Saturday, May 24, 2014
Tại sao cách dạy con của người Nhật được cả thế giới ngưỡng mộ?
Đã từng đặt chân đến 80 quốc gia khác nhau trên thế giới, vậy mà sau 20 năm sinh sống tại nước Nhật, nhà toán học người Do Thái Peter Frankl đã phải thốt lên rằng ông ngưỡng mộ nước Nhật và cách giáo dục ở đây.
Trẻ con Nhật được dạy cảm ơn cha mẹ, thầy cô… những người đã phải lao động để mang đến cho mình một bữa ăn ngon miệng. Trên hết, các em phải học tính cần cù, chăm chỉ và yêu quý sự thật.
Sở dĩ nước Nhật được cả thế giới khâm phục vì sự phát triển kinh tế thần kỳ chỉ trong một thời gian ngắn, nhưng với những ai đã từng sống hay nghiên cứu về Nhật Bản đều nhận ra rằng, sự khâm phục đó phải xuất phát từ cách người Nhật giáo dục đạo đức con người.
Trẻ em Nhật được giáo dục về đạo đức không chỉ từ nhà trường mà còn bởi xã hội. Tất cả các môn học đều có nhiệm vụ giáo dục đạo đức chứ không chỉ có những môn tương tự như môn Giáo dục công dân. Học sinh từ khi học mẫu giáo đã được rèn luyện thực hành đạo đức ngay trong các hoạt động hàng ngày như cách nói cảm ơn cha mẹ, tự nguyện giúp đỡ và phục vụ các bạn xung quanh, vệ sinh trường lớp…
Khi trẻ lớn hơn bắt đầu bước vào hệ thống giáo dục phổ cập từ lớp 1 đến lớp 9, các em sẽ được học và thực hành các bài học đạo đức với một chương trình được phân ra làm 4 nhóm liên hệ từ gần đến xa, từ dễ đến khó. Nhóm 1 là liên quan đến bản thân, nhóm 2 là liên quan đến người khác, nhóm 3 liên quan đến tập thể, xã hội và nhóm 4 là liên hệ với thế giới tự nhiên. Học sinh ở các độ tuổi khác nhau sẽ học đủ cả 4 nhóm này nhưng với mức độ khác nhau. Ví dụ như với nhóm liên quan đến bản thân, học sinh lớp 1- 2 sẽ được học về “sự cần cù, chăm chỉ” thì học sinh lớp 7-9 sẽ được học về “yêu quý sự thật”.
(GNA: Khi từ ngọn đến gốc chỉ biết nói dối thì sao dậy được trẻ điều này?)
Trẻ con Nhật được làm quen với môi trường và học cách chăm sóc vật nuôi từ khi còn còn học tiểu học.
Việc rèn luyện đạo đức cho trẻ tại Nhật Bản sẽ diễn ra ngay trong các hoạt động hàng ngày chứ không chỉ nằm trong sách vở. Tất cả các trường từ thành thị đến nông thôn, (từ cấp I đến cấp III) đều bắt buộc học sinh phải làm vệ sinh lớp học và những nơi công cộng trong trường. Việc làm này không những tạo ra một môi trường và bầu không khí học tập tốt mà còn giáo dục nhiều mặt như giá trị lao động, kỹ năng lao động, tinh thần hợp tác, đoàn kết trong lao động, tinh thần trách nhiệm, tính kỷ luật…
Từ khi là học sinh tiểu học, trẻ đã được nuôi dưỡng, chăm sóc vật nuôi, cây trồng hàng ngày, quanh năm, ngay cả ngày hè nhằm gắn chặt với môn khoa học, làm quen với thiên nhiên, sinh vật quanh môi trường sống, dần dần hình thành lòng yêu sinh vật, yêu thiên nhiên, yêu quý cuộc sống.
Ngoài ra, những hoạt động trong nhà trường cũng được đặc biệt chú trọng để hoàn thiện chương trình giáo dục đạo đức cho trẻ. Trẻ bắt buộc phải tham gia vào các câu lạc bộ từ cấp II để học cách hoạt động nhóm, thông quá đó rèn cho trẻ tinh thần tập thể, thúc đẩy trẻ phát triển, khám phá bản thân và khám phá cuộc sống. Những hoạt động này còn giúp trẻ tạo được mối quan hệ gắn bó với bạn bè và thầy cô, rèn luyện được kỹ năng giao tiếp, ứng xử…
Trong quá trình hoạt động sẽ phát sinh nhiều tình huống để trẻ thực hành ngay trong nhà trường, thầy cô qua đó sẽ nắm được tính cách của trẻ để kịp thời động viên hoặc uốn nắn.
Trẻ bắt buộc phải tham gia vào các câu lạc bộ từ cấp II để học cách hoạt động nhóm, thông quá đó rèn cho trẻ tinh thần tập thể.
Chương trình giáo dục đạo đức của Nhật xác định đúng mục đích là rèn luyện cho học sinh chứ không phải để lấy điểm lên lớp. Người Nhật cũng không tham lam ôm đồm nhiều kiến thức mà chỉ chọn ra những điều cơ bản thiết thực nhất để dạy cho con trẻ, để trẻ có được căn bản vững chắc mà phát triển còn hơn dạy cho chúng những điều to lớn viển vông.
Hệ quả của phương pháp giáo dục toàn diện này đã được chứng minh bằng ý thức của cả một cộng đồng người Nhật và ngay cả trên văn bản. Chỉ tại Nhật người ta mới tìm thấy cuốn “Cẩm nang hành động cho toàn dân”, gồm hơn 200 điều, ghi rõ việc cần làm, việc cấm làm, nếu vi phạm sẽ bị phạt nặng. Ví dụ: “Thấy bất kỳ nơi nào vòi nước chảy không người dùng, đóng vòi ngay; gặp quạt, gặp ánh sáng điện không người dùng, phải tắt điện ngay”.
Giáo dục đạo đức ở Nhật Bản đạt hiệu quả cao vì đã kết hợp chặt chẽ giữa gia đình, trường học và xã hội. Vì dụ đề tài “Bảo vệ môi trường sống xung quanh” được gia đình giáo dục con em rất chi tiết, thực hành đầy đủ. Đến trường, học sinh từ cấp 1 đến cấp 3 hằng ngày đều phải làm vệ sinh sạch sẽ trường lớp và những nơi công cộng trong trường suốt hơn 10 năm. Ngoài xã hội, đường xá, chợ búa luôn sạch đẹp, có nhiều thùng rác để gần nhau, dân chúng tự phân loại rác khi bỏ vào thùng.
Được giáo dục kỹ như thế nên mỗi người Nhật có thói quen hành vi đạo đức rất tốt. Ví dụ: Anh Oshima Mituteru, 34 tuổi sang Việt Nam làm việc ở Khu phố 6, quận 3, Tp.HCM, sáng nào anh cũng đi nhặt rác quanh những con đường nơi anh làm việc. Có người hỏi “Tại sao anh làm thế?’, anh trả lời với lòng chân thành: “Thay đổi nhỏ môi trường cũng đem đến cho tôi cảm giác hạnh phúc”.
(Theo Trí Thức Trẻ)
Friday, May 16, 2014
Khánh Ly ngày ấy và bây giờ - Hà Nội 09.05.2014
Tôi có 1 chút thắc mắc là, tại sao người Hà nội thích bình an, qua sự kiện KL và dòng nhạc bà trình diễn?
Hầu hết những bài viết về đêm ca nhạc KL trong nước, đều nói về 1 sự bình an mà ca sĩ KL đã mang về cho người Hà nội, nhưng với tôi có 1 cái gì đó thiếu sót thật lớn, không chỉ nơi con người bà mà cả dòng nhạc bà trình diễn, nếu so sánh với trước đây, thậm chí có thế nói không là bà
KL từ xưa tới nay chưa bao giờ là giọng hát ngọt ngào, thể hiện cho hoà bình, dù trong tình yêu, mà nếu bà cho thấy thứ thể hiện đó theo như những người viết và khen ngợi thì hoàn toàn sai, không chỉ với những người viết về bà mà cả chính bản thân bà. Vì những gì đặc biệt nơi giọng ca của bà chính là cái khàn đục của bùn, mơ hồ của sương, rạn nức của gỗ, mốc meo của rong rêu, và hoang vu sâu thẳm đầy bí ẩn của rừng, hoặc dữ dội của biển, mà phải nói là 1 giọng ca rất đặc biệt, đã làm cho nhạc Trịnh nổi tiếng chứ không phải vì nhạc Trịnh hay, do đó đã phải nói rằng bà là 1 phần thân thể của nhạc Trịnh, mà có lẽ sẽ không có 1 ca sĩ nào ca nhạc Trịnh hay hơn bà, vì bà không chỉ ca nhạc Trịnh mà là bà ca cho 1 thứ nhạc của riêng bà qua nhạc Trịnh, văn nghệ trong nước xưa nay ca tụng người này ca nhạc Trịnh hay, người kia thể hiện Trịnh khá, thì chỉ là những lời ca tụng của những người không biết nhạc Trịnh
Do đó, cái êm thắm và hoà bình nơi giọng ca của KL được các bài viết nói tới, thì không phải là KL mà chỉ là tiếng than thở, thương cảm của 1 người về tới nhà mình sau bao năm xa cách, mà những gì được hiểu qua tiếng than thở đó, thì phải là những thiếu thốn hay mất mát được mong muốn hoặc tìm lại cho căn nhà đó
Còn những người cho rằng hay thích cái êm thắm, hoà bình mà giọng ca KL mang lại, thì thật ra họ chỉ là những người muốn mua cho mình 1 thứ nghệ thuật do họ sắp xếp, chứ không phải là những người biết thưởng thức thật, và những gì họ khen ngợi thì chỉ là 1 thứ giả tạo, giả tạo từ người trình diễn cho tới người thưởng thức, họ không chỉ che dấu sự thật, đời thật, mà còn che dấu cả con người mình, từ hiểu biết cho tới đẳng cấp.
KL đã tự manipulate con người mình chứ không phải là adjust vì trong thâm tâm bà tự biết, bà không phải là họ, mà nếu bà nhập vai để hát cho họ nghe theo những gì họ muốn, thì lại làm tôi nhớ tới một nhân vật nổi tiếng của Pháp thời thế chiến thứ hai Mata Hari, what she can do and what she can not do. KL không thể tự lừa gạt mình không biết Sơn là ai cho tới giờ này mà bà cũng không thể tự làm cho mình trở thành 1 kẻ như họ là điều chắc chắn, nên bà tìm gì ở đây, vì với lứa tuổi nào chăng nữa, thì cái tình cảm riêng gắn bó vẫn không thể làm quên đi những nhục nhằn mà dù nếu là 1 người tình đã mang lại cho mình, thì còn làm cho mình nhớ nhiều hơn.
Phải chăng câu nói "Xướng ca vô loài" vẫn còn hiển hiện đâu đây, vì ngoài tính lý dạo đức của câu nói, nó còn có nghĩa đen của nó là người nghệ sĩ không bao giờ sống thật trên sân khấu, giả khóc giả cười, không phải là con người họ, tôi cho rằng KL là 1 nghệ sĩ thành công nhất ở lứa tuổi bà theo nghĩa này
KL đã đánh mất con người thật của bà sau 60 năm, chứ không phải tìm lại con người bà sau 60 năm, khi về Hà nội và đứng trước căn nhả của mình với những người quen qua cách thể hiện của bà, còn đâu người ca sĩ "chân đất" dữ dội với những ca khúc da vàng thuở xưa, và còn đâu giọng ca đã làm nát lòng những người yêu nhau, thay vào đó là 1 giọng ca ngọt ngào, êm thắm hay nhiều người giải thích là hoà bình, dấu diếm tất cả quá khứ và con người thật của bà, khi phải đối diện với những người chung quanh, mà nếu có phải đổ nước mắt thì không phải là yêu mến mà là tội nghiệp, thương xót.
Với lứa tưổi của bà thì bà không phải sống cho ai mà nếu thế thì bà không cần ai thương xót mà cũng chẳng cần phải đóng tưồng cho lối sống của mình, mà chỉ cần sống thật với mình, xét theo góc nhìn đó, vắn tắt theo kiểu dân chơi thì Khánh Ly đã mất lửa hay một thứ gần xưống lỗ cần nước mắt xót thương
Tôi có một thắc mắc là KL thuật lại 1 phần tiểu sử của mình trong buổi trình diễn hay trong những buổi nói chuyện trước đó, theo phong cách của 1 người kể lể tìm kiếm sự thương tâm, tôi thật áy náy tại sao bà phải như vậy, chẳng lẽ bà ân hận vì những gì đã làm và thời gian bà đã sống, mà nếu thế thì bà đã sai, vì đúng ra bà đã có 1 cuộc đời được nhiều chúc phúc hơn bà nghĩ và may mắn hơn tất cả những người bà đang nói chuyên với, một người gìa gần xuống lỗ thì không cần sự thương hại hay sợ hãi khi phải bày tỏ hay cho thấy con người của mình, bà đã hoàn toàn khác với những gì được những bài báo nói tới, tức 1 con người có phong thái bụi đời và không sợ hãi sống
Nói chung, KL đã thành công trong việc nhập vai thích hợp với đám khản giả cho buổi trình diễn của bà, nhưng nếu nói về nghệ thuật và con người nghệ sĩ thì bà đã thất bại, bà đã không để lại dấu ấn con người nghệ sị thật của bà, cũng như sở trường và phong cách đặc biệt giọng ca của bà, bù vào đó thì chỉ là 1 thứ bình thường cũng như bất kể nghệ sĩ nào về nước trình diễn từ trước tới giờ, thậm chí tệ hơn, tức 1 thứ nghệ sĩ không dám thể hiện con người thật của mình.
Con Quạ Đen Và Bồ Câu Trắng: Khánh Ly và Gloria Estefán
Giọng
ca của Gloria Estefán vượt giới hạn không gian. Và hơn cả âm nhạc, bà
là một phụ nữ có tư cách: Yêu gia đình, trung thành với tổ quốc và lý
tưởng tự do dân chủ, và luôn là người con bất khả phân ly
Giọng ca của Gloria Estefán vượt giới hạn không gian. Và hơn cả âm nhạc, bà là một phụ nữ có tư cách: Yêu gia đình, trung thành với tổ quốc và lý tưởng tự do dân chủ, và luôn là người con bất khả phân ly của cộng đồng người Cuba tại Florida tỵ nạn cộng sản.
Ca sĩ Gloria Estefán sinh ngày 1/9/1957 tại thủ đô Havana, Cuba. Trước khi Cộng sản cướp chính quyền, cha bà, Ông José Fajardo là một quân nhân trong quân đội Cuba .Sau đó gia đình bà phải di tản sang Mỹ ; lúc đó Gloria Fajardo mới 2 tuổi.
Ông José Fajardo sau đó đã là một trong 1,300 tay súng người bản xứ Cuba chỉ huy đổ bộ lên vịnh Girón ở Bahía de Cochinos (vịnh Con Heo) ngày 17/4/1961 để giải phóng quê nhà. Cuộc hành quân bị thất bại. Số tù binh này, trong đó có ông José Fajardo đã được Mỹ chuộc lại. Sau đó ông Fajardo sang Việt Nam chiến đấu chống Việt Cộng. Khi trở về, ông bị bệnh và trở thành gánh nặng cho vợ và cô con gái Gloria.
Gloria tốt nghiệp B.A. phân khoa tâm lý học năm 1979. Gloria vừa phải học vừa phải làm thông ngôn bán thời gian tại khu thuế vụ của Miami International Airport. Do sức nặng phụ giúp mẹ gánh vác gia đình nên Gloria đã dùng âm nhạc như một lối thoát để giải khuây; đâu biết rằng âm nhạc lại là con đường đưa đến danh vọng tột đỉnh; biệt hiệu là “Queen of Latin Pop” (nữ hoàng nhạc Pop) với 4 giải Grammy Awards, 4 giải Latin Grammy, hàng trăm triệu dĩa bán ra khắp thế giới, từng trình diễn cho hai vị tổng thống Mỹ; hát mở màn cho hai thế vận hội Olympic ở Seoul (Nam Hàn) và Atlanta (USA); hát quốc ca “The Star –Spangled Banner” cho 2003 World Series ở Miami , và vô số các giải thưởng khác..và đóng nhiều phim cinéma nữa .
Sự nghiệp âm nhạc thành công vĩ đại đã mở ra cho Gloria nhiều ngã rẽ khác cũng thành công không kém để trở thành minh tinh màn bạc, nhạc sĩ sáng tác và kinh doanh thầu khoán.
Trong dịp Giáo Hoàng John Paul II sang viếng thăm mục vụ Cuba từ 21 đến 25/1/1998, Vatican đả ngỏ lời mời Gloria “trở về mái nhà xưa” hát cho thánh lễ ở thủ đô Havana, Gloria đã cự tuyệt như sau: “Thưa Vị Chủ Chăn, xin đừng quên đòi hỏi Tự Do cho Cuba trong lời cầu nguyện của Ngài” .Trả lời phỏng vấn của báo chí về việc này, Gloria nói “Người ta không biết nhiều (do chế độ bưng bít) nên khi họ hỏi tôi, tôi đã cho họ biết thảm kịch của người lưu vong ra sao, sự đàn áp, pháp trường xử tử, sự khủng khiếp của chế độ Cộng sản. Tôi xin nhấn mạnh rằng tôi rời Cuba khi mới lên hai. Chúng tước đoạt quê hương của tôi, cướp đi cái thân thiết nhất của một con người cần có. Sao tôi quên được chính Fidel Castro là kẻ đã gây quá nhiều tai ương đến cho tôi như vậy? Cả gia đình tôi đã phải trả một giá đắt cho Tự Do. Cha tôi không chỉ chiến đấu ở vịnh Con Heo, ông còn tình nguyện chiến đấu ở Việt Nam. Ông chiến đấu cho những quyền Tự Do tương tự như thế. Tôi đã nhìn ông chết chậm rãi trong suốt 14 năm. Tôi chắc sẽ không để bất cứ ai xúc phạm đến các lý tưởng ấy.”
Và rằng “. . .khi họ (Tòa Thánh) mời tôi hát tại Vatican, họ hỏi tôi định nói gì. Tôi bảo họ rằng tôi sẽ xin Đức Thánh Cha đòi Tự Do cho Cuba; rồi viên chức Vatican bảo ‘Ồ không được con ạ, thế là chính trị rồi’. Rồi tôi bảo họ rằng nếu họ không cho tôi đòi hỏi Tự Do cho Cuba, họ nên nhờ ai đó vì tôi sẽ không hát” .
Bài hát khiến cho lão độc tài Cuba Fidel Castro bị dị ứng là bài “Go Away” (Xéo Đi) Gloria sáng tác năm 1992 mà bà đã xác nhận là để “tặng” Fidel Castro có lời ca như sau: “Sao mi không xéo đi? Xéo đi! Đừng rồi một ngày nào đó trở lại; khuân đồ đạc của mi, mọi thứ quý giá của mi; xéo ngay cho! Ai biết ngày sau ra sao . . . đi khuất mắt đi! Mi làm ơn làm phước không khuất mắt đi được sao. Hãy sống đời của mi nhưng thật xa cho khuất mắt. Hãy tự cứu mình; không còn cách nào vơ hết được đâu. Hãy nhìn quanh đi; bia khắc trên tường đó!” .
Trong khi thế giới tư bản và phản chiến kêu gọi bãi bỏ cấm vận Cuba, bà đã xuất hiện trên đài CNN năm 1997 bảo vệ lệnh này; cho đó là một mệnh lệnh có đạo đức; và vạch trần bộ mặt thật của chế độ bạo ngược ác độc CS qua những dẫn chứng cụ thể. Cùng năm đó, bà lên tiếng bảo vệ quyền tự do ngôn luận, vũ khí mà mọi chế độ độc tài sợ hãi nhất. Năm sau 1998, bà ra dĩa CD “Cuba Libre” (Cuba Tự Do) ca tụng quyền tự do ngôn luận căn bản này và khơi dậy giấc mơ mà người cha của mình đã suốt đời chiến đấu để bảo vệ.
https://www.youtube.com/watch?v=qTrm7Y-nKS8
Song Phương chuyển
Giọng ca của Gloria Estefán vượt giới hạn không gian. Và hơn cả âm nhạc, bà là một phụ nữ có tư cách: Yêu gia đình, trung thành với tổ quốc và lý tưởng tự do dân chủ, và luôn là người con bất khả phân ly của cộng đồng người Cuba tại Florida tỵ nạn cộng sản.
Ca sĩ Gloria Estefán sinh ngày 1/9/1957 tại thủ đô Havana, Cuba. Trước khi Cộng sản cướp chính quyền, cha bà, Ông José Fajardo là một quân nhân trong quân đội Cuba .Sau đó gia đình bà phải di tản sang Mỹ ; lúc đó Gloria Fajardo mới 2 tuổi.
Ông José Fajardo sau đó đã là một trong 1,300 tay súng người bản xứ Cuba chỉ huy đổ bộ lên vịnh Girón ở Bahía de Cochinos (vịnh Con Heo) ngày 17/4/1961 để giải phóng quê nhà. Cuộc hành quân bị thất bại. Số tù binh này, trong đó có ông José Fajardo đã được Mỹ chuộc lại. Sau đó ông Fajardo sang Việt Nam chiến đấu chống Việt Cộng. Khi trở về, ông bị bệnh và trở thành gánh nặng cho vợ và cô con gái Gloria.
Gloria tốt nghiệp B.A. phân khoa tâm lý học năm 1979. Gloria vừa phải học vừa phải làm thông ngôn bán thời gian tại khu thuế vụ của Miami International Airport. Do sức nặng phụ giúp mẹ gánh vác gia đình nên Gloria đã dùng âm nhạc như một lối thoát để giải khuây; đâu biết rằng âm nhạc lại là con đường đưa đến danh vọng tột đỉnh; biệt hiệu là “Queen of Latin Pop” (nữ hoàng nhạc Pop) với 4 giải Grammy Awards, 4 giải Latin Grammy, hàng trăm triệu dĩa bán ra khắp thế giới, từng trình diễn cho hai vị tổng thống Mỹ; hát mở màn cho hai thế vận hội Olympic ở Seoul (Nam Hàn) và Atlanta (USA); hát quốc ca “The Star –Spangled Banner” cho 2003 World Series ở Miami , và vô số các giải thưởng khác..và đóng nhiều phim cinéma nữa .
Sự nghiệp âm nhạc thành công vĩ đại đã mở ra cho Gloria nhiều ngã rẽ khác cũng thành công không kém để trở thành minh tinh màn bạc, nhạc sĩ sáng tác và kinh doanh thầu khoán.
Trong dịp Giáo Hoàng John Paul II sang viếng thăm mục vụ Cuba từ 21 đến 25/1/1998, Vatican đả ngỏ lời mời Gloria “trở về mái nhà xưa” hát cho thánh lễ ở thủ đô Havana, Gloria đã cự tuyệt như sau: “Thưa Vị Chủ Chăn, xin đừng quên đòi hỏi Tự Do cho Cuba trong lời cầu nguyện của Ngài” .Trả lời phỏng vấn của báo chí về việc này, Gloria nói “Người ta không biết nhiều (do chế độ bưng bít) nên khi họ hỏi tôi, tôi đã cho họ biết thảm kịch của người lưu vong ra sao, sự đàn áp, pháp trường xử tử, sự khủng khiếp của chế độ Cộng sản. Tôi xin nhấn mạnh rằng tôi rời Cuba khi mới lên hai. Chúng tước đoạt quê hương của tôi, cướp đi cái thân thiết nhất của một con người cần có. Sao tôi quên được chính Fidel Castro là kẻ đã gây quá nhiều tai ương đến cho tôi như vậy? Cả gia đình tôi đã phải trả một giá đắt cho Tự Do. Cha tôi không chỉ chiến đấu ở vịnh Con Heo, ông còn tình nguyện chiến đấu ở Việt Nam. Ông chiến đấu cho những quyền Tự Do tương tự như thế. Tôi đã nhìn ông chết chậm rãi trong suốt 14 năm. Tôi chắc sẽ không để bất cứ ai xúc phạm đến các lý tưởng ấy.”
Và rằng “. . .khi họ (Tòa Thánh) mời tôi hát tại Vatican, họ hỏi tôi định nói gì. Tôi bảo họ rằng tôi sẽ xin Đức Thánh Cha đòi Tự Do cho Cuba; rồi viên chức Vatican bảo ‘Ồ không được con ạ, thế là chính trị rồi’. Rồi tôi bảo họ rằng nếu họ không cho tôi đòi hỏi Tự Do cho Cuba, họ nên nhờ ai đó vì tôi sẽ không hát” .
Bài hát khiến cho lão độc tài Cuba Fidel Castro bị dị ứng là bài “Go Away” (Xéo Đi) Gloria sáng tác năm 1992 mà bà đã xác nhận là để “tặng” Fidel Castro có lời ca như sau: “Sao mi không xéo đi? Xéo đi! Đừng rồi một ngày nào đó trở lại; khuân đồ đạc của mi, mọi thứ quý giá của mi; xéo ngay cho! Ai biết ngày sau ra sao . . . đi khuất mắt đi! Mi làm ơn làm phước không khuất mắt đi được sao. Hãy sống đời của mi nhưng thật xa cho khuất mắt. Hãy tự cứu mình; không còn cách nào vơ hết được đâu. Hãy nhìn quanh đi; bia khắc trên tường đó!” .
Trong khi thế giới tư bản và phản chiến kêu gọi bãi bỏ cấm vận Cuba, bà đã xuất hiện trên đài CNN năm 1997 bảo vệ lệnh này; cho đó là một mệnh lệnh có đạo đức; và vạch trần bộ mặt thật của chế độ bạo ngược ác độc CS qua những dẫn chứng cụ thể. Cùng năm đó, bà lên tiếng bảo vệ quyền tự do ngôn luận, vũ khí mà mọi chế độ độc tài sợ hãi nhất. Năm sau 1998, bà ra dĩa CD “Cuba Libre” (Cuba Tự Do) ca tụng quyền tự do ngôn luận căn bản này và khơi dậy giấc mơ mà người cha của mình đã suốt đời chiến đấu để bảo vệ.
https://www.youtube.com/watch?v=qTrm7Y-nKS8
Song Phương chuyển
Bàn ra tán vào (2)
TRẦN T.THƯƠNG NHỚ
-GLORIA ESTEFAN ==> " Xướng ca" nhưng không "Vô loại"! - "Con quạ đen" kia không đáng "xách dép" cho GLORIA ESTEFAN !!!
------------------------------------------------
BẾN TRE
Khánh
Ly nói với Gloria Estefán : Chạy thì ai cũng chạy, chị phải đi, còn
em được ẵm. Em được nổi tiếng trên Thế giới; còn chị thỉ nổi " bềnh
bồng " trong ao. Em về Cu Ba, em không sao; còn chị về Việt nam, chị
thành sao!
-----------------------------------------------------
Wednesday, May 14, 2014
“Bắt cá nhiều tay” và “Không chốn dung thân”
Phạm Chí Dũng
Biểu tình chống Trung Cộng ở Việt Nam
Giàn khoan HD-981 của Trung Quốc đang neo đậu trái phép tại vùng biển của Việt Nam. Ảnh sưu tầm từ Internet.
Trong
số các quốc gia mà cần phải gây hấn để hướng
dư luận Trung Quốc ra bên ngoài, Việt Nam đương nhiên ở vào thế yếu
nhất và dễ bị o ép nhất. Chính sách “Việt Nam muốn làm bạn với tất cả
các nước” từ nhiều năm qua đã trở nên phản tác dụng đến mức kế hoạch
tính toán bắt cá nhiều tay đã trở nên một bài học kinh điển về hậu quả
mà rốt cuộc Hà Nội không còn bất cứ đồng minh và càng không thể nói đến
bạn hữu nào.
Cho
dù nhiều khả năng chiến dịch xâm phạm chủ quyền lãnh thổ Việt Nam của
Trung Quốc mới chỉ tạm dừng ở mục tiêu thăm dò và chiến thuật khiêu
khích, nhưng phản ứng của toàn bộ ban lãnh đạo đảng cầm quyền ở Việt Nam
đã trở nên nhu nhược chưa từng thấy. Tình hình đó đang phát triển nhanh
đến mức
mà một số
giới quan sát cho rằng trong thời gian tới, Bộ Chính trị Việt Nam có
thể bỏ mặc cho người Hán muốn làm gì thì làm ở khu vực biển Đông – PCD.
“Không chốn dung thân”
Rất ít khả năng Trung Quốc tấn công Việt Nam ngay tại thời điểm này.
Nhưng
bất chấp thái độ khiêm nhường quá đáng của chính quyền Hà Nội, hình ảnh
khổng lồ của giàn khoan mang số hiệu 981 của người bạn “Bốn Tốt” ngạo
nghễ trấn ngự ngay trong vùng lãnh hải Việt Nam vẫn trở thành tiêu điểm
dư luận trong tuần qua.
Nếu
cần
phải nhìn lại, người ta sẽ không mấy khó khăn nhận ra một hệ thống dấu
hiệu: cứ mỗi khi nội tình Nội Hán có hiện tượng động loạn, Bắc Kinh lại
mở ra một chiến dịch gây hấn nho nhỏ với các quốc gia láng giềng như
Philippines, Việt Nam và cả Nhật Bản. Logic này đã diễn biến gia tăng ở
Việt Nam từ giữa năm 2011, khiến nổ ra 11 cuộc biểu tình chống Trung
Quốc của người dân hai thành phố Hà Nội và Sài Gòn, và cho đến cả giờ
đây khi đã có gần hai chục cuộc biểu thị phản đối lòng tham Trung Nam
Hải.
Hàng
loạt nguy cơ xuất hiện từ làn sóng phản kháng của người Duy Ngô Nhĩ và
khu vực Tây Tạng, cộng với cường độ sức ép mạnh mẽ của bất ổn xã hội
ngay trong lòng Nội Hán, đã
khiến Bắc Kinh
một lần nữa phải hướng dư luận trong nước ra bên ngoài vào cuối tháng
4, đầu tháng 5/2014. Không gian bên ngoài đó, hữu hiệu và mang tính dân
tộc chủ nghĩa nhất, chính là biển Đông. Đây cũng là điểm nối giữa các
đời Tổng bí thư – Chủ tịch nước ở Trung Quốc, và cho tới giờ là sự thể
hiện cực quyền của nhân vật được coi là quyền uy thứ hai trên thế giới –
Tập Cận Bình.
Trong
số các quốc gia mà cần phải gây hấn để hướng dư luận Trung Quốc ra bên
ngoài, Việt Nam đương nhiên ở vào thế yếu nhất và dễ bị o ép nhất. Chính
sách “Việt Nam muốn làm bạn với tất cả các nước” từ nhiều năm qua đã
trở nên phản tác dụng đến mức kế hoạch tính toán bắt cá nhiều tay đã
trở nên một
bài học kinh điển về hậu quả mà rốt cuộc Hà Nội không còn bất cứ đồng
minh và càng không thể nói đến bạn hữu nào.
Cho
dù nhiều khả năng chiến dịch xâm phạm chủ quyền lãnh thổ Việt Nam của
Trung Quốc mới chỉ tạm dừng ở mục tiêu thăm dò và chiến thuật khiêu
khích, nhưng phản ứng của toàn bộ ban lãnh đạo đảng cầm quyền ở Việt Nam
đã trở nên nhu nhược chưa từng thấy. Tình hình đó đang phát triển nhanh
đến mức mà một số giới quan sát cho rằng trong thời gian tới, Bộ Chính
trị Việt Nam có thể bỏ mặc cho người Hán muốn làm gì thì làm ở khu vực
biển Đông.
Ngược
hẳn với ý chí tự tôn bất chấp của Đại Hán,
đất nước Giao Chỉ năm xưa
đang luôn cúc cung một thái độ không thể khác hơn là quỵ lụy. Thái độ
phản đối quá sức yếu ớt của Phó thủ tướng Phạm Bình Minh đối với Quốc vụ
viện Trung Quốc đã khiến dư luận và giới quan sát phải đặt dấu hỏi nặng
chịch về năng lực thực chất của vị ứng viên này nếu ông ta muốn vươn
đến chức vụ Thủ tướng trong tương lai.
Vụ
dùng giàn khoan dầu khí xâm phạm lãnh hải Việt Nam còn phát ra một linh
cảm rất tệ về dã tâm thôn tính của Bắc Kinh trong vài ba năm tới. Hầu
như chắc chắn, dã tâm đó sẽ chyển sang hành động rất cụ thể vào bất cứ
khi nào chế độ chính trị Hà Nội đủ phân hóa đến mức tê liệt sức đề
kháng, cộng hưởng bất ổn và phản kháng xã hội sôi
trào.
Không
còn đồng minh, cũng chẳng còn bạn bè, lại phải đối diện với tình cảm
bất mãn quá sâu xa và chỉ chực chờ bùng nổ của dân chúng, giới lãnh đạo
nhìn sang nhiều phía ở Hà Nội đang nghĩ gì về tác phẩm văn học “Không chốn dung thân”?
“Thoát Trung” hay còn gì khác?
Một
động thái khác cũng rất đáng lưu tâm trong tuần qua là cùng thời gian
xảy ra vụ giàn khoan 981 của Trung Quốc, một trong những tiếng nói
“thoát Trung” mạnh mẽ ở Hà Nội là blogger Ba sàm Nguyễn Hữu Vinh đã bị
bắt khẩn cấp. Tuy điều luật bắt
giữ blogger này không hề đề
cập đến yếu tố Trung Hoa, và chắc chắn sẽ không có chuyện đó, nhưng dư
luận về sự khuất tất của động cơ bắt bớ có thể đã là quá đủ.
Tất
nhiên, không thể trách cứ dư luận khi đã từng xảy ra những tiền lệ – ít
nhất hai blogger là Phạm Viết Đào và Đinh Nhật Uy đã bị bắt và bị truy
tố vào năm 2013 mà mọi người đều biết ít nhiều có liên quan đến “tội”
phản kháng Trung Quốc. Còn trước đó, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải là một
trường hợp tiêu biểu, và thân phận của ông vẫn còn nằm nguyên trong chốn
lao tù chưa biết đến khi nào.
Nhìn
sang một khía cạnh khác, một luồng dư luận bổ sung lại nghi vấn động
thái bắt
giữ blogger Ba Sàm có liên quan
đến những động thái ngày càng phức hợp và có vẻ mang tính kích nổ trên
chính trường. Một chi tiết rất đáng chú ý là thời điểm bắt Ba Sàm chỉ
trước khi khai mạc Hội nghị trung ương 9 có ba ngày. Chi tiết này càng
trở nên có tính tham khảo nếu đối chiếu lại vụ bắt giữ một cán bộ nội
chính của Thành ủy TP.HCM vào tháng 7/2012, cũng chỉ trước hội nghị
trung ương 6 một thời gian ngắn.
Cùng
thời gian xảy ra các vụ giàn khoan 981 và vụ bắt giữ Ba Sàm, nguyên
Tổng giám đốc Vinalines Dương Chí Dũng vẫn phải nhận án tử hình tại
phiên xử phúc thẩm đúng vào ngày kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ. Trái
ngược với vẻ tươi cười tự tin trước đó, dường như nhân vật có tên “Ụ
nổi”
đã mất hẳn
hy vọng được sống. Tình cảnh trái ngược như thế không thể không khiến
phát sinh một luồng dư luận rất đặc thù: khi không còn khai thêm được
bất kỳ thông tin nào có giá trị, đặc biệt là giá trị nội bộ, số phận của
Dương Chí Dũng đã bị phủi tay. Nhưng ngược lại, số phận của “Phe lợi
ích” lại trở nên khả quan nhất từ sau cái chết của viên Thứ trưởng công
an Phạm Quý Ngọ vào ngày 18/2/2014.
Nối vòng tay lớn
Trong
bối cảnh chính trường sôi động khúc bi ca, hoạt động của xã hội dân sự
cũng không hề trầm lắng. Ngày 4/5/2014,
lần đầu tiên trong lịch sử hình
thành xã hội dân sự ở Việt Nam, 13 hội đoàn dân sự độc lập đã cùng ký
tên vào một bản tuyên bố chung, đòi hỏi thái độ minh bạch của chính
quyền đối với quyền lập hội và công khai phản ứng không khí sách nhiễu
không thể chấp nhận của một số cơ quan an ninh đối với các thành viên
của xã hội dân sự.
Sau
vụ bắt giữ blogger Ba Sàm, dường như nhu cầu nối vòng tay lớn giữa các
hội đoàn dân sự đang tăng tiến vượt bậc. Trước những khó khăn gây ra từ
phía chính quyền, hầu hết các hội đoàn dân sự đều cảm thấy rủi ro có thể
xảy đến với bất kỳ ai, và việc chia sẻ rủi ro với nhau trước khi nói
đến những việc lớn lao và vĩ đại
hơn, là một đức tính
không thể thiếu của con dân nước Việt trong cơn hoạn nạn.
Chủ
đề thành lập Hội nhà báo độc lập Việt Nam cũng bởi thế đang được khơi
lại và có thể thành hình trong một tương lai không quá xa.
P.C.D.
Monday, May 12, 2014
Đất nước tôi bây giờ…
Đất nước tôi bây giờ…
Không có mảnh
đất nào lạ lùng như quê hương tôi
lòng yêu nước
cũng bị phân chia hai loại
dẫu cùng chung
một niềm uất hận
giặc ngoại xâm
cưỡng chiếm biển trời
sự lạ lùng
không phải từ những ngư dân
bám biển mưu
sinh dưới làn đạn giặc
cái chết từng
ngày treo trên đầu ngọn sóng
cũng ngạo nghễ
vượt trùng dương đáp đền ơn nghĩa
cha ông đã ngàn
năm vạch đường biên tổ quốc
sự lạ lùng
không phải từ những người nông phu
một nắng hai
sương cong mình qua mùa giáp hạt
dù đất đai gieo
mầm cuộc sống mỗi ngày cắt xén
ruộng vườn cha
ông trích lục muôn đời bị tướt đoạt từng ngày
cho những sân
chơi của lũ con trời
sự lạ lùng
không phải từ những người dân bình dị
ngày nối ngày
vất vả mưu sinh
tắm mồ hôi trên
những con đường bốn mùa mưa nắng
để những sớm
mai thất thần dưới gánh nặng thuế chồng lên thuế
vẫn phải nghe
những lời kêu gào nghĩa vụ công dân
đan lồng trong
mỹ từ
(thiếu khả năng
thiếu trách nhiệm thất thoát hàng ngìn tỉ…)
sự lạ lùng
không phải từ những chiến binh
mang đầy hơi
thở Lạc Hồng ngàn đời anh dũng
vẫn lặng lẽ lèo
lái con thuyền qua muôn trùng sóng dữ
vẫn ngàn năm bỏ
quên xác thân nơi chiến địa
quyết một lòng
giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng
đất nước tôi
lòng yêu nước thật sự rất lạ lùng
không thể chân
chính nói lời tôi yêu tổ quốc
không thể chỉ
thẳng ngón tay vào lũ cường xâm cưỡng chiếm
không thể để
ngọn lữa phẩn uất trào qua khóe mắt
chỉ được phép
chống giặc ngoại xâm tham tàn bằng tình hữu nghị hòa (hiếu)
cái lằn ranh
hòa hiếu mấy ngàn năm chưa hề ngơi nghĩ
đong đầy tủi
nhục và xương máu đồng bào tôi
Friday, May 9, 2014
Một hình ảnh thực của chân lý Vô Thường
Dưới đây là bàn ghi lại cuộc nói chuyện của Bác sĩ Richard Teo (1972-2012), một triệu phú 40 tuổi, là một bác sĩ giải phẩu thẩm mỹ, bị ung thư phổi thời kỳ 4 đến chia xẻ với khóa nha D1 về kinh nghiệm sống của mình vào ngày 19/1/2012. Anh qua đời vào ngày 18/10/2012.
Từ lúc trẻ, tôi là một sản phẩm đặc trưng của xã hội ngày nay, một sản phẩm khá thành công mà xã hội đòi hỏi. Hồi nhỏ tôi lớn lên trong một gia đình có mức sống dưới mức trung bình. Tôi được bảo ban bởi người chung quanh và môi trường rằng thành công thì hạnh phúc. Thành công có nghĩa là giàu có. Với suy nghĩ này, tôi trở nên cực kỳ ganh đua ngay từ nhỏ.
Không những chỉ cần đi học ở trường giỏi, tôi cần phải thành công trong mọi lãnh vực - từ các hoạt động tập thể đến chạy đua, mọi điều. Tôi cần phải đoạt được cúp, phải thành công, phải được giải, giải quốc gia, mọi thứ. Tôi rất ganh đua. Tôi vào trường y và trở thành bác sĩ. Chắc một số em biết rằng trong ngành y, giải phẫu mắt là một trong những chuyên khoa khó vào nhất. Tôi cũng vào được và được học bổng nghiên cứu của NUS phát triển tia laser để chữa bịnh mắt.
Trong khi nghiên cứu tôi có hai bằng phát minh- một về dụng cụ y khoa và một về tia lasers. Nhưng các em có biết không, tất cả các thành tựu này không mang lại cho tôi sự giàu có. Sau khi hoàn tất MOH, tôi quyết định rằng theo đuổi ngành phẫu thuật mắt mất quá nhiều thời gian trong khi ra ngoài làm tư kiếm được nhiều tiền hơn. Nếu các em để ý, vài năm qua, ngành thẩm mỹ đang lên, kiếm được khối tiền. Vi`vậy, tôi quyết định bỏ ngành giải phẫu mắt giữa chừng và nhảy qua mở trung tâm giải phẫu thẩm mỹ trong tỉnh.
Các em có biết, rất mâu thuẫn, một người có thể không vui vẻ khi trả $20 cho một bác sĩ tổng quát, nhưng cũng chính người đó không ngần ngại trả $10,000 để hút mỡ bụng, $15,000 cho sửa ngực, vv… và vv. Không cần phải suy nghĩ nhiều, phải không? Tại sao lại muốn thành bác sĩ tổng quát mà không là bác sĩ thẩm mỹ? Do vậy, thay vì chữa bịnh, tôi quyết định trở thành người sửa sắc đẹp. Công việc làm ăn rất khấm khá. Bịnh nhân mới đầu chờ đợi một tuần, rồi 3 tuần, sau lên một tháng, 2 tháng, đến 3 tháng. Quá nhiều bịnh nhân. Tôi choáng váng. Tôi mướn một bác sĩ, hai bác sĩ, ba bác sĩ, rồi bốn bác sĩ. Chỉ trong vòng năm thứ nhất, chúng tôi đã lên hàng triệu phú. Nhưng chẳng thế nào là đủ vì tôi trở nên mê muội. Tôi bắt đầu khuếch trương tới Nam Dương, thu hút các “tai-tais” những người muốn có cuộc giải phẫu trong chớp mắt. Cuộc sống thật lên hương.
Tôi làm gì với mớ tiền dư thưà? Cuối tuần tôi tiêu khiển ra sao? Thông thường tôi đến tụ tập tại câu lạc bộ đua xẹ hơi. Tôi sắm riêng cho tôi một chiếc xe đua. Chúng tôi đến Sepang ở Mã Lai và đua xe. Cuộc sống của tôi là thế đó. Với mớ tiền măt, tôi sắm chiếc Ferrari. Lúc đó chiếc 458 chưa ra, chỉ có chiếc 430. Một người bạn học cũ của tôi làm ngân hàng. Anh ta mua chiếc màu đỏ mà anh mong muốn từ lâu. Tôi sắm chiếc màu bạc.
Tôi làm gì sau khi có chiếc xe? Đến lúc mua nhà, xây cửa. Chúng tôi bắt đầu tìm kiếm đất để xây nhà nghỉ mát. Tôi đã sống cuộc đời như thế nào? Chúng tôi nghĩ rằng phải cần hòa nhập với những người giàu có, nổi tiếng. Chúng tôi bắt đầu giao tiếp với mỹ nhân, người giàu sang và danh tiếng, như hoa hậu thế giới hay người sáng lập mạng internet, ăn uống ở mọi nhà hàng kể cả nhà hàng nổi tiếng của đầu bếp Michelin.
Tôi đã có được mọi thứ trong cuộc sống, đến tột đỉnh của sự nghiệp và tất cả. Đó là tôi của một năm trước đây. Lúc ở trong câu lạc bộ thể thao, tôi nghĩ tôi đã chế ngự được mọi chuyện và đạt đến đỉnh vinh quang.
Nhưng tôi lầm. Tôi không chế ngự được mọi chuyện. Khoảng tháng 3 năm ngoái, đột nhiên tôi bắt đầu bị đau lưng. Tôi nghĩ chắc tại tôi thường vận động manh. Tôi đi đến SGH và nhờ bạn học làm MRI để xem chắc là không bị trật đốt sống hay thứ nào khác. Tối hôm đó, anh ta gọi tôi và cho biết tủy sống thay đổi trong cột sống của tôi. Tôi hỏi như thế nghĩa là sao? Tôi biết nó có nghĩa như thế nào nhưng không thể chấp nhận sự thật. Tôi gần như muốn nói “anh nói thiệt sao?” tôi đang sắp sửa chạy đi tập thể dục. Ngày hôm sau chúng tôi có nhiều khám nghiệm hơn- PET scans- và họ tìm thấy tôi đang ở thời kỳ thứ tư của ung thư phổi. Tôi nghĩ “từ đâu mà ra thế này?”. Ung thư đã lan tới não, cột sống và nội tuyến. Các em biết, có lúc tôi hoàn toàn nghĩ mình đã chế ngự được tất cả, đã đạt đến tột đỉnh của cuộc sống, nhưng kế đó, tôi mất tất cả.
Đây là bản CT scan của phổi. Nhìn vào, mỗi chấm đều là nang ung thư. Và thật sự, tôi có cả chục ngàn nang trong phổi. Tôi được cho biết, ngay cả với hóa trị, tôi cũng chỉ còn được 3,4 tháng tối đa. Cuộc sống tôi bị nghiền nát, dĩ nhiên rồi, làm sao tránh khỏi? Tôi chán nản, tuyệt vọng, tưởng rằng mình đã có mọi thứ trước đây.
Điều mâu thuẫn là mọi thứ tôi có được - sự thành công, cúp thưởng, xe cộ, nhà cửa, tất cả những thứ mà tôi nghĩ đã mang hạnh phúc đến cho tôi; khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, không mang đến cho tôi niềm vui. Tôi chẳng thể ôm chiếc Ferrari mà ngủ. Chuyện đó không thể xảy ra. Chúng không mang lại một sự an ủi nào trong những tháng cuối cùng của cuộc đời tôi. Vậy mà tôi đã tưởng những thứ này là hạnh phúc; không phải vậy. Điều thật sự mang lại cho tôi niềm vui trong mười tháng cuối cùng là tiếp xúc với người thân, bạn bè, những người chân thành chăm sóc tôi, cười và khóc cùng tôi. Họ có thể nhìn thấy sự đau đớn, chịu đựng mà tôi phải trải qua. Đây thật sự mang lại hạnh phúc cho tôi. Những thứ tôi sở hữu, đáng lý ra mang lại hạnh phúc, nhưng không, tôi đã chẳng cảm thấy vui khi nghĩ đến.
Các em có biết, Tết sắp đến. Trước đây, tôi thường làm gì? À, thì tôi thường lái chiếc xe hào nhoáng của mình một vòng, thăm viếng họ hàng, phô trương với bạn bè. Tôi tưởng đó là niềm vui, thật sự vui. Nhưng các em có nghĩ họ hàng, bạn bè tôi đang chật vật kiếm sống có thể chia sẻ niềm vui cùng tôi khi thấy tôi khoe khoang chiếc xe bóng loáng? Chắc chắn là không. Họ sống khó khăn, đi xe công cộng. Thật sự những gì tôi làm chỉ khiến họ thêm ganh ghét, thậm chí có khi thành thù hận.
Những thứ này chúng ta gọi là đối tượng của sự ganh tị. Tôi khoe khoang để lấp đầy sự kiêu hãnh và cái tôi của mình. Chúng chẳng mang lại niềm vui cho bạn bè, cho người thân như tôi tưởng.
Để tôi chia sẻ với các em một câu chuyện khác. Khi tôi bằng tuổi các em, tôi ở khu King Edward VII. Tôi có một người bạn khá lạ lùng đối với tôi. Cô ta tên là Jennifer. Chúng tôi vẫn là bạn thân của nhau. Khi chúng tôi thả bộ, nếu cô ta thấy một con ốc sên trên đường, cô ta sẽ nhặt nó lên và đặt lại trong thảm cỏ. Tôi thắc mắc tại sao phải làm như thế? tại sao phải để bẩn tay? chỉ là một con ốc sên. Sự thật là cô ta đã cảm được cho con ốc có thể bị đạp nát chết. Đối với tôi, nếu không tránh đường thì đáng bị đạp nát, chỉ là luật tự nhiên thôi. Đối ngược nhau quá, phải không?
Tôi được huấn luyện thành bác sĩ để có từ tâm, đồng cảm. Nhưng tôi không có. Sau khi tốt nghiệp y khoa, tôi làm việc ở khoa ung thư tại NYH. Hàng ngày, tôi chứng kiến cái chết trong khoa ung thư. Tôi nhìn thấy tất cả đau đớn mà bịnh nhân phải chịu đựng. Tôi thấy tất cả các thuốc giảm đau, và họ cứ vài phút phải bấm vào người. Tôi thấy họ vật lộn với hơi thở cuối, thấy tất cả. Nhưng đây chỉ là một công việc. Tôi đến bịnh xá mỗi ngày lấy máu, cho thuốc nhưng bịnh nhân có “thật” đối với tôi không? Không. Tôi chỉ làm công việc và nóng lòng về nhà để làm việc riêng của mình.
Sự đau đớn, chịu đựng của bịnh nhân có “thật” không? Không. Dĩ nhiên là tôi biết tất cả các từ ngữ chuyên môn để mô tả về sự đớn đau mà họ phải trải qua, nhưng thật sự tôi không hề “cảm” được cho đến khi tôi trở thành bịnh nhân. Mãi đến bây giờ, tôi mới thật sự hiểu được cảm giác của họ. Nếu các em hỏi tôi, nếu được làm lại cuộc đời, tôi có muốn thành một người bác sĩ khác không. Tôi sẽ trả lời các em là Có. Vì bây giờ tôi thật sự hiểu đươc họ. Tôi phải trả giá đắt cho bài học này.
Ngay khi các em vào năm thứ nhất, bắt đầu hành trình để trở thành nha sĩ giải phẫu, cho phép tôi thử thách các em hai điều.
Hiển nhiên, tất cả các em ở đây sẽ bắt đầu đi làm tư. Các em sẽ thành giàu có. Tôi bảo đảm với các em rằng, chỉ trồng răng, các em kiếm được bạc ngàn, mớ tiền không tưởng được. Và thật ra, không có gì sai trái với thành công, giàu có, tuyệt đối không gì sai trái. Điều phiền toái duy nhất là nhiều người chúng ta, như bản thân tôi, không thể kiềm chế được.
Tại sao tôi nói như vậy? Bởi vì càng tích tụ, càng có nhiều, tôi lại muốn nhiều hơn. Càng ham muốn, tôi càng trở nên mê muội. Như tôi đã đề cập trước đây, tôi muốn sở hữu nhiều hơn, đạt tới đỉnh vinh quang như xã hội muốn đào tạo chúng ta. Tôi trở nên mê muội đến nỗi mà chẳng còn việc gì thành vấn đề đối với tôi nữa. Bịnh nhân chỉ là một nguồn lợi tức và tôi vắt cạn từng xu từ họ.
Nhiều khi chúng ta quên đi mình cần phục vụ ai. Chúng ta lầm lạc đến nỗi chẳng phục vụ ai cả ngoài chính mình. Điều đó đã xảy ra với tôi. Dù là ở y hay nha khoa, tôi có thể nói với các em ngay bây giờ rằng, trong khi khám bịnh, đôi khi chúng ta khuyên bịnh nhân chữa trị bịnh không hẳn có, không rõ rệt và ngay cả khi không cần thiết.
Ngay tại thời điểm này, tôi biết ai là bạn tôi, chân thành lo lắng cho tôi và ai chỉ muốn làm tiền tôi bằng cách bán buôn “hy vọng” cho tôi. Chúng ta đánh mất lương tâm vì chúng ta chỉ muốn kiếm tiền.
Tệ hại hơn, tôi có thể kể cho các em nghe, vài năm vừa qua, chúng tôi đã nói xấu đồng nghiệp, “đối thủ” của chúng tôi và không hề thấy khó chịu. Nếu hạ thấp được họ xuống để nâng mình lên, chúng tôi làm. Điều đó đang xảy ra trong ngành y, nha và ở mọi nơi. Tôi thử thách các em không để đánh mất lương tâm mình. Tôi trả giá đắt cho bài học. Và tôi hy vọng các em sẽ không bao giờ phải như vậy.
Điều thứ nhì, về số lượng bịnh nhân, dù ở bịnh viên công hay tư. Tôi có thể kể cho các em nghe, khi tôi làm trong bịnh viện, với chồng hồ sơ bịnh lý, tôi chỉ muốn làm cho xong càng nhanh, càng tốt. Tôi chỉ muốn họ ra khỏi phòng khám bịnh của tôi càng nhanh, càng tốt vì có quá nhiều bịnh nhân. Thực tế là vậy. Đây chỉ là một công việc, một công việc thường nhật. Lúc đó, tôi có thật sự biết về cảm xúc của bịnh nhân của tôi như thế nào không? Không. Sự sợ hãi, nỗi lo âu của họ, tôi có thật sự hiểu điều gì họ đang trải qua không? Không, mãi cho đến khi sự cố xảy ra với tôi. Tôi nghĩ rằng đây là một lỗi lầm lớn nhất trong xã hội của chúng ta.
Chúng ta được huấn luyện để trở thành lương y, nhưng chúng ta không cảm được cho bịnh nhân. Tôi không đòi hỏi các em phải xúc động, vì như vậy cũng không chuyên nghiệp, mà chỉ hỏi chúng ta có thật sự cố gắng tìm hiểu nỗi đau đớn của họ không? Phần lớn là không, tôi có thể chắc chắn như vây. Do đó, tôi thử thách các em luôn đặt mình vào cương vị của bịnh nhân.
Bởi vì sự đau đớn, nỗi lo lắng, sợ hãi rất thực với họ mặc dù không thực đối với các em. Ngay hiện giờ, tôi đang chữa hóa trị lần thứ 5. Tôi có thể cho các em biết nó rất kinh khủng. Hóa trị là thứ mà các em không muốn ngay cả kẻ thù của mình phải trải qua vì bị hành, đau đớn, ói mửa. Cảm giác khủng khiếp! Và bây giờ, với chút năng lực còn lại, tôi tìm đến các bịnh nhân ung thư khác vì tôi thật sự hiểu được họ đau đớn, chịu đựng như thế nào. Hơi muộn màng và ít ỏi !
Các em có cả tương lai sáng lạn phía trước với tất cả tài năng và nhiệt huyết. Tôi thử thách các em, ngoài bịnh nhân của mình, hiểu thêm rằng có nhiều người ngoài kia đang thật sự đau đớn, thật sự khó khăn, đừng nghĩ rằng chỉ có người nghèo mới phải khổ. Điều này không đúng. Những người nghèo khó vốn sẵn không có gì, họ dễ dàng chấp nhận. Do đó, họ hạnh phúc hơn các em và tôi. Nhưng có nhiều người đang đau khổ về tâm thần, thể xác, tình cảm, vật chất vv.vv.. Họ có thật. Chúng ta lựa chọn làm lơ hoặc chúng ta không muốn biết đến sự hiện hữu của họ.
Do đó đừng quên, khi các em được thành danh, hãy với tay đến những người cần sự giúp đỡ. Bất cứ việc gì các em làm điều có thể mang đến sự khác biệt lớn cho họ. Bây giờ tôi ở vị trí của người tiếp nhận, tôi hiểu rõ, thấy khác khi có người thật sự chăm lo, khuyến khích mình. Nhờ vậy mà tôi vẫn có thể nói chuyện với các em hôm nay.
Tôi sẽ ngưng với lời sau, trong cuốn sách có tựa đề là “Những ngày thứ ba với Morris”. Có lẽ một số các em đã đọc cuốn này. Mọi người đều biết rằng sẽ có ngày phải chết, chúng ta ai cũng biết như vây. Nhưng sự thật, không ai tin, vì nếu tin chúng ta đã sống một cách khác. Khi tôi phải đối diện với cái chết, tôi lột bỏ mọi thứ, chỉ tập trung vào thứ thiết yếu. Thật trái ngược rằng, chỉ khi sắp chết thì mình mới biết nên sống như thế nào. Tôi biết điều này nghe qua trông thật mơ hồ, nhưng đó là sự thật và tôi đang trải qua.
Đừng để xã hội bảo ban các em cách sống. Đừng để môi trường bắt các em phải làm gì. Điều này đã xảy ra cho tôi. Tôi tưởng như vậy là hạnh phúc. Tôi hy vọng các em suy nghĩ lại và sẽ tự quyết định cuộc sống của chính các em. Không phải do người khác bảo ban mà là các em quyết định, sống cho mình hay mang đến sự tốt đẹp cho đời sống của người khác. Hạnh phúc thật sự không có được khi chỉ sống cho mình. Sự thật không như tôi đã tưởng.
Tôi xin tóm lược, trong cuộc sống, chúng ta biết sắp xếp thứ tự trước sau càng sớm, càng tốt. Đừng giống như tôi. Tôi không còn cách nào khác và đã phải trả giá đắt cho bài học.
Tất cả đều VÔ THƯỜNG.
1- Thời gian: Vô Thường:
Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già.
Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu đời thì mới.
Qua một ngày, vui một ngày.
Sống thanh thản, sống thoải mái.
Qua một ngày, mất một ngày.
Vui một ngày, lãi một ngày.
2- Hạnh phúc: Vô Thường:
Hạnh phúc do mình tạo ra.
Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người,
niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy.
Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.
3- Tiền của: Vô Thường:
Tiền không phải là tất cả, nhưng không phải không là gì.
Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo,
nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân,
khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi.
Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn.
Nếu dùng tiền mua được sức khỏe, và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua ?
Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ !
Người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó. (Khó lắm !?!?)
- Tiền bạc không chắc lắm !
- Tài sản có thể bị mất vì các nguyên nhân:
1-Thiên tai, 2- Hỏa hoạn, 3- Bệnh tật, 4- Trộm cướp, 5- Con cái.
- Địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình.
- Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.
- Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút, hỏi vài câu là thấy đủ rồi.
- Con tiêu tiền cha mẹ, thoải mái. Cha mẹ tiêu tiền con, chẳng dễ gì.
- Nhà cha mẹ là nhà con; Nhà con không phải là nhà cha mẹ.
Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp.
-Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.
Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được.. Huống hồ nghĩ ra, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra: ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.
Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn thì làm, ai nói sao mặc kệ, vì mình đâu phải sống vì ý thích, hay không thích của người khác, nên sống thật với mình.
Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.
Tuổi già, tâm không già, thế là già mà không già. Tuổi không già mà tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe người già.
Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn áo thì khó chịu…. Mọi thứ đều nên “vừa phải”.
Người ngu gây bệnh: hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống….
Người dốt chờ bệnh: ốm đau mới đi khám chữa bệnh.
Người khôn phòng bệnh: chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống..
Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh…
Tất cả đều là muộn.
Phẩm chất cuộc sống của người già cao hay thấp, chính yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để tổ chức cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.
Chơi là một trong những nhu cầu căn bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất, trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.
“Hoàn toàn khỏe mạnh”, đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh, và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.
Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cuộc sống lành mạnh.
Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên, nhiều màu sắc, có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.
Con người ta chịu đựng, hóa giải, và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.
Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tìm lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già.
Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó ! Đó cũng là một việc tự nhiên thôi. Chẳng việc gì cố mà được, quả trái ngắt vội không bao giờ ngọt.
Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm, và cuối cùng đặt cho mình một dấu chấm hết thật tròn.
Sống ngày nào, vui ngày nấy ! Đó là tự do, là giải thoát !
***** Từ Chén Cơm Thừa *****
Trúng tuyển trường Cao Đẳng Viễn Thông Quốc Gia, tôi lần đầu vào Sài Gòn trọ học, khó khăn lắm ba mẹ tôi mới cho tôi đủ số tiền tối thiểu để ăn uống hàng ngày, học xong buổi sáng, là tôi tìm ngay quán cơm dọc đường kêu diã cơm,cơm dọc đuờng là những quán, cắm chiếc dù lớn ngay viả hè, chiếm lòng lề đường, bán xong , buổi tối thu lại, vì thế phải nói là giá bình dân mà ăn cũng được, cũng chỉ gọi là tạm no, vì sức đang lớn, chứ thật ra là phải 2 diã mới đủ,
Buổi trưa đó, khi tôi mới ăn, một cô gái đi chiếc Honda leo lề chạy thẳng vào quán cơm gần chỗ chủ quán làm như có bà con gì đó ,thay vì đậu dưới lòng đường như bao nguời khác, cô tháo găng tay, cởi mũ và kiếng bỏ vào giỏ rồi treo lên tay xe, cô đi vào nói nhỏ với bà chủ quán điều gì , rồi đi tìm chỗ ngồi. Quán lúc này đông nghẹt, các bàn đều có 4 người nên cô chỉ có thể chọn ngồi cùng bàn với tôi hay bàn gần đó cũng có 1 người, quán lề đường người xa lạ ăn chung là chuyện thường vì chật và ít bàn, không như các quán lớn hay cửa hàng.
Cô nhìn 1 chút rồi tiến tới bàn tôi, có lẽ cô thấy vẻ mặt của tôi ...hiền lành tuy ăn mặc hơi lam lũ, cô vén chiếc áo dài rồi thản nhiên ngồi xuống ghế, chờ đợi quán đem cơm ra, lúc này tôi mới để ý, thật là ....may cho tôi, cô quá đẹp !!
Tôi không thể tả cô như những nhà văn khác, khuôn mặt trái xoan, mắt bồ câu to tròn, mái tóc chấm lưng ...vì tả như vậy chính tôi cũng không hình dung ra người đẹp như thế nào ,mà chỉ có thể nói là tới lúc đó tôi chưa từng thấy ai đẹp như cô.
Diã cơm được cô bé giúp việc quán mang ra, diã cơm thịt kho hột vịt nóng hổi còn bốc khói. Cô chậm rãi ăn, nhưng chưa tới nửa diã thì ngưng rồi kêu 1 chai xá xị, cô ăn rất gọn, trái hột vịt và vài miếng thịt còn nguyên cũng như cơm, hầu như chưa đụng tới, không như những người khác thường trộn diã cơm rồi mới ăn, xong cô đứng dậy đi về phiá chủ quán trả tiền.
Khi tôi thấy chiếc lưng cô vừa quay đi, chiếc áo dài xanh tha thướt nổi bật giữa trời nắng. Lúc đó tôi đang tính kêu thêm chén cơm, vì với tuổi sinh viên như tôi lúc ấy, diã cơm thường không đủ no.
Trong 1/10 giây suy nghĩ, tôi vốn nghĩ nhanh nên đôi lúc cũng sai lầm, tôi thấy tội gì mà không "sang" nửa diã cơm gọn ghẽ còn lại của cô qua diã cơm heo xào dưa cải đã gần hết của tôi, -thứ nhất là tôi đâu có ăn xin,- thứ hai mấy người ngồi chung quanh tôi lúc này toàn là nam sinh viên, nghèo khổ như tôi mới ăn cơm bụi, có nhìn thấy chẳng nhằm nhò gì - thứ ba là tôi tiết kiệm được 10 đồng cho chén cơm thêm... thường khi khách ăn không hết , quán đổ vào 1 cái thùng để cho heo, bất quá tôi chỉ bớt của con heo hơn 1 chén cơm, Với lại nhìn cô là tôi đã có …cảm tình, nên đuợc ăn thừa của cô cũng chấp nhận. Thế là khi cô đang trả tiền, tôi thản nhiên cầm diã cơm của cô gạt qua diã tôi.
Đúng lúc những hạt cơm cuối cùng từ diã của cô sang diã tôi, cô chợt quay lại. Nếu tôi là đứa bé ăn xin mà làm động tác đó là bình thường, nhưng rõ ràng ăn mặc đeo mắt kính như tôi là sinh viên,...Quán không lớn, khoảng cách không xa lắm, đủ để tôi thấy khuôn mặt cô đỏ bừng lên rồi vội quay đi với đôi mắt cũng đỏ hoe .. ngấn lệ
Y như người đang ăn trộm bị bắt quả tang, tôi hết sức lúng túng, chỉ muốn độn thổ,nhưng làm sao bấy giờ chả lẽ đổ lại, thế nên tôi cứ cúi đầu gượng gạo ăn hết diã cơm. Ăn xong tôi kêu tính tiền,bà chủ quán bước gần đến tôi và nói:
- Có người trả tiền cho cậu rồi, nó là cháu ruột tôi đó.
Tôi toan hỏi ai vậy, nhưng rồi chỉ cảm ơn bà chủ quán và bước ra.
Đạp xe trở lại trường để ngủ, tôi như người mất hồn, chưa bao giờ tôi lại cảm thấy xấu hổ như vậy, nỗi ân hận ăn chén cơm thừa cứ dằn vặt tôi suốt buổi trưa ấy .
Tôi không vào lớp ngủ như những trưa khác, mà thẫn thờ dựng xe trước cái bốt nhỏ làm bằng gỗ dựng ngay trước cổng trường, bốt này dành cho bác lao công ngồi gác, buổi trưa nên bác đã về cái quán nhỏ sau trường cũng là nhà bác để ăn cơm.
Tôi vào ngồi trong đó, đưa đôi mắt ...buồn rượi nhìn không định hướng, trường Viễn Thông Bưu chính nằm ngay ngã ba đường Phan đình Phùng và cuối Phạm đăng Hưng , xe cộ chỉ lưu thông một chiều, ngay góc đường là nhà thờ Đa kao. Lúc này có lẽ điều mà tôi mong ước nhất là đừng gặi lại cô gái lúc nãy, xấu hổ tủi thân đến dường nào.
Bỗng mắt tôi hoa lên ( không phải vì đói như buổi sáng gần tan học) vì từ xa đường PĐH, chiếc xe Honda đang từ từ chạy tới, trên xe là cô gái mặc áo dài xanh. Tôi lúc đó không biết làm gì cứ ngồi như pho tượng, cô tiến vào trường, tất nhiên là phải đi qua bốt gác, tiếng máy xe nổ nhe nhẹ,cô dừng xe lại rồi hơi nhoẻn miệng cười, hồn viá tôi như lên mây..cô hỏi tôi:
-ủa , bạn học ở trường này hay sao mà ngồi đây.
- tôi mới học năm đầu Viễn Thông
Ngưng lại một chút tôi nói như phân trần và cảm ơn người đã trả tiền cơm.
-lúc nãy ở quán cơm ...
Ngay lập tức cô ngắt lời;
- Nhắc chuyện ấy làm gì, bỏ đi.
Tôi cảm thấy gánh nặng nhẹ bớt vì cô gái không nhìn tôi dưới con mắt khinh dễ mà ngược lại có vẻ thông cảm và 1 chút thiện cảm
Tôi nghĩ cô cũng học trường này nên hỏi:
- Bạn cũng học trường này và đang vào lớp ngủ trưa ?
- Uh, Nhiên ( cô gái xưng tên với tôi ) học năm thứ 2 Bưu Chính, mọi khi về nhà, nhưng hôm nay có chút chuyện tính ghé con nhỏ bạn, chắc giờ nó đang ở trong lớp.
Không nghe rõ tên nên tôi hỏi :
-Bạn tên Duyên ?
-không, Nhiên, Nguyễn thị Tự Nhiên nghiã là không khách sáo.
Học năm thứ 2 nghiã là hơn tôi 2 tuổi, Thấy cô cởi mở , tôi quên mất chuyện chén cơm thừa, tôi nói:
- Mình tên Hòa, ...Đào Nam Hoà, thôi bạn vào đi.
Lại nhoẻn miệng cười cô gái nhìn tôi rồi nói:
- Hoà ngồi chơi, Nhiên đi nhen.
Cô đi rồi, tôi dắt xe vào, thay vì mọi khi để xe dãy cho SV Viễn Thông như mọi khi thì tôi lại chạy qua dãy dành cho Bưu Chính, tôi quan sát thấy chiếc xe Honda của cô gái khi nãy và vài chiếc xe khác của những sinh viên ăn cơm xong vào lớp ngủ, chờ học giờ chiều, tôi dựng xe rồi ngồi 1 ghế đá gần đấy, dưới hàng cây cổ thụ to cao rợp mát .
Tôi đang ngồi suy nghĩ, bỗng lại giật mình, khi từ dãy lớp Nhiên xuất hiện đi về phiá dãy xe.Tôi đoán là Nhiên đã gặp bạn xong và ra về, Thấy tôi ngồi, Nhiên thản nhiên bước lại,ngồi không xa cũng không gần, vén tà áo dài, để chiếc cắp lên đùi, im lặng 1 lúc , không ai nói lời nào. Tôi mở lời hỏi 1 câu mà đã biết câu trả lời:
- Nhiên gặp bạn chưa
- Rồi, sao Hoà không vào lớp ngủ đi
- Tự nhiên hôm nay thấy khó ngủ, mà thường ngày Hoà cũng ít ngủ trưa, thường là đọc sách.
Thấy tôi có cuốn sách cuả Jean Paul Satre để gần chỗ ngồi, Nhiên hỏi:
- Hoà cũng đọc sách Jean Paul Satre?
"Cũng" đọc nghiã là Nhiên đã đọc, tôi nói
- Thấy ngưòi ta nói về thuyệt hiện sinh nên mượn thằng bạn đọc để khi cần có cái nói chuyện,
Nhiên cười:
-Hoà có lối nói chuyện nghe ngồ ngộ.
Tôi không hiểu ý Nhiên nên nói:
- Hoà mượn thật mà, chứ đâu có tiền mua.
Nhiên lại gạt ngang:
- Đừng nói tiền bạc, không cần phải nói chuyện ấy, khi nào cần, Hoà có thể mượn sách, nhà Nhiên cũng có khá nhiều.
Tôi hỏi:
- Nhiên thích đọc loại sách nào.
- Nhiều loại, kiểu đọc để có cái nói chuyện khi cần giống Hoà ấy mà.
Rồi Nhiên lại khẽ cười, thấy Nhiên khôi hài và cởi mở, câu chuyện tự dưng mỗi lúc sôi nổi hơn như thể là chúng tôi quen nhau từ lâu lắm rồi
Nhiên hỏi tôi:
- Cuốn sách nào mà Hoà thích nhất?
- Notre Dame de Paris.
- Còn bản nhạc?
- Như "cánh vạc bay" và "hẹn hò"
- Chắc Hoà biết câu: hãy cho tôi biết bạn thích cuốn sách nào tôi sẽ nói cho bạn biết bạn là người như thế nào?
- Biết, vậy theo Nhiên , Hoà là người như thế nào
- Lãng mạn, quá lãng mạn
- còn Nhiên thích cuốn nào và bản nhạc nào?
- Sách thì thích cuốn Les Miserables và Mùa thu lá bay, còn nhạc thì thích bài "Cành hoa trắng" và "Người đi qua đời tôi"
- Tại sao Nhiên lại thích bài Người đi qua đời tôi?
- Chắc Hoà biết câu mở đầu, Người đi qua đời tôi trong những chiều đông buồn, nhưng mà Nhiên cảm thấy bài đó lúc nào cũng buồn ngay cả khi hát trong những ngày hạ gắt nắng.
Ngưng 1 chút Nhiên tiếp:
- vậy theo Hoà, Nhiên thuộc loại người nào?
- Lãng mạn và đầy thương cảm.
Nhiên hỏi tôi:
- Hoà biết đàn chứ?
- Biết, cũng võ vẽ được mấy bài guitar cho có với người ta, còn Nhiên?
- Nhiên cũng vậy, cũng biết chút ít.
Tôi hơi ngạc nhiên:
- Nhiên biết chơi guitar.
- Không, Piano.
Phải là nhà giàu có lắm mới học Piano nên đến lúc này tôi nhìn kỹ Nhiên hơn 1 chút, mặc chiếc dài xanh mới tinh có thêu mấy bông trắng nhỏ giữa ngực, chiếc quần đen láng mướt và đi đôi sandal, chiếc cặp táp bằng da.... tất cả đều thuộc loại đắt tiền, Người đẹp nhờ luạ, Nhiên đã quá đẹp , khuôn mặt láng o, cân đối mà lại có thêm lụa nữa!
Tôi nghĩ ngay đến sự bất công, chả lẽ Thượng đế hay Đấng nào đó lại dành cho một số người quá ưu đãi, khi nhìn lại tôi, chiếc áo vải thô đã cũ, chiếc quần cũng sờn, trên tay chỉ vài cuốn sách.
Tôi liên tưởng tôi đang là Quasimodo lão gù nhà thờ Đức bà và Nhiên là nàng kỹ nữ tuyệt đẹp Esmeralda trong Notre Dame de Paris.
Nhiên cắt ngang ý nghĩ của tôi và tôi có cảm tưởng Nhiên đang đi đôi ...sandal trong bụng tôi.
- Hoà đang so sánh đó huh.
Tôi chối:
- Không, chỉ hơi buồn thôi.
- Nãy giờ Nhiên có làm gì đâu mà Hoà buồn.
Thật ra tôi buồn là thật, vì giữa tôi và Nhiên có sự cách biệt như vậy thì làm gì có những buổi gặp nhau để nói chuyện nữa
Tôi hỏi:
- Nhiên có buồn không khi mất cái gì đó mà mình thích.
- dĩ nhiên là buồn, mà Nhiên đâu có làm mất của Hoà cái gì đâu,
Tôi lại thật thà:
- Không mất gì cả, mà Hoà có cảm tưởng như không còn được nói chuyện với Nhiên nữa...
Tôi lặng thinh không nói nữa, Nhiên cũng im lặng, đầu hơi cúi xuống, nụ cười nãy giờ đã tắt, tôi thấy 1 chút buồn trên khuôn mặt thiên thần của Nhiên.
Tôi có cảm tưởng thời gian trôi qua sao mà nhanh đến thế, sắp đến giờ học chiều,sân trường đã đầy SV, dãy xe 2 bên VT và BC đã gần đầy, một số thằng bạn nhìn tôi và Nhiên ngồi nói chuyện tỏ vẻ ngạc nhiên, không hiểu sao mà tôi có thể quen với Nhiên được.
Nhiên đứng dậy:
- Thôi đến giờ học rồi, Nhiên vào lớp học luôn chứ về nhà không kịp nữa.
Có lẽ mải nói chuyện với tôi mà Nhiên quên cả về nhà nghỉ trưa, kể ra thì tôi cũng có chút đỉnh ...diễm phúc.
Tôi cũng đứng dậy khẽ nói:
- Hoà cũng vào lớp, thôi đi nha.
Ngày hôm sau tôi không ngồi ghế đá nữa mà vô lớp ngủ trưa như thường lệ, không ngủ được, tôi lấy sách ra đọc mà sao hàng chữ cứ nhảy muá lung tung.
Nhà trường có hai dãy là Viễn Thông (chung với Điện thoại) và Bưu Chính. Ở giữa là văn phòng nhà trường, thường học ngành nào đậu xe bên đó cho gần
Bốn ngày sau liên tiếp ngày nào tôi cũng đậu xe bên VT rồi tản bộ ra ngồi ghế đá bên Bưu Chính, buổi trưa lác đác dăm sinh viên qua lại, mà chả thấy Nhiên đâu, tôi có làm gì đâu mà phải chờ Nhiên, mà sao bụng như nao nao,
Thật ra là muốn kiếm Nhiên không có gì là khó, hai dãy lớp chỉ cách nhau mấy chục thước, tôi chỉ cần lê qua văn phòng chung của trường là tới dãy lớp Bưu Chính, canh gần giờ vào học, lảng vảng gần lớp thế nào chả gặp, nhưng sao tôi không đủ can đảm làm việc quá dễ đó, hoặc canh giờ tan học đứng ở cổng trường chặn đầu thì hết …xảy.
Người ta theo tò tò còn được, tôi không làm nổi việc đó, vì mặc cảm tự ty hay sao? Sao 2 dãy lớp giữa tôi và Nhiên gần như có gì vô hình cách ngăn, không cho tôi vào. Đối với tôi, ngồi ghế đá đã là dũng cảm lắm rồi và không làm gì cả, gần như chỉ còn chờ sung rụng…và gần như ngồi theo ..vô thức.
Đúng một tuần sau, kể từ ngày …ăn chén cơm thừa, tôi lại ra ghế đá dãy lớp Bưu chính ngồi ngắm những cụm mây trắng lững lờ trên bầu trời cao, 15 phút đã trôi qua nhanh chóng, còn hơn nửa giờ nữa là đến giờ học,bỗng tôi giật mình, Nhiên đang đậu xe, thấy tôi ngồi, Nhiên tiến lại, ngồi xuống như tuần trước, không gần cũng không xa, Nhiên nhoẻn miệng cười rồi hỏi:
- Hoà đang làm gì đấy?
Tôi không trả lời mà hỏi lại:
- Sao hôm nay Nhiên đi học sớm vậy?
- Ở nhà Nhiên cũng không ngủ, nên ...tự nhiên hôm nay đi sớm một chút
- Tự nhiên Nhiên đi sớm một chút?
Cả hai cùng cười khi tôi nhắc điệp ngữ nhiên.
Im lặng một chút, tôi thu hết can đảm, nói:
- Hoà cảm thấy thích, ước gì được nói chuyện với Nhiên như thế này.
Nhiên trả lời làm như vừa giỡn vừa bày tỏ trên nỗi niềm của 2 kẻ mới …hơi nhớ nhau:
- Nói chuyện mà cũng ước! Thế bao lâu Hoà muốn nói với Nhiên, hàng ngày, hàng tuần hay mỗi tháng một lần.
- Lấy trung bình là hàng tuần đi …
Chúng tôi lại lan man hết chuyện này tới chuyện khác chẳng mấy chốc tiếng chuông báo hiệu giờ học lại vang lên. Nửa tiếng nói chuyện thật là …biểu kiến, cảm chừng chỉ có mấy phút.
Rồi ước mơ của tôi thành sự thật, mỗi tuần Nhiên đều vào trường sớm hơn và chúng tôi đều có buổi ngồi nói chuyện như vậy, những câu chuyện lắm khi sôi nổi về bất cứ đề tài nào,kiến thức của Nhiên làm tôi kinh ngạc, có thể chúng tôi nói với nhau cả năm vẫn còn đề tài để nói, Nhiên quá đầy đủ về vật chất và quá dư mặt tinh thần, tuy vậy chẳng bao giờ chúng tôi hỏi chuyện về đời sống hay gia đình, tôi chẳng biết Nhiên có bao nhiêu anh em, ba mẹ làm gì và Nhiên cũng chẳng bao giờ hỏi tôi những chuyện ấy. Tôi không hiểu sao có người con gái nào trên đời này lại có thể kết bạn với người đã dám ăn thừa diã cơm của mình.
Một trưa tôi hỏi Nhiên:
- Ngồi nói chuyện như vầy Nhiên không "sợ" sao?
- Sợ ? mà sợ cái gì? tình bạn trong sáng thì có gì mà sợ.
- Dư luận , Nhiên cũng không sợ?
- Hơi đâu mà sợ dư luận, Nhiên chỉ sống thật với chính mình. Nhiên coi Hoà như một người bạn trong sáng.
Tôi suýt phì cười, nói:
- Vậy mấy bạn khác của Nhiên không trong sáng à.
- Nhiên có cả đống bạn gái cũng như trai, bạn gái thì không nói chứ bạn trai thì chán lắm...
- Sao mà chán?
- Có ông mới gặp có chút xíu đã rủ đi ăn kem, ra công viên, có ông ra vẻ ta đây giàu có, có ông ...
Tôi cắt ngang:
- Nhiên khó quá, ai có phước lắm mới gặp được Nhiên.
Rồi tự nhiên tôi đổi đề tài:
- Hồi nhỏ Hoà mê nhạc ghê lắm, thường học khuya xong, radio có chương trình nhạc hoà tấu và giao hưởng, Hoà hay nghe nhất là những bài đàn piano cổ điển thuộc trường phái lãng mạn như Chopin, Tchaikovsky, …
- Nhiên cũng thích nhạc cổ điển, bữa nào đến nhà Nhiên đánh cho nghe
Tôi tưởng như tai mình nghe lầm, nên nói cho qua:
-uh, bữa nào cũng được
Nhiên bất chợt hỏi tôi nửa đùa nửa thật:
- Hoà không sợ đến nhà Nhiên sao?
- Tình bạn trong sáng làm gì mà phải sợ
Nhiên nói như thử tôi:
- Nhưng mà ba mẹ Nhiên khó lắm
- Đến nhà nghe đàn với tình bạn trong sáng, Hoà đâu có làm gì mà phải sợ ba mẹ Nhiên
- Nói vậy thôi, ba Nhiên đi làm xa, tuần về một lần, còn mẹ Nhiên làm công chức.
Lần đầu tiên Nhiên nói về gia đình mình, rồi hỏi tôi:
- Còn Hoà?
- Ba Hoà làm lính, mẹ buôn bán ngoài chợ, nhà ở BH, xuống SG nhờ Ba Hoà quen, xin cho Hoà ở trọ cùng một số lính trong một nhà mà trước để Quân Đội xử dụng, nay để không
Chúng tôi lại tạm ngưng câu chuyện vì chuông đã reo đến giờ học,
Ngày tháng trôi qua …trung bình, nghĩa là không nhanh không chậm, chỉ vừa đủ cho hai chúng tôi mỗi tuần gặp nhau nói chuyện một lần, thế thôi, cũng chẳng toan tính gì vì nào ai biết trước ngày mai ra sao?
Rồi việc phải tới, một ngày đầu tuần thứ 2 của tháng 4, tình hình trong nước đã có nhiều biến động, nhưng chúng tôi vẫn đi học bình thường vì nhà trường không thông báo gì, Sáng hôm ấy, đang giờ học, khoảng 9 giờ, đột nhiên tiếng bom nổ thật gần trường chúng tôi, sau đó là vài loạt súng, chả ai biết chuyện gì, về sau biết là một phi cơ F5 đã thả bom xuống Dinh Độc Lập, từ dinh Độc lập chỉ cách trường khoảng hơn 500 mét đường chim bay, mọi ngưòi chạy ra sân, tôi gặp Nhiên, hai đứa đứng sát nhìn nhau không nói, nhưng lòng tôi thấy vui vì mấy khi gặp bất ngờ, dường như có một chút nhung nhớ đã xâm chiếm trong lòng nên gặp nhau dù vài ba phút cũng thấy ...mừng.
Chỉ 15 phút sau, hàng trăm lính Cảnh sát dã chiến kéo đến, xe đậu kín sân trường vì trường sát vách đài phát thanh SG, họ đến để bảo vệ , Sau đó, trường thông báo cho tất cả sinh viên nghỉ học. Mọi người đổ ùn ra đường.
Lúc này đường xá chật cứng vì tất cả cơ quan khác cũng cho nghỉ, chỉ có thể nhích từng bước trên các con lộ lớn như Đinh Tiên Hoàng, Phan đình Phùng, Duy Tân , Hiền Vương....
Tôi ở trọ,đâu cần vội vã, ra sau cùng, tới cổng trường thì Nhiên đang đậu, xe vẫn nổ máy, Nhiên chặn tôi lại:
- Hoà, hôm nay nghỉ, về nhà Nhiên ăn cơm đi.
Rồi không đợi tôi ý kiến Nhiên nói tiếp:
- Sách nhà Nhiên nhiều lắm, Hoà cứ lấy mà đọc.
Tôi hơi phân vân dù sao nhìn bề ngoài, Nhiên hơn tôi xa, ăn mặc chải chuốt toàn hàng đắt tiền, không cần nói cũng biết là con nhà khá giả, còn tôi thuộc tầng lớp bình dân, lại đi chiếc xe đạp lọc cọc, tôi thăm dò:
- Nhà Nhiên gần hay xa
- Gần,mà cứ theo đuôi Nhiên đi thôi, Nhiên đi chậm cho Hoà theo mà.
Trời nhân đạo thiệt,được làm cái đuôi của Nhiên thì còn gì hơn!
Nói vậy chứ lúc đó đường kẹt cứng, xe đạp như tôi chắc luồn lỏi nhanh hơn Nhiên .Tới ngã tư Phan Đình Phùng-Công Lý , quẹo phải một chút, tới một khu toàn là biệt thự, mỗi nhà bốn bề có hàng rào riêng. Khu ở rất tĩnh lặng, yên ả chứ không có chút nào náo nhiệt như những xóm bình dân ồn ào đông đúc.
Nhiên leo xe lên vỉa hè, ngưng lại rồi xuống xe đưa tay luồn vào trong mở khoá, rồi đẩy xe vào . Tôi hết hồn.
Trời ơi, biết vậy tôi không theo, nhà lớn quá, chỉ nhìn qua cũng biết là nhà của quan chức cao cấp, nhà hai tầng xây theo kiểu thời Pháp, rộng rãi, bên trong trang trí toàn đồ sang trọng, mà lần đầu tiên tôi mới trực tiếp trông thấy, có cả cặp ngà voi treo trên tường và những đèn chùm rũ xuống từ trần nhà trông rất đẹp và sang trọng, một tủ đựng bóng mượt lấp lánh những ly tách, ruợu, cái Ti vi có khung cửa, dàn máy Akai to , một kệ sách bằng gỗ qúy đóng sát tường với khoảng vài trăm cuốn sách đủ loại,….bộ Salon bằng gõ chạm trổ rồng phượng ….
Bước vào tôi đã choá mắt, nhưng ..tự ái của thằng con trai, nên tôi chỉ khẽ nhìn sơ, tôi chú ý nhất là cây đàn grand piano,đặt ngay kế cửa sổ phòng khách trông ra vườn hoa với dăm bảy loài hoa khoe sắc dưới nắng mai
Nhiên dọn sơ nhà cửa vừa rót nước ra ly, đẩy về phiá tôi, mở to cánh cửa sổ rồi Nhiên hỏi bâng quơ:
- Hoà thích hoa nào?
- Hoa mười giờ, màu hồng nhẹ nhàng, sáng nở chiều tàn, nhưng mai nở tiếp, ngày nào cũng nở
-Hoà nói câu đó có …triết lý hông dzậy?
- Nhiên hiểu sao cũng được
Cả hai chúng tôi cùng cười vì thật ra có câu trả lời rồi.
Vừa lúc đó, em Nhiên là Phương cũng về đến, Phương học Lê Qúy Đôn, trường cũng cho về vì vụ đánh bom vừa qua
Lịch sự , tôi đứng dậy, nhưng chưa lên tiếng, Phương mau mắn:
- Chào anh
Thì Nhiên đã nói:
- đây là Hoà, bạn chị, học cùng trường, thôi em xuống giúp chị nấu cơm trưa có anh Hoà ăn nữa đó
Còn mình tôi, đứng xớ rớ, tôi lại cây đàn, vén tấm khăn phủ lên, gõ gõ
Nhiên chạy lên, hỏi:
- Hoà biết chơi Piano?
- Không, chưa thấy cái đàn piano bao giờ , mà Nhiên học đàn lâu chưa?
- Hai chị em Nhiên học lâu rồi từ nhỏ
- Ước gì đưọc nghe Nhiên chơi một bài!
- Hoà muốn nghe nhạc gì?
- Gì cũng đuợc, nếu Nhiên đàn thì còn hân hạnh nào bằng.
- Nhiên chưa đàn cho người con trai nào đâu đấy, Hoà là người đầu tiên
Nhiên chỉnh ghế lại, bắt đầu tập trung, Nhiên chơi nhạc Chopin bài Nocturne Op. 9 No. 2, bài nhạc êm đềm như ánh trăng vừa hé, mang đầy phong cách của trường phái lãng mạn, tôi lắng nghe, trời ơi, sao mà trời thương tôi thiệt, tôi có lộc được một hoa khôi của trường, một cô con gái nhà qúy tộc cho nghe bài tôi thích.
Lát sau,tiếng Phương gọi:
- Chị Nhiên ơi, phụ em dọn cơm
Nhiên bảo tôi:
- Xuống nhà ăn cơm với hai chị em Nhiên
Nhà bếp cũng đẹp và ngăn nắp, sáng sủa vì có tới hai cửa sổ và một cửa hậu, tủ đựng chén bát toàn hàng kiểng của Tàu, Nhật nhìn sang trọng, tủ lạnh, bếp, nồi, ngăn nắp và sạch sẽ …
Cơm xong, chúng tôi lên nhà uống nước, tôi khá ngạc nhiên, Phương, em Nhiên cũng vui vẻ nói chuyện với tôi , thậm chí còn yêu cầu tôi khi nào rảnh ghé lại nhà kèm thêm toán cho em khi biết tôi giỏi về toán,Phương cũng hỏi tôi dăm câu về tỉnh tôi ở mà Phương chưa có dịp tới, nhiều câu hỏi rất ngây thơ, Phương hỏi tôi:
- Anh ở Biên Hoà, vậy có hay ra sông Đồng Nai ?
- Có chứ, đó là con sông gắn liền đời anh mà
- Anh ra sông làm gì?
- Làm …thơ và ngắm mây trôi.
- Bữa nào dạy em làm thơ với nha ..
Lan man một lát xong Phương cũng lên lầu nghỉ trưa, còn lại tôi và Nhiên ngồi nói chuyện, tôi nhắc lại:
- Nhiên nhớ Hoà thích bài Hẹn hò của PD chứ?
- Hoà muốn nghe, ?
Rồi không chờ tôi trả lời Nhiên đi tới cây đàn, bắt đầu chơi. Hết bản nhạc, tôi như mê mẩn, trời ơi,sao mà nhanh quá vậy! Thật là diễm phúc khi nhìn những ngón tay lả lướt đang nhảy múa trên phím đàn do một nàng tiên áo trắng thả hồn mình vào trong giai điệu buồn thảm. Mái tóc thề loà xoà bay nhẹ, rung động theo bài nhạc của bờ vai Nhiên, những lúc thăng trầm nhanh chậm, làm tôi có cảm tưởng mình đang hẹn hò ở một chốn mơ ảo nào đó …
nhưng cuộc vui nào chả có lúc tàn, tôi đứng dậy xin kiếu ra về, nhìn trời cao, tôi thấy những đám mây trắng, bay gặp nhau rồi tan loãng, mất hút ở lưng trời.
Ngày 27 tháng 4, chúng tôi vẫn đến trưòng, nhưng không học, có thày cũng không tới, đứng lơ vơ một lát, mạnh ai nấy về, tới cổng, từ xa Nhiên xuất hiện, dáng vội vã, ngoắc tôi qua bên đường, chúng tôi ngồi xuống bãi cỏ, gần nhà thờ Đa Kao, rất ít người qua lại. Tôi hơi ngạc nhiên khi lần này Nhiên ngồi gần như sát vai tôi. Tôi im lặng chờ đợi. Nhiên nói nhanh:
- Sáng nay ba Nhiên mới về đang giục cả nhà chuẩn bị gấp quần áo hành lý đi ra nước ngoài
Buổi sáng trời trong xanh mà tôi tưởng có sét đánh đâu đây, sẽ không còn gặp Nhiên nữa, không còn nghe tiếng piano tuyệt vời nữa, không còn những buổi nói chuyện nữa ...
Nhiên cắt ngang ý nghĩ của tôi:
- Hay là Nhiên về nói ba cho Hoà đi theo vì không chỉ có một mình gia đình Nhiên mà có một số người khác nữa
Tôi nói nhanh:
- Chắc là không được vì ba Nhiên không biết Hoà với lại Hoà muốn đi cũng phải về nói với ba mẹ chứ
Nhiên nói:
-Thôi khi ra nước ngoài rồi Nhiên sẽ tìm cách liên lạc với Hoà sau
- Uh, chắc Hoà sẽ học tiếp năm sau ở truờng, Nhiên cứ gởi thư về ai quen đó, rồi nhờ đưa lên trường
Im lặng một chút, bỗng Nhiên nhìn thẳng vào mắt tôi, , Nhiên nói khi đôi mắt đã long lanh:
- Thôi anh ở lại, em đi nha
Rồi lần đầu tiên Nhiên nắm hai tay tôi, xiết mạnh.
Xong Nhiên quay đi, hai giọt lệ lăn nhanh xuống đôi má, Nhiên nhanh chóng đứng dậy và ra về.
Tôi cứ ngồi ở bãi cỏ, lâu đến chừng nào thì không biết, chỉ biết là tôi chả còn nghĩ gì nữa, cũng chả cần phải diễn tả nỗi buồn và đau xé như thế nào của cảnh chia ly, trời đất như đang một cơn giông bão khủng khiếp cuốn mất đi cái gì qúy giá nhất -
Bảy tháng quen nhau, tôi chưa dám nắm bàn tay con gái một lần nào của Nhiên,không hẹn mà tuần nào chúng tôi cũng "tự động" gặp nhau ngồi dưới ghế đá sau trường trò chuyện tới mấy chục lần, tôi quen từng ánh mắt, lối cười của Nhiên. Nhiên như một ánh sao sáng đến với tôi giữa trời đêm cô tịch tuy xa mà gần, ánh sao không phải của tôi,mà ánh sao chiếu cho tim tôi một chút bâng khuâng, ảo mộng, cho tôi thấy vẫn còn chút tình người không phân biệt, dù có hố ngăn sâu thẳm
Từ một chén cơm thừa, định mệnh đẩy chúng tôi sa lưới. Chúng tôi là những con người nguyên khối, có tâm hồn biết thương yêu, với những tự do bay bổng, dưới mắt chúng tôi, tình cảm luôn là báu vật vô giá và trong sáng, quyến rũ, bao hàm ý nghiã khát vọng, chống lại những gì giả dối, già nua, cưỡng bức, nó đáp ứng nhu cầu tự nhiên của con người, cả hai chúng tôi đều dám dối diện sự thật, không e sợ trước trở ngại bất công hay dư luận.
Tôi và Nhiên đến với nhau vì tôi là trai và Nhiên là gái, chỉ có trai và gái mới có thể chuyện trò kéo dài lâu như thế.
Nhưng lần đầu tiên Nhiên xưng hô anh em và nắm tay tôi, lần thứ hai đôi mắt … Em ngấn lệ, thì đó cũng là lần cuối cùng tôi gặp ….Em.
Những con số lần đầu, lần hai và lần cuối là con số biết nói của yêu thương và đau khổ, và tôi chưa kịp nói tiếng Em nào cho Nhiên …
Đào Nam Hoà
6/27/2011
nhớ lại thời SV trường VT
Subscribe to:
Posts (Atom)






