 1975.

Trong giai đoạn 1950 - 1975, Sài Gòn có rất nhiều doanh nhân thành đạt, trong đó không thể bỏ qua ông Nguyễn Tấn Đời - "trùm tài phiệt" thứ thiệt. Ông đã viết hồi ký chi tiết về cuộc đời mình với nhiều tình tiết ly kỳ như trắng tay làm lại cuộc đời từ đầu, buộc phải làm chủ ngân hàng sắp phá sản...
Tay trắng khởi nghiệp:
Ông Nguyễn Tấn Đời sinh năm 1922 tại làng Bình Hòa, tổng Định Thành, tỉnh Long Xuyên (nay là thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang). Ông nội Nguyễn Tấn Đời là một trong những đại gia tiếng tăm ở làng Bình Hòa thời bấy giờ. Vì thế, từ nhỏ ông đã được gia đình cho ăn học khá đàng hoàng. Có một chi tiết thú vị là thời gian ở Long Xuyên, Nguyễn Tấn Đời vừa học vừa lùa bò thuê.
Năm 1945, ông lên Sài Gòn theo học bậc cao đẳng tiểu học nhưng vì thời cuộc khiến việc học gián đoạn. Ông trở về quê nhà rồi lại lên Sài Gòn khi chiến tranh lan đến làng quê nhỏ.
Lức mới lên Sài Gòn, do không có tiền bạc, không người thân thích, hàng ngày ông lân la khắp nơi tìm kiếm việc làm, đêm đến thì ăn bờ ngủ bụi. Sau đó, ông vào làm sổ sách cho một hãng buôn của người Pháp nhưng lại nhanh chóng bỏ việc vì nhàm chán. Ông chọn nghề môi giới làm công việc mưu sinh. Ông tập trung vào mặt hàng vải vóc, vật liệu xây dựng và giàu lên nhanh chóng.
Năm 1949, ông Đời tham gia vào ngành kinh doanh tiền tệ song nhanh chóng phá sản. Không nản lòng, ông quyết định "khởi nghiệp" bằng nghề làm gạch ngói.
Với sự siêng năng và uy tín trong làm ăn, chỉ hai năm sau, Hãng gạch ngói Đời Tân trở nên nổi tiếng khắp Nam Kỳ lục tỉnh, cung cấp cho thị trường từ Sài Gòn, miền Đông cho đến cả miền Tây Nam Bộ.
Ông "vua cao ốc" miền Nam:
Đầu thập niên 1950, ông mở rộng kinh doanh ra nhiều lĩnh vực khác và đều thành công, cả trong lĩnh vực xuất nhập khẩu và cạnh tranh trong nhiều lĩnh vực với các doanh nghiệp nước ngoài.
Cũng trong thời gian này, ông bắt đầu hoạt động trong lĩnh vực đầu tư xây cao ốc cho thuê, nổi danh với nhiều cao ốc đồ sộ lúc đương thời và đem lại cho ông những món lợi kếch xù.
Năm 1954, cao ốc đầu tiên do ông xây dựng được đưa vào sử dụng. Đó là cao ốc Mai Loan 125 phòng tại số 16 Trương Định. Toàn bộ số phòng trên đều được thuê, đa số là những người sống độc thân như nhà văn, nhà báo, ca sĩ, vũ nữ…
Năm 1955, ông Nguyễn Tấn Đời xây thêm cao ốc Tân Lộc với 5 tầng lầu, 90 phòng ở số 177 – 179 đường Lê Thánh Tôn. Các căn hộ trong cao ốc này rộng rãi và tiện nghi hơn cao ốc Mai Loan, khi khánh thành cũng được thuê hết.
Sau đó, ông xây thêm cao ốc thứ ba là cao ốc Victoria ở số 937 đường Trần Hưng Đạo. Cao ốc này được xem là cao nhất và nhiều phòng nhất thời bấy giờ, gồm 240 phòng.
Năm 1962, ông đầu tư xây cao ốc President ở số 727 đường Trần Hưng Đạo với 1.200 phòng, và ngay tức khắc nó đã được người Mỹ thuê dài hạn 10 năm…
Đến năm 1963, Nguyễn Tấn Đời cho xây thêm cao ốc Đức Tân ở số 491 đường Phan Thanh Giản (nay là Điện Biên Phủ) và cao ốc Prince ở số 175 - 177 đường Phạm Ngũ Lão.
Vào những năm 1960, ông Nguyễn Tấn Đời được xem như “vua” cao ốc của Sài Gòn. Những tòa cao ốc của ông rất đồ sộ, có cái lên đến 1.655 phòng và tất cả được người Mỹ thuê.
Từ trắng trở thành tỷ phú, cái tên Nguyễn Tấn Đời được người dân cả miền Nam biết đến.
Một thời gian sau, ông chuyển sang kinh doanh trong lĩnh vực ngân hàng với cương vị là Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng Giám đốc Ngân hàng Tín Nghĩa – một ngân hàng thương mại lớn nhất miền Nam những năm 1970. Ông đã có những cải tổ gây chấn động ngành ngân hàng.
Mất trắng và tái khởi nghiệp ở nước ngoài:
Trong lúc đang ăn nên làm ra, ngày 21/4/1973, Nguyễn Tấn Đời bị Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh bắt giam. Đến 1975, ông Đời được trả tự do nhưng mọi quyền hành mất hết. Từ một đại gia nức tiếng, ông trở nên trắng tay.
Lúc này, ông lang thang vạ vật tìm đường sang Canada. Tại đây, ông được một người bạn làm ăn cũ người Nhật giúp vốn và hỗ trợ kỹ thuật để mở một nhà hàng Kobe tại Canada. Từ một nhà hàng, dần dần Nguyễn Tấn Đời phát triển thành một hệ thống với hàng loạt chi nhánh tại Mỹ như Washington. DC, Texas, Chicago, New York, Califonia, Hawaii, Floriada...Lúc này, tên tuổi của ông lại nổi tiếng như thuở xưa.
Khi đã thành danh nơi đất khách, ông Đời dự định về Việt Nam xin phép kinh doanh các ngành nghề trước kia như mở ngân hàng, xây cao ốc, mở xí nghiệp sản xuất…. Tuy nhiên, mọi kế hoạch đang tính toán dở dang thì ông lâm bệnh và từ trần vào ngày 6/7/1995 tại Orlando, Florida (Mỹ).
(Theo Tri Thức và Cuộc Sống)
(Việt Luận)

 

Thursday, November 13, 2025

Danh ca Khánh Ly và những cuộc tình đi qua NHẠC XƯA - Đại Úy Mai Bá Trác Nha Kỹ Thuật

Danh ca Khánh Ly và những cuộc tình đi qua NHẠC XƯA Như là một định mệnh, những danh ca hàng đầu của nhạc Việt như là Khánh Ly, và một số người khác nữa, đều trải qua nhiều lận đận trong hôn nhân. Đó dường như là một sự bù trừ, khi họ đạt được quá nhiều thành công trong sự nghiệp phủ đầy hào quang, thì phía sau đó là những góc khuất mà có thể ít người biết tới. Danh ca Khánh Ly sinh quán ở Hà Nội, cha của cô hoạt động chính trị từ thời thập niên 1940-1950 nên thường xuyên phải đi lánh nạn và vắng nhà. Mẹ đi bước nữa, rồi cha qua đời từ rất sớm trong một sự kiện bí ẩn mà cho đến giờ Khánh Ly vẫn chưa biết là tại sao. Từ thời điểm đó, vì mẹ bận rộn với cuộc sống mới, với cuộc mưu sinh mới, nên Khánh Ly nhận được ít sự quan tâm, thiếu tình thương, và từ đó về sau dường như lúc nào cũng khao khát sự yêu thương. Khánh Ly nói rằng vì quá thương nhớ cha, thèm khát vòng tay của cha, nên thuở nhỏ cô mang cảm giác giận hờn tất cả mọi người vì những cái mình thiếu. Và có lẽ là quá thần tượng cha, nên cô cũng thường tìm kiếm tình thương tương tự vậy từ những người đàn ông mà cô gặp. Nhưng – lẽ dĩ nhiên là – không có một bất kỳ người đàn ông nào có thể yêu thương vợ giống như tình thương của người cha dành cho con gái. Tình yêu đầu đời đến khi Khánh Ly 14 tuổi. Lúc này cô chơi cùng nhóm bạn với người anh, trong đó toàn là con trai, và Hải là một người trong nhóm đó. Theo lời kể của Khánh Ly thì Hải có duyên, nhảy đầm giỏi, họ đến với nhau bằng một tình cảm rất ban sơ, thậm chí là còn chẳng biết nắm tay, chỉ đơn giản là không gặp thấy mong, thấy nhớ. Hải từng nói: Khi nào anh ra trường, anh sẽ cưới Mai (tên thật của Khánh Ly). Nhưng đó chỉ là tình yêu đầu khi tuổi đời còn rất trẻ, khi người ta còn rất nhiều điều quan tâm khác, nhiều nghĩa vụ cần phải thực hiện. Hải bỏ trường dược và vào quân ngũ, trở thành lính không quân, ít được về thăm nhà, và thời gian xa vắng đã làm cho họ thể còn gặp nhau nhau nữa. Không lâu sau đó, Khánh Ly bất ngờ lấy chồng khi mới 16 tuổi, với một người mà cô nói rằng không phải là lấy vì yêu, mà là vì những phút giây nông nỗi ở cái tuổi luôn thích làm ngược ý của mẹ, sa đà vào những cuộc vui, hậu quả là cô đã có bầu với một người bạn của anh mình. Tuy chồng là một công tử ăn chơi, nhưng lại được sinh ra trong một gia đình có đạo, biết chịu trách nhiệm với hậu quả gây ra nên một đám cưới chóng vánh đã được tổ chức trong nhà thờ. Khánh Ly theo chồng về Đà Lạt, sinh con và làm dâu. Tuy nhiên việc lấy chồng và có con không làm cho Khánh Ly trưởng thành nhanh hơn lên được, cô vẫn vô tư và hồn nhiên với cuộc hôn nhân và với cả hai đứa con được lần lượt sinh ra. Dù gia đình sống ở Đà Lạt, nhưng chồng Khánh Ly thường được điều động đi công tác xa, rất hiếm khi về nhà. Ngoài ra, vì mê hát, lại còn quá trẻ nên Khánh Ly không phải là một người biết vun vén và sẵn sàng hy sinh cho gia đình, nên tình cảm vợ chồng vốn không phải là quá gắn bó ngày từ lúc mới cưới, đã dần dần trở nên lạnh lẽo. Khánh Ly kể lại rằng chồng là một người tốt tính, hiền, chưa từng tỏ ra vũ phu hay thô lỗ, nhưng một hôn nhân không có tình yêu như vậy chỉ có sự ngột ngạt, không thể chia sẻ với nhau được điều gì, và ngoài con cái ra thì không có một điểm chung nào, gần như là phần ai nấy sống. 

Vì tất cả những lý do đó, họ kết thúc 5 năm hôn nhân và Khánh Ly mang con về lại Sài Gòn ở tuổi 22. 

Đó là năm 1967, cũng là năm Khánh Ly gặp người chồng thứ 2 là Mai Bá Trác, là một đại úy biệt kích, quê ở Đà Nẵng. Đó là một người đàn ông đẹp trai, duyên dáng, lịch thiệp và được nhiều phụ nữ mê đắm. Hai người có một cô con gái chung đặt tên Mai Mai Misa. Nhưng cuộc hôn nhân này cũng không kéo dài được bao lâu, năm 1972, hai người đường ai nấy đi mà nguyên nhân chính là ông quá đào hoa. 


Báo đưa tin Khánh Ly chia tay thiếu tá Mai Bá Trác năm 1972 Cuộc tình sau cùng của Khánh Ly ở Sài Gòn trước năm 1975 là với một quân nhân tên là Đỗ Hữu Tùng, người đã mất tích trận Đà Nẵng tháng 3 năm 1975. Sinh ra và lớn lên tại Đà Nẵng, sau khi học xong tú tài, Đỗ Hữu Tùng đã tình nguyện vào học khóa 16, trường Võ bị Đà Lạt. Ra trường với cấp bậc Thiếu úy, ông xin về TQLC và trở thành một sĩ quan của binh chủng này. Đỗ Hữu Tùng được nhận xét là ít nói, có vẻ thâm trầm, dáng người thấp nhưng chắc chắn và có làn da ngăm đen, khuôn mặt hiền lành. Theo lời kể của Khánh Ly thì với Đỗ Hữu Tùng, cô có mối tình sâu đậm nhất trong đời: Năm đó tôi mới ngoài 20. Tôi gặp anh rất tình cờ, trong một buổi khao quân sau trận Hạ Lào. Rồi thời gian qua đi, đến năm 1974, tôi tình cờ gặp lại anh khi tôi ra Huế để thăm nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Tôi không phủ nhận rằng tôi yêu anh và anh yêu tôi. Đó là tình yêu của tôi ở lứa tuổi ngoài 20, gần 30, tôi mới biết thế nào là tình yêu. Cuộc tình của tôi cũng khốc liệt như thời cuộc, mặc dù chúng tôi chỉ được gặp nhau được không quá 10 lần. Đôi khi ngồi tại phi trường rồi nói chuyện với nhau rồi tôi lên máy bay trở vào Saigon, còn anh trở ra mặt trận. Anh kẹt ở bãi biển Sơn Trà – Đà Nẵng. Và khi Đà Nẵng mất, anh không trở về. Tôi có hỏi thăm, tôi đi tìm ở các nơi nhưng không ai thấy anh, không ai nói được một điều nào đích xác về sự mất tích của anh. Tôi đã sống với hy vọng được gặp lại anh trong suốt 15 năm. Phải qua 15 năm đó, tôi mới tự nói với mình rằng quả thật anh đã không còn nữa. Tôi vẫn tôn thờ hình ảnh và tình yêu đó, là bởi vì đó là tình yêu đích thực mà tôi có trong đời sống của tôi. 

Khánh Ly và các nghệ sĩ khác trong một lần khao quân. Cô đứng bên cạnh Đỗ Hữu Tùng Năm 1975, 

Khánh Ly đưa ba con đi Mỹ. Cuộc sống không chồng, không tiền, không nghề nghiệp cơ cực nơi xứ người đã khiến nữ ca sĩ lừng lẫy một thời phải nhiều lần bị rơi nước mắt. Cô phải làm nhiều công việc tay chân để kiếm tiền nuôi con, trong đó có cả công việc lao công, cọ rửa toilet rất cực nhọc. Cuộc hội ngộ với ký giả Nguyễn Hoàng Đoan trên đất Mỹ đã tạo ra một ngả rẽ mới cho cuộc đời Khánh Ly trên xứ người. So với vị thế của một ngôi sao lớn như Khánh Ly thì ông Nguyễn Hoàng Đoan chỉ là một bóng dáng mờ nhạt sau lưng vợ. Tuy nhiên, đây mới chính là người đàn ông mà Khánh Ly cần – Một người đàn ông giản dị nhưng chân thành, là người đứng đằng sau tất cả những thành công trong sự nghiệp Khánh Ly tại hải ngoại. Ông Đoan là một nhà báo khi còn ở Sài Gòn, nên đã nhiều lần gặp và nói chuyện với Khánh Ly khi còn ở Việt Nam, nhưng lúc đó chỉ là bạn bè bình thường. Lần gặp lại nơi xứ người, họ cũng chỉ như hai người đồng hương, đồng ngữ mà thôi. Khánh Ly kể lại: “Lúc tôi gặp anh Đoan lần đầu, anh hỏi tôi cần gì. Tôi nói tôi cần mấy bộ chén, mấy đôi đũa ăn cơm. Anh là người đi mua, 6 cái chén, 6 đôi đũa. 

Anh không bao giờ cưa kéo hay tán tỉnh tôi và anh cho tôi cảm giác có thể tin cậy. Tôi lúc đó chưa dám nghĩ là anh có cho tôi tình thương hay không. Tôi chỉ nghĩ, đó là người mình có thể nương tựa. Rồi hai mảnh đời cô đơn muốn có một mái ấm, muốn có những bữa cơm gia đình kết hợp, ở với nhau, sống với nhau thì dần thương nhau. Lúc đó, anh có công ăn việc làm, có thu nhập, trong khi tôi đang tay trắng, một nách ba con nhỏ, mà ở đất Mỹ thì còn ai biết, ai nhớ Khánh Ly nữa? Tôi hiểu, đó là người hy sinh cho mình, bởi anh thiếu gì người mà phải đi lấy một mẹ nạ dòng có 3 đứa con?” Sự nhiệt tình và ấm áp của ông Đoan đã khiến mối quan hệ của họ trở nên thân tình hơn. Sau vài tháng gặp gỡ, ông Đoan ướm lời: “Ở đây anh không có gia đình, em cũng không có gia đình. Em nghĩ sao khi chúng mình kết hợp thành một gia đình?”. Sau khi đắn đo suy nghĩ, Khánh Ly gật đầu. Đó là năm 1976, hai người dọn về ở chung, nương tựa vào nhau, cùng nhau vượt qua những tháng ngày khó khăn đầu tiên nơi xứ người. Đám cưới năm 1976 Sự tận tuỵ của ông Nguyễn Hoàng Đoan dành cho cuộc đời Khánh Ly, dành cho giọng hát của Khánh Ly và dành cho gia đình chung của hai người đã khiến cuộc hôn nhân của họ bền chặt đến cuối cùng, cho đến khi ông Hoàng Đoan qua đời năm 2015. Nói về quan điểm trong hôn nhân, Khánh Ly nói rằng để có cuộc sống vợ chồng hạnh phúc thì cần phải có sự nhẫn nại và cần hy sinh rất nhiều, nếu không thể hy sinh thì không thể ở chung được với ai. “Nếu bạn lấy phải một người chồng “cao” quá thì bạn phải cao bằng họ. Nếu bạn không thể “cao” bằng họ thì bạn phải kéo họ xuống thấp bằng mình. Còn nếu lấy ông chồng “thấp” quá, bạn phải kéo ông ấy lên, không kéo được thì bạn phải ngồi xuống. Có như vậy hai người mới ở với nhau được. Không thể nào để cái tôi của mình ảnh hưởng tới đời sống vợ chồng” (Khánh Ly) Thời trẻ, vì cái tôi quá lớn, và cũng vì Khánh Ly cũng không muốn đánh đổi sự tự do bay nhảy và niềm đam mê ca hát để toàn tâm toàn ý lo cho chồng. Đến khi người đàn ông không tìm thấy ở vợ mình những cái họ cần, thì sẽ đi tìm người đàn bà khác. Vì vậy khi đến cuộc hôn nhân thứ 3, Khánh Ly nói rằng cô đã sống với chồng bằng tất cả sự toàn tâm, toàn ý, và kết quả đó là cuộc hôn nhân lâu bền nhất. Và lời đồn thổi về những cuộc tình Ngoài 3 cuộc hôn nhân chính thức, Khánh Ly còn trải qua những cuộc tình và vô số những tin đồn liên quan. Trở lại với mối tình đầu tiên, là chàng phi công tên Hải, sau khi chia tay và Khánh Ly đi lấy chồng thì có một lần hai người tình cờ gặp lại nhau trong một vũ trường ở Pleiku. Hải hẹn với Khánh Ly là sáng hôm sau nếu rảnh sẽ đưa cô đi chơi biển Hồ trước khi về lại Sài Gòn. Đêm đó cô về khách sạn ngủ thì bỗng nghe tiếng gõ cửa rất mạnh, mở cửa thì thấy Hải: “Tôi ngạc nhiên vì thấy anh xuất hiện và không có phản ứng gì. Những xúc cảm ngày xưa không kịp sống lại bởi quá bất ngờ. Bỗng anh ngã nhào vào tôi rồi cả hai đổ xuống giường. Tôi chỉ kịp đẩy anh Hải ra thì anh đã nằm vật ra ngủ. Hóa ra anh Hải bị say quá. Có khi lúc đó ôm mà anh không biết là tôi đâu. Thấy anh ngủ, tôi kéo mền đắp, phần còn lại chiếc giường tôi nằm. 5h sáng tôi tỉnh dậy và không thấy ai. Tôi biết rõ ràng mình không mơ, đó là câu chuyện rất thật”. Khánh Ly kể lại, đó là buổi sáng định mệnh bởi anh Hải lặng lẽ rời khỏi căn phòng và ra đi mãi mãi. “Buổi sáng hôm đó, khi vẫn đang ở khách sạn, tôi nghe một tiếng nổ rất lớn. Hỏi ra mới biết chiếc máy bay anh Hải lái chưa kịp cất cánh đã bị cháy. Tôi lao đến nơi anh Hải bị nạn. Rồi chiều đó, tôi xin được đi theo chuyến bay đưa thi hài anh về lại Sài Gòn. Khi máy bay đáp xuống, mọi người lạnh nhạt với tôi. Họ chẳng biết tôi là ai hoặc có thể đã nghe về tôi nhưng vì một lý do nào đó nên không ai nói gì. Đám tang anh Hải, chờ cho dòng người tiễn đưa anh đã về hết, tôi mới lặng lẽ vào nghĩa trang. Tôi ngồi đó, một mình bên nấm mộ của anh. Sau này, tôi được biết mọi người đều nghĩ vì tôi mà anh Hải chết. Họ đặt câu hỏi: Tôi và anh đã làm gì đêm trước để đến nỗi hôm sau anh Hải phải ra đi?”. Khánh Ly tâm sự là cô đã phải mang theo nỗi oan này suốt một khoảng thời gian dài. Mãi tới khi sang Mỹ, lúc đó Khánh Ly đã lấy người chồng thứ ba là ông Hoàng Đoan thì mới nhận được một bức thư rất lạ. “Tôi mở thư thấy hình của anh Hải. Đằng sau là chữ của bố anh viết: Gửi ca sĩ Khánh Ly, thay mặt cho cố nhân…. Lúc đó, tôi hiểu rằng nỗi oan của mình đã được giải. Tôi cầm tấm hình anh Hải rồi tôi trốn vào buồng tắm khóc vì không muốn chồng biết. Tôi khóc vì tôi tủi”. Có một người đàn ông khác đã từng gắn bó với Khánh Ly trước khi qua đời năm 1968, đó chính là cố chuẩn tướng không quân Lưu Kim Cương, là nhân vật trong bài hát Cho Một Người Nằm Xuống của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Họ quen nhau ngay từ khi Khánh Ly vẫn chưa nổi tiếng, và mặc cho nhiều tin đồn vây quanh, Khánh Ly nói rằng cô luôn xem ông Lưu Kim Cương như là một người anh thân thiết. Khánh Ly đã gặp Lưu Kim Cương từ khi cô mới là một cô bé 16,17 tuổi, khi hát tại phòng trà Anh Vũ ở Sài Gòn. Lúc đó chưa ai biết Khánh Ly là ai, nhưng Lưu Kim Cương đã chú ý đến cô ca sĩ nhỏ nhắn da ngăm đen này ngay từ lần đầu tiên cùng vợ đến xem cô hát tại phòng trà với những ca khúc tiền chiến Con Thuyền Không Bến, Đêm Đông, Chiều Vàng… những ca khúc dường như quá tuổi đối với một ca sĩ mới 17 tuổi. Khánh Ly kể rằng công Cương đã nói với cô rằng dù có chuyện gì xảy ra, thì hãy luôn giữ mãi nụ cười trên môi. Năm 1964, Khánh Ly bỏ Sài Gòn để lên Đà Lạt sống cùng chồng con, hát ở các Night Club tại đây. Người đầu tiên lên cao nguyên tìm Khánh Ly và khuyên cô về lại Sài Gòn, không phải là Trịnh Công Sơn, mà chính là Lưu Kim Cương. Năm 1968, Lưu Kim Cương mất trong trận Mậu Thân. Một bài báo năm 1969 đã ghi lại về Khánh Ly và Lưu Kim Cương như sau: …

Những buổi sinh hoạt văn nghệ của Quán Văn vào những hôm có Khánh Ly hát, người ta để ý, bao giờ cũng có một khuôn mặt trẻ, khuôn mặt của 1 thanh niên, ngồi lặng lẽ ở 1 góc tối, lặng lẽ theo dõi Khánh Ly ca. Khuôn mặt đó đã được giới trẻ phát giác ra là LKC. Mặc dầu Đại tá nhà ta bao giờ đến quán Văn cũng mặc thường phục và đóng vai người khách trầm lặng tầm thường. Ngày đó người ta đã bàn tán nhiều về chuyện LKC và Khánh Ly, và chính LKC ngày còn sống cũng đã từng thổ lộ tâm tình với 1 số bạn thân thiết… Nhưng tình yêu đó chỉ là tình tuyệt vọng, vì không thể nào 2 người có thể kết hợp sống gần gũi nhau được. Tại sao? Chẳng bao giờ LKC chịu tiết lộ, cả Khánh Ly cũng thế. Bài báo năm 1969 Một người đàn ông khác được xem là người gắn bó nhất với sự nghiệp của Khánh Ly, đó là nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. 

Họ thân thiết đến nhau đến nỗi có rất nhiều tin đồn, nhưng trước sau như một, Khánh Ly nói rằng cô tìm thấy ở ông Trịnh tình cảm của một người cha mà cô đã thiếu thốn từ nhỏ. Ở bên cạnh nhạc sĩ, Khánh Ly như là một cô gái bé nhỏ, cần được chỉ dạy, hướng dẫn, không chỉ là trong nghề ca hát, mà còn ở lối sống, cách nghĩ. Cũng chính nhờ Trịnh Công Sơn hướng dẫn mà Khánh Ly đã hoàn thiện được tiếng hát của mình để vươn thành một nữ ngôi sao ăn khách nhất Saigon. Khánh Ly cũng nói rằng đối với cô, tình thân có được với Trịnh Công Sơn còn cao hơn cả tình nhân. Vì nếu là tình nhân, phải dây dưa vào thứ tình cảm lằng nhằng thì họ đã không thể gắn bó được với nhau như đã từng… Khánh Ly cũng đã rất nhiều lần nói rằng trong vài chục năm quen biết, lúc nào cô cũng xem nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là người anh, người thầy, người cha: “Ông Sơn và tôi ngày đó chỉ ngồi cạnh nhau. Tôi không bao giờ dám hỗn hay ngang vai phải lứa với ông”. … “Tôi không thể nào là bạn của Trịnh Công Sơn được. Tôi chỉ là người con, người em của ông thôi. Trịnh Công Sơn là người ban ơn cho tôi mà. Ơn của ông không thua gì ơn cha mẹ tôi. Cha mẹ tôi tạo hình hài cho tôi ra đời, nhưng ông Sơn mới là người nuôi sống đời sống của tôi sau này. Nếu gọi là bạn, thì tôi hơi hỗn với Trịnh Công Sơn. Tôi không xứng đáng là bạn ông Sơn. Ông Sơn như một người cha, người anh với tôi”. (trích bài phỏng vấn của Long Phạm) Mới đây, trả lời 1 tờ báo trong nước nhân dịp về Việt Nam biểu diễn tháng 6 năm 2022, danh ca Khánh Ly nói về việc đã bị phim hư cấu trở thành một trong những “tình nhân” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: “Nếu được là người yêu của ông Sơn, tôi hãnh diện chứ. Dễ gì được làm người yêu của Trịnh Công Sơn. Tôi có gì đáng để cho ông ấy yêu đâu. Nếu điều đó là sự thật thì ông Sơn là người thiệt, và tôi là người có lợi. Nhưng mà tôi không thể tự nhận điều đó được. Tôi không thể tham lam, nhận những điều không phải của mình. Và quan trọng là lúc đó tôi đã có gia đình. Các con tôi sẽ nghĩ gì khi xem phim có cảnh mẹ chủ động đi tìm ông Trịnh Công Sơn. Trong khi tôi với bố nó vẫn ở với nhau”. chuyenxua.net biên soạn


Nguồn chuyenxua.net kèm theo link bài viết. 

Chuyện Khánh Ly và Mai Bá Trác

 Khánh Ly có một thời son trẻ lận đận với chuyện tình yêu và chưa bao giờ được sống trọn vẹn với mơ ước của mình và những cuộc tình ồn ào đi qua đời bà cũng ít người biết đến.

Sau khi sang Mỹ định cư năm 1975, giọng hát của Khánh Ly vẫn đứng đầu ở hải ngoại. Từ đó đến nay, bà đã hai lần về Việt Nam với tư cách thăm viếng người nhà. Lần sau cùng vào tháng 5/2000. Tài danh là thế, nhưng đường tình cảm của Khánh Ly không được may mắn như sự nghiệp ca hát. Suốt thời son trẻ của bà toàn lận đận với chuyện tình yêu và chưa bao giờ được sống trọn vẹn với mơ ước của mình, và các cuộc tình ồn ào đi qua đời bà cũng ít người biết đến.
Người chồng đầu lầm lỡ
Khánh Ly lập gia đình lần đầu và có hai con với một người có biệt danh là "Minh Đĩ”. Trong cuốn “Chuyện kể sau 40 năm” của Khánh Ly, bà đã chia sẻ: “Tôi mới 17 tuổi đã thành đàn bà, đã mang trong người một mầm sống không mong đợi. Lỗi của tôi... Tôi biết anh ta ở Vũ Trường Đồng Khánh. Anh ta là một người đẹp trai dù ăn nói không có duyên… Tôi thích Minh nhưng không hề cảm thấy rung động, hồi hộp chờ mong. Không có cảm giác đông cứng hoặc cháy bỏng, ngộp thở lảo đảo, bềnh bồng, tan chảy như bọt nước”.
Sau đó, chuyện tình của bà cũng dở dang, Minh đi tù vì đảo ngũ. Một mình bà lái xe đi viện sinh con đầu lòng là Ly Cơ. Năm sau Minh về, hai người sống với nhau như vợ chồng và sinh người con trai thứ 2. Suốt cuộc tình với Minh, bà luôn đau khổ vì sự lầm lỡ ngu dại.
Chồng thứ 2 là đại úy tay chơi
Trên trang Duyên dáng Việt Nam đã tiết lộ về người chồng thứ 2 của Khánh Ly, đó là một đại úy biệt kích và là một tay chơi có hạng của đất Sài Gòn thời đó.
Ông tên là Mai Bá Trác, con trai thứ trong một gia đình giàu có và tiếng tăm ở Đà Nẵng, từng chỉ huy một trại biệt kích biên phòng ở biên giới Tây Ninh vào những năm cuối thập niên 60. Là một người đàn ông có thân hình to lớn, không thuộc thành phần đẹp trai, học giỏi, nhưng ông ta có dáng dấp của một kẻ phong trần, bụi bặm và lì lợm.
Vốn con nhà giàu, lại nắm chức vụ hái ra tiền, nên mang danh là lính biên giới, nhưng tháng nào Mai Bá Trác cũng có mặt ở Sài Gòn mấy ngày để ăn chơi xả láng với nhiều người đẹp. Nhưng đến khi gặp Khánh Ly thì Trác chết mê, chết mệt. Ông quyết tâm theo đuổi và cuối cùng Khánh Ly đã đồng ý làm đám cưới để thành vợ, thành chồng.
Năm 1972, họ cho ra đời một bé gái. Ông Mai Bá Trác lấy tên thật của Khánh Ly (là Nguyễn Thị Lệ Mai, bạn bè thường gọi là “Mai đen” bởi làn da không được trắng) làm chữ lót, đặt tên con là Mai Mai Misa như để bày tỏ hết lòng yêu thương của ông ta. Đến khi ván đã đóng thuyền, biết chắc là của mình rồi, ông Trác lại ngựa quen đường cũ, không có ý bỏ vợ, nhưng lại lén lút trăng hoa với nhiều người phụ nữ khác.
Cũng vào năm 1972, Khánh Ly nhờ văn phòng Thừa Phát Lại ập vào bắt quả tang để có chứng cứ ly dị. Mặc dù Mai Bá Trác nhiều lần muốn quay lại nhưng Khánh Ly kiên quyết từ chối.
Hiện Mai Bá Trác định cư ở Mỹ và rất thường về Việt Nam để thăm nhà. Lần về nào ông cũng lên Thủ Đức ghé thăm bà chị ruột của Khánh Ly đang sinh sống tại đó.
Mối tình tuyệt vời nhưng ngắn ngủi
Năm 1972, sau khi nói lời chia tay với Mai Bá Trác, trong một lần ra Huế hát phục vụ cho binh sĩ, Khánh Ly đã gặp Đỗ Hữu Tùng trong một bữa tiệc khao quân.
Sinh ra và lớn lên tại Đà Nẵng, sau khi học xong tú tài, Đỗ Hữu Tùng đã tình nguyện vào học khóa 16, trường Võ bị Đà Lạt. Ra trường với cấp bậc Thiếu úy, ông xin về Thủy quân Lục chiến và trở thành một sĩ quan nổi tiếng của binh chủng được coi là thiện chiến nhất của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Mặc dù lúc bấy giờ, Đỗ Hữu Tùng đã có vợ và con, nhưng hai người đã gặp tiếng sét ái tình. Họ dường như không còn biết đất trời là gì. Khánh Ly thường xuyên bay ra chung sống với Đỗ Hữu Tùng tại vị trí đóng quân. Thậm chí, ông Tùng đã có ý bỏ vợ để lấy Khánh Ly.
Cũng vì thế, mà có cuộc đánh ghen giữa người chồng cũ Mai Bá Trác và ông Đỗ Hữu Tùng. Báo Duyên dáng Việt Nam cho biết, do vẫn còn yêu Khánh Ly khi chia tay, lại một lần tình cờ gặp Đỗ Hữu Tùng tại Sài Gòn, Ông ta theo dõi và biết Tùng thường xuyên có mặt tại phòng trà Khánh Ly, nên rủ thêm vài chiến hữu, lặng lẽ mở cuộc đột kích.
Khi Đỗ Hữu Tùng xuất hiện, mới bước vào bên trong, Trác đã bám theo và cho Tùng hai cái tát. Trước khi định móc súng ra để xiết cò, thì mọi người kịp thời can ngăn. Đỗ Hữu Tùng đã nhanh chóng rút lui, nhưng ông đâu có chịu nhục, nhất là khi Mai Bá Trác và Khánh Ly đã không còn là chồng vợ. Ông ta vội huy động một số đàn em Thủy Quân Lục Chiến ở hậu cứ ra trả đũa, nhưng Mai Bá Trác cũng đoán được ý đồ đó của Tùng nên cũng vội biến khỏi đấu trường.
Một thời gian sau đó, Đỗ Hữu Tùng đã tử trận vì đạn pháo kích ngày 29/3/1975 tại bờ biển Đà Nẵng.
Hiện tại sống hạnh phúc cùng chồng và 4 người con
Hiện nay, Khánh Ly đang định cư ở nước ngoài và kết hôn với ông Nguyễn Hoàng Đoan, một nhà báo kiêm nhà văn viết tiểu thuyết phóng sự năm 1975.
Bà có tổng cộng bốn người con, hai trai và hai gái. Trong lần trả lời báo chí gần đây nhất, Khánh Ly đã chia sẻ: “Điều quan trọng với tôi là gia đình sau khi rời sân khấu. Gia tài cuối cùng của một người đàn bà chính là những đứa con. Chồng có thể bỏ mình vì một triệu lý do. Các con thì không… Đến bây giờ thì tôi không còn mong ước gì hơn. Ngay bây giờ nếu không còn hát được nữa tôi cũng xin chắp tay lậy tạ cuộc đời và mọi người ở nơi tôi đã bắt đầu và đã trở lại”.
An Nguyên/Giadinhonline