Saturday, March 14, 2026

NHỮNG BÍ ẨN QUANH CÁI CHẾT CỦA CỰU PTT NGUYỄN CAO KỲ

               Tang lễ ông Nguyễn Cao Kỳ ở Kuala Lumpur,Mã Lai
Bài này đáng lý ra được viết ngay sau khi nghe tin Ông tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ trên đường từ Việt Nam trở về Mỹ và bất thình lình đột quỵ rồi qua đời trên đọan đường bay từ Sài Gòn quá cảnh ở phi trường Kuala Lumpur, Mã Lai. Lúc đó công việc quá bề bộn vì có nhiều việc ưu tiên cần phải làm hơn nên tôi tạm gác lại. Một phần, thiết tưởng viết ra ngay lúc ấy cũng không thay đổi cuộc diện vì ông Kỳ cũng đã sang bên kia thế giới rồi. Nay có chút thời gian, nên chỉ muốn rút ra thêm một bài học làm gương cho những ai muốn hòa hợp hòa giải hoặc hợp tác với đảng CSVN.

Bối cảnh và nhân duyên:
Số là trước đây khi còn đi làm, tôi hay qua Mỹ làm consultant trong lãnh vực Information Technology cho nhiều công ty ở các  tiểu bang Illinois, Iowa, Minnesota… nên thuê một apartment gần chổ làm. Vào buổi tối sau khi ăn cơm xong, buồn chằng biết làm gì, tôi hay lên mạng đọc về những tin tức Việt Nam, bỗng nhiên thấy một quảng cáo về Paltalk, một phần mềm có ứng dụng như một diễn đàn trên internet, nơi mà “member” có thể vào tham gia, nghe và có thể cầm “Microphone” chia xẻ. Tôi download paltalk apps trên laptop, ghi danh, login và tìm chữ Việt Nam thì thấy rất nhiều diễn đàn, chính trị có, tôn giáo có, ca hát có,… tên “Diễn Đàn Tiếng Nói của Người Dân Việt Nam Trong và Ngoài Nước (DĐTNCNDVNT&NN)” đập vào mắt và làm tôi chú ý nhiều nhất. Bước vào thì tôi rất thích vì đề tài thảo luận, nội dung, và cách sinh họat rất  hợp với những gì tôi hằng thao thức kể từ khi rời khỏi đất nước Việt Nam. Từ đó tôi vào theo dõi hàng đêm, thỉnh thỏang cũng chat lên comment của tôi, và được “OPS” (người trực làm moderator để điều hành sinh họat trong diễn đàn gọi là “room”) mời lên cầm “Microphone” chia xẻ.
Tham gia Sinh Họat Diễn Đàn (TNCNDVNT&NN):
Đến khi biến cố 911 (1/11/2001) xảy ra, thì tôi không còn đi làm xa nữa mà trở về làm gần nhà luôn tiện kèm cho các con đang còn học trung học. Thời gian này Ban Điều Hành DĐTNCNDVNT&NN đã mời tôi làm “OPS” do đó “Nick” của tôi rất quen thuộc trong room. Tôi thường trực để Nick ngày đêm (24/24 by 7) trong diễn đàn dù nhiều lúc tôi không có mặt ở trước máy.

Diễn đàn TNCNDVNT&NNcó một đội ngũ OPS rất hùng hậu khỏang trên dưới 20 người, nổi bật nhất là các nickname như: Trường Giang, Biển Nhớ, Cây Muốn Lặng, Việt Châu, Hải Đảo Buồn, Hận CS, Lý Đức Hùng, Hai Lúa Vĩnh Long, Mía,… và còn rất nhiều nhưng lâu ngày, tôi không còn nhớ hết. Ban điều hành room có OPS và Ban cố vấn. Trong Ban cố vấn có ông Sỹ Hòang, Linh Mục Sơn Hà, Hòa Thượng Huyền Việt…còn tham dự viên thì rất nhiều người đa số là cựu quân nhân cán chính VNCH còn kẹt lại ở Việt nam, H.O. ở Mỹ, Người Việt Tỵ Nạn ở Canada, Âu Châu, Úc Châu… Cũng có rất nhiều nick vào trong diễn đàn không bao giờ lên tiếng nhưng luôn có mặt và chỉ chít chat làm quen với OPS và những tham dự viên khác. Có một số là công an từ Việt Nam cũng vào thường xuyên để theo dõi diễn đàn. Diễn đàn biết nhưng để họ yên để họ nghe và tìm hiểu sự thật, hy vọng nước chảy đá mòn, mưa lâu ngày thấm đất, không như những tuyên truyền láo khóet bịp bợm của đảng CSVN.

Trương Quốc Huy, hiện nay là host của đài N10TV ở Cali, lúc đó đang còn ở trại tỵ nạn Thái Lan đang chờ được bảo lãnh đi Mỹ, cũng thường xuyên vào diễn đàn chia xẻ dưới nick Cao Bồi C.

Sở dĩ tôi hơi dài dòng vì có liên quan đến cái chết của tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ mà tôi sắp viết ra sau đây.

Như đã nói ở trên trong Ban Cố Vấn Diễn Đàn có ông Sỹ Hòang. Tôi rất thích nhiều đề tài ông Sỹ Hòang chia xẻ. Qua lời giới thiệu, tôi biết tên thật của ông là Nguyễn Nam Sơn, người Bắc, cư dân thành phố Ottawa, trước đây làm giám đốc Phòng Nhân Viên Phủ Tổng Thống VNCH cho đến khi mất nước. Ông từng du học ở Pháp và có học vị tiến sỹ ngành kinh tế. Sau 1975, ông được Võ Văn Kiệt bảo lãnh ra khỏi tù để làm cố vấn kinh tế cho chế độ CS trong thời gian Võ Văn Kiệt làm thủ tướng như trường hơp Tiến Sỹ Nguyễn Văn Hảo. Ông là người có kiến thức rất sâu rộng, uyên bác, một người rất yêu nước, chống cộng hết mình, một đàn anh tôi rất mến phục.

Theo như hồi ký của Trịnh Xuân Thanh viết và phổ biến ở Đức quốc, khi chưa bị Nguyễn Phú Trọng cho công an dẫn độ về Việt Nam, vào năm 2004, tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ đã đựợc CS cho người móc nối và mua chuộc để về Việt Nam, mục đích là làm gương cho người Việt Tỵ Nạn CS ở Mỹ kéo nhau du lịch và đem kiều hối về Việt Nam, vì mang danh cựu Phó Tổng Thống VNCH mà còn du lịch Việt Nam – không có vấn đề gì cả – huống gì những vị HO cấp bậc thấp hơn hoặc thường dân vô tội.
Trong hồi ký, Trịnh Xuân Thanh tiết lộ số tiền mà CSVN đồng ý trả cho ông Kỳ là 50 triệu USD bởi vì CS chủ trương cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được rất nhiều tiền và dù số tiền đó lớn thật nhưng so với lượng kiều hối dự kiến mà người Việt Hải Ngoại bơm về Việt Nam hằng năm chỉ là “peanuts”

Nhưng sau khi dụ đựợc ông Kỳ đồng ý về Việt Nam, CS không trả tất cả số tiền đó trong một lúc mà chỉ chia ra trả từng đợt cho mỗi chuyến ông Kỳ bay về Việt Nam. Làm như vậy để bảo đãm ông về Việt Nam thường xuyên hơn. Khi qua Mỹ, ông Kỳ đã hùn hạp làm ăn với nhiều người nhưng không thành công, cạn kiệt vốn liếng, sinh ra túng quẩn, bần hàn. Đang mùa đông lạnh lẽo mà gặp chiếu manh, với số tiền vài triệu USD được trả lúc đầu, ông quên hết mình từng là nhân vật số 2 đứng đầu trong chính phủ VNCH, kẻ thù bất cộng đái thiên với CSVN.

Về Việt Nam ông được đối xử như một ông hòang của thời xa xưa khi ông còn nắm quyền  bính trong tay, đi đâu cũng có người đưa kẻ rướt, tòan là mỹ nhân trẻ đẹp, lịch sự, chìu chuộng vuốt ve hơn bà Tuyết Mai khi mới “Lần đầu gặp em tinh tú quay cuồng”, yến tiệc khỏan đãi liên miên, lại có cơ hội áo gấm về làng thăm lại quê cũ, nở mặt nở mày, tái ngộ với anh chị, bà con ở ngoài Tỉnh Sơn Tây.

Trong những dịp như vậy, khi được báo chí CS phỏng vấn, ông tuyên bố nhiều câu gây sốc đã làm tập thể người Việt Hải Ngoại phẩn nộ và lên án ông rất nhiều. Ông bị tập thể cựu quân nhân VNCH ở hải ngoại xem như kẻ phản quốc, phản bội lý tưởng và xa lánh ông như …một…con… “ch. gh.”.

CSVN không ngờ kết quả hòan tòan trái ngược như dự tính, tưởng rằng ông Kỳ có rất nhiều uy tín đối với khối người Việt Tỵ Nạn Cọng Sản, nói gì ai  cũng sẽ nghe răm rắp. Qua ông ngoài mục đích khai thác nguồn kiều hối vô hạn, CS hy vọng sẽ thành công trong việc hòa hơp hòa giải với cộng đồng người Việt Tỵ Nạn CS ở Hải Ngoại. Nào ngờ kết quả hòan tòan trái ngược. Nhưng không sao, dù sao CS cũng thấy được số lượng du lịch và kiều hối có dấu hiệu từ từ tăng dần.

Về chữ tín đối với CS thì coi như con số zero to tướng. Các hiệp định đã ký kết với VNCH,  công ước ký với LHQ, ….họ còn nuốt chững huống gì lời hứa với môt cá nhân. con thú đã sập bẫy rồi thì tại sao phải cho nó ăn thêm mồi chứ ? Đời nào mà CS giữ lời hứa trả đủ 50 triệu USD cho ông Kỳ. Nhưng quỵt bằng cách nào đây ? May thay có một động lực mạnh mẽ đã làm cho CSVN phải ra tay đúng lúc.

Lời khích tướng có chủ đích:
Vào khỏang cuối tháng 6 năm 2011, nghe tin ông Kỳ một lần nữa lại có mặt ở Việt Nam. Khi ấy trong DĐTNCNDVNT&NN đang bàn tán về chuyện ông Kỳ ở Viêt Nam rất sôi nổi, rất đông người, và có nhiều cái nick lạ xuất hiện nghe ngóng.

Có người đặt câu hỏi về ông Kỳ với ông Sỹ Hòang. Ông cầm “mic” và chia xẻ như sau:

“Tôi không lạ gì với cựu PTT Nguyễn Cao Kỳ. Nói thật với quí vị, tôi rất thân với anh Kỳ. Tôi và anh Kỳ cùng quê ở Sơn Tây, tôi thua anh ấy 2 tuổi. Thuở nhỏ chúng tôi cùng học với nhau ở trường Bưởi, tôi sau anh 2 lớp. Sau khi hết bậc trung học thì anh theo binh nghiệp và vào học khóa đào tạo Sỹ Quan Đập Đá ở ngoài miền Bắc, còn tôi thì đi du học ở Pháp. Sau 1954, cả hai chúng tôi di cư vào Nam. Anh ấy được thăng cấp bậc nhanh như diều gặp gió, có lẽ là nhờ vào cuộc chính biến vào năm 1963. Sau khi tốt nghiệp ở Pháp về thì tôi làm việc cho chính phủ VNCH. Sau này khi tôi làm giám đốc Phòng Nhân Viên thuộc Phủ Tổng Thống VNCH, tôi và anh Kỳ thường gặp nhau trong câu lạc bộ hay khuôn viên Phủ Tổng Thống và cũng thừờng hỏi thăm nhau, trao đổi vài câu chuyện.

Có lần, anh kể cho tôi nghe về cuộc Bắc Tiến bằng không lực của VNCH như sau: Anh Kỳ nói, nói thật với chú (ông Sỹ Hòang), là Tư Lệnh Không Quân, tôi chỉ huy cuộc oanh kích Bắc Việt vào những năm 65-66. Nói là oanh kích cho oai vậy thôi nhưng thật sự mình đâu có dội bom, dội biếc gì đâu, chỉ hù cho CS sợ chơi thôi và mình cũng không muốn giết dân lành vô tội làm chi. Khi nghe tiếng máy bay ù ù của mình ra không phận miền Bắc oanh tạc, thì tụi VC chun vào hầm trú ẩn núp hết. Đợt đầu mình thả bom và diệt sạch mấy ổ phòng không xong. Mấy đợt sau, tôi cho anh em phi công chở những thùng phi chứa đầy nước tiểu và phân người rồi bay qua, bay về, bay lên, bay xuống, lượn qua, lượn lại, rà lui, rà tới … trên đầu của Phủ Chủ Tịch và nhà sàn ở Hà Nội của Hồ Chí Minh rồi từ từ rãi những chất ô uế ấy xuống, làm cho nóc nhà của Hồ Chí Minh phủ đầy một cơn mưa tòan là c.. và nước đái, ông ta không chết nhưng một phen khiếp vía, hồn phi phách tán, ở dưới chắc mình mảy, râu tóc của ông không tránh được mùi hôi thối…của c. và nước đái”.

Một xúc phạm không thể tha thứ:
Tôi biết thâm ý của ông Sỹ Hòang. Có lẽ ông rất bất mãn về việc ông Kỳ về Việt Nam thực hiện Nghị Quyết 36 của CS nên nói vậy để khích tướng, mượn bàn tay của CS diệt ông Kỳ. Trong diễn đàn khi ấy có rất nhiều công an ở Việt Nam nghe rõ và chắc chắn họ có thâu lại để làm tài liệu.

Chúng ta đã biết, nay thì cả nước đều biết bộ mặt thật qua đời tư bê bối của Hồ Chí Minh  và sự rã rệu của đảng CS như thế nào, đa số cựu đảng viên và dân chúng miền Bắc chỉ âm thầm thở dài tiếc nuối đã hy sinh tuổi thanh xuân hay mạng sống của con em họ một cách rất ư là vô lý, oan uổng cho một chế độ vô nhân đạo, ngu dốt, lừa đảo đã đưa dất nước vào chổ khánh kiệt tài nguyên, hao mòn nhân lực, mất dần đất đai biển đảo, lệ thuộc kẻ thù Bắc Phương, phân hóa làm suy yếu nội lực dân tộc trầm trọng và kinh tế tụt hậu cùng tột, thê thảm so với các nước khác trên thế giới. Nhưng vì quyền lợi cá nhân của những tên lãnh đạo chóp bu, qua “Ủy Ban Tuyên Láo” họ phải dùng mọi cách tuyên truyền, tiếp tục đánh bóng huyền thoại Hồ Chí Minh để lòe bịp tuổi trẻ mới lớn. Nhờ vậy họ có thể kéo dài sự sống còn của chế độ, nơi mà họ có thể làm giàu một cách nhanh chóng cho gia đình, cho bà con quyến thuộc của họ. Nên bất cứ ai, nói xấu đến “bác” của họ đó là một xúc phạm không thể tha thứ vì nói xấu “bác” tức là nói xấu “đảng”,  “bác” là người đã đẻ ra “đảng” mà đảng là cái bệ phóng cho tài sản của các cán bộ lãnh đạo cao cấp. Nói xấu “bác” tức là trực tiếp hay gián tiếp ngăn chận sự bành trướng tài sản, quyền lợi riêng tư của họ.

Và tội đó là tội xúc phạm đáng chết ! Không may ông Sỹ Hòang đã đánh trúng tử huyệt ấy và kẻ phải trả giá rất đắt là tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ.

Những cái chết dưới bàn tay của Cộng Sản:

Ngoài cái chết lúc xưa như của anh hùng Áo Vải Lam Sơn Nguyễn Huệ (Hòang Đế Quang Trung) do bàn tay của vua Càn Long bên Tàu tẩm thuốc độc vào tấm hòang bào gởi tặng Vua  để cầu hòa sau khi bị Hòang Đế Quang Trung đánh bại. Khi ấy Vua chết rất trẻ chỉ mới 38 tuổi, nên Việt Nam mất cơ hội lấy lại Lưỡng Quảng (hai tỉnh Quảng Đông và Quảng Tây), từng nằm trong lãnh thổ của nước Đại Việt nhưng bị Tàu chiếm và Hán hóa.

Còn có qúa nhiều những cái chết khác do các chế độ CS Tàu, CS Bắc Hàn, Nga, CSVN… tài tình trong việc dùng độc dược gây nên cho nhiều người, đồng chí, anh em, hay những người khác chính kiến. Chằng hạn như Tổng Bí Thư Hồ Diệu Bang đã bị đảng CS Tàu giết vì khuynh hướng cải cách và lên tiếng bênh vực cho sinh viên trong vụ Thiên An Môn. Kim Chung Un đã sai người giết anh trai Kim Chung Nam tại Malaysia để trừ hậu họan. Gần đây, ông Alexei Navalny, một người bất đồng chính kiến và có khả năng trở thành đối thủ chính trị của Putin, sau khi chỉ uống một tách trà ở Siberia đã gục xuống trên chuyến bay trở về Mạt Tư Khoa, nhưng may mắn được nước Đức cứu sống.

Riêng tại Việt Nam, ngay sau 1975 CS đã đầu độc Đức Giám Mục Nguyễn Kim Điền, bề trên của Linh Mục Nguyễn Văn Lý, vì Ngài chống lại chính sách độc tài của CS. Hòa Thượng Thích Thiện Minh của GHPGVNTN bị đánh chết trong đồn công an. Hòa Thượng Thích Trí Thủ bị CSVN giết vì không tin Ngài thật tâm thuần phục Tôn Giáo Quốc Doanh do CS lập nên. Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đột ngột mất mạng trên đường về nhà sau một buổi cơm tối trong Phủ Chủ Tịch với Hồ Chí Minh. Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã bị đầu độc vì chủ trương cấp tiến, cải cách và đòan kết dân tộc của ông. Những cái chết rất rõ ràng ném đá dấu tay bằng độc dược như của Nguyễn Bá Thanh, Trần Đại Quang, Phùng Quang Thanh,… và những cái chết rơi tự do từ lầu cao xuống mặt đất gần đây đủ nói lên mạng sống con người dưới chế độ CS còn nhẹ hơn con kiến. Mạng sống của ông Nguyễn Cao Kỳ là gì mà CS để yên và phải trả đủ số tiền 50 triệu USD cho ông, khi mà họ đã nghe tận miệng của ông Sỹ Hòang – một người thân cận – kể rõ vanh vách về cuôc chinh phạt bằng Không Lực vào những năm 65-66 của VNCH dưới sư chỉ huy của ông và đã nói lên một sự xúc phạm tột cùng đến “bác” ?

Những cái chết như vậy ai cũng biết nhưng chẳng ai làm gì được vì chẳng có một cơ quan nào có đủ thẩm quyền điều tra và xét xử. Lâu ngày “cứt trâu hóa bùn”, mọi việc chìm vào quên lãng.

Nay đúng 10 năm mọi người có thể cho rằng ông Nguyễn Cao Kỳ đã bị đột tử trên một chuyến bay từ Việt Nam, quá cảnh qua phi trường Kuala Lumpur, Malaysia do một nguyên nhân tự nhiên về sức khỏe. Không có một giảo nghiệm y khoa nào cả (autopsy) đã được thực hiện để quyết đóan về diều đó. Riêng tôi, xin được kể lại câu chuyện đã xảy ra trên DDTNCNDVNT&NN để quý vị tự mình ráp nối những mãnh vụn nhưng rất logic (very logical puzzle) lại với nhau thành một bức tranh vân cẩu với những đường nét rõ rệt do đâu ông Nguyện Cao Kỳ khi đó sức khỏe còn dồi dào, tinh thần rất minh mẫn, đã bỏ mạng trên chuyến bay từ Việt Nam vừa cất cánh rời phi trường Tân Sơn Nhất để trở về Mỹ. Đáng lý ra ông có thể sống thêm tối thiểu trên dưới 10, 20 năm nữa.

Kết Luận:

Khi quân Nguyên Mông qua đánh nước ta, bị phục binh và vì quân yếu thế cô, Trần Bình Trọng đã bị quân của Thóat Hoan vây chặt và bắt sống. Thóat Hoan đem vàng bạc châu báu, chức tước hiển vinh ra thuyết phục ông hàng. Nhưng ông dõng dạt đáp trả: “Ta thà làm quỹ nước Nam, còn hơn làm vương đất Bắc”. Dân tộc Việt Nam muôn đời tự hào và ghi nhớ tên tuổi Trần Bình Trọng đã ghi nên một trang sử sáng ngời.

Chế độ CS cũng đã đem tiền tài ra nhữ tướng râu kẽm Nguỵễn Cao Kỳ, ông không từ chối mà trong bụng còn nói thầm: “Ta từng làm vương nước Nam, nay sẵn sàng làm quỹ đất Bắc”. nên đã nhận một hậu quả rất thãm khốc: Người Việt yêu chuộng tự do xấu hổ đã có một vị Tổng Tư Lệnh Không Quân, một Chủ Tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương (Thủ Tưống), một Phó Tổng Thống của chính phủ VNCH,  ham tiền sẵn sàng bán rẽ lương tâm, danh dự và trách nhiệm đi làm tôi cho giặc. Cuối cùng nhận một cái chết quá thảm thương ! Một trang màu đen đã ghi đậm vào bộ văn học sử của dân tộc Việt yêu chuộng tự do, dân chủ và nhân quyền.

Nếu so với một thuộc cấp dưới quyền xa lắc xa lơ trong cùng một binh chủng Không Quân như anh Lý Tống thì tư cách và lòng quả cãm không thể nào so sánh !

Người xưa có nói quân tử : “Phú quý bất năng dâm. Bần tiện bất năng di. Uy vũ bất năng khuất”. Cả ba, Nguyễn Cao Kỳ đều phạm phải. Thật đáng tiếc ! Nhưng dù sao đó cũng là một bài học để mọi người suy gẫm, cho những ai ước mơ, rắp tâm chịu hòa hợp hòa giải để làm tay sai cho giặc chỉ vì vài đồng bạc tanh hôi !

Cũng là cái chết, nhưng những cái chết của Ngũ Hổ Tuớng VNCH, của những vị khác đã vị quốc vong thân vào ngày 30/4/1975, và của những quân  nhân cán chính bất khuất trong trại tù khổ sai CSVN, sao oai hùng tiết liệt làm sao ! Thân xát của các vị đã nằm sâu trong lòng đất mẹ Việt Nam nhưng uy danh của các vị đó sẽ muôn đời được ghi nhớ và làm rạng danh các thế hệ con cháu sau này !

Trong lúc đó Cựu Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ thì…. Nhưng dẫu sao cũng xin cầu nguyện cho ông được yên nghĩ bên kia thế giới. Thế cũng xong một kiếp người ! Thật đúng, hùm chết để da, con người ta chết để tiếng là vậy !
Tác giả: Công Vinh








(Đăng lại theo một email nhận được. Độc giả nên chú ý đến sự kiện ,lý do,,, mà ông Sỹ Hoàng nêu ra
Tôi tức cười ...nhiều chuyện lắm; nếu VC dễ khích tướng và ngu như vậy mà ta thua , thì nên đâm đầu xuống biển mà chết hết cho rồi ).

Tuesday, December 30, 2025

Thế giới hôm nay: 30/12/2025

Nguồn: The Economist | Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Donald Trump đe dọa tiến hành các cuộc không kích nhắm vào Iran nếu nước này tái thiết chương trình hạt nhân. Lời cảnh báo của Tổng thống Mỹ được đưa ra sau cuộc gặp với nhà lãnh đạo Israel Benjamin Netanyahu. Trump cũng tuyên bố Hamas sẽ phải trả “cái giá rất đắt” nếu không chịu giải giáp tại Gaza. Ông cho biết mình muốn chuyển sang giai đoạn hai của kế hoạch hòa bình tại vùng lãnh thổ này, vốn đã bị đình trệ trong những tuần gần đây.

Trump thừa nhận rằng Mỹ đã tấn công một “khu vực bến cảng” tại Venezuela vào đầu tháng này. Cuộc tấn công này là đòn đánh đầu tiên nhắm vào một mục tiêu bên trong Venezuela kể từ khi chính quyền Trump bắt đầu chiến dịch gây sức ép lên quốc gia này. Theo CNN, vụ tấn công được thực hiện bởi CIA và nhắm vào một bến tàu được một băng đảng sừng sỏ sử dụng để vận chuyển ma túy.

Trung Quốc phóng tên lửa về phía Đài Loan trong ngày thứ hai của đợt tập trận quân sự quanh hòn đảo này. Tổng thống Đài Loan Lại Thanh Đức cho rằng các cuộc tập trận này “không phù hợp với cách hành xử được kỳ vọng ở một cường quốc có trách nhiệm.” Trung Quốc tuyên bố họ muốn thử nghiệm khả năng phong tỏa Đài Loan. Trump tỏ ý xem nhẹ các cuộc tập trận này, nói rằng chúng vẫn diễn ra thường xuyên “suốt 20 năm qua.”

Volodymyr Zelensky cáo buộc Nga phá hoại các cuộc đàm phán hòa bình sau khi Điện Kremlin tuyên bố ngăn chặn một cuộc tấn công của Ukraine nhắm vào dinh thự của Vladimir Putin. Zelensky bác bỏ tuyên bố này và gọi đó là “những lời dối trá điển hình của Nga.” Các quan chức Mỹ cho biết Trump đã có một “cuộc điện đàm tích cực” về Ukraine với Putin. Trong khi đó, cuộc đàm phán giữa Tổng thống Mỹ và Zelensky vào Chủ nhật lại không mang lại bước đột phá nào. 

Khaleda Zia, nữ thủ tướng đầu tiên của Bangladesh, qua đời ở tuổi 80. Bà từng lãnh đạo đất nước trong hai nhiệm kỳ 5 năm vào năm 1991 và 2001. Mối thù kéo dài của bà với Sheikh Hasina, lãnh đạo độc tài vừa bị lật đổ vào năm 2024, đã định hình nền chính trị nước này suốt một thế hệ. Con trai của Zia, Tarique Rahman, hiện đang lãnh đạo Đảng Quốc gia Bangladesh, đảng được nhiều người dự đoán sẽ trở lại nắm quyền trong cuộc bầu cử dự kiến diễn ra vào tháng 2 tới.

Meta thông báo mua lại Manus, một công ty khởi nghiệp trí tuệ nhân tạo, với mức giá không được tiết lộ. Gã khổng lồ công nghệ cho biết họ sẽ “vận hành và bán” dịch vụ của Manus, một tác nhân AI đa năng có khả năng thực hiện nhiều tác vụ, bao gồm “lập trình và phân tích dữ liệu.” Thương vụ này là một phần trong đợt đầu tư mạnh tay vào AI của Meta. Mark Zuckerberg, ông chủ của công ty, muốn trở thành người đầu tiên phát triển “siêu trí tuệ cá nhân.”

Chip Wilson, nhà sáng lập kiêm cổ đông lớn của Lululemon, đã đề cử ba giám đốc mới vào hội đồng quản trị của thương hiệu thời trang thể thao đang gặp khó khăn này. Sau khi chứng kiến giá cổ phiếu lao dốc 45% trong năm nay, công ty đã thông báo về sự ra đi của giám đốc điều hành hồi đầu tháng. Wilson cho biết các cổ đông “không còn niềm tin” vào khả năng chọn CEO mới của hội đồng quản trị hiện tại. Lululemon cũng đang chịu áp lực từ Elliott Management, một quỹ đầu tư chủ động.

Các nhà tổ chức Hội nghị An ninh Munich tuyên bố họ sẽ mời các chính trị gia từ Đảng Sự lựa chọn Thay thế cho Nước Đức (AfD) tham dự cuộc họp tiếp theo vào tháng 2, sau khi đã cấm cửa đảng cánh hữu dân túy này suốt hai năm qua. Hội nghị này là sự kiện quốc phòng quan trọng nhất châu Âu. Phó Tổng thống Mỹ, J.D. Vance, từng lên án việc loại trừ phe cánh hữu dân túy trong một bài phát biểu tại hội nghị năm nay, trước khi gặp đồng lãnh đạo của AfD, Alice Weidel.

Con số trong ngày: 700 tỷ USD, là giá trị cổ phiếu giao dịch, trái phiếu và tiền mặt của Berkshire Hathaway.

TIÊU ĐIỂM

Hôm nay, chủ đề của loạt bài về những câu chuyện lớn của năm 2026 là: Điều gì sẽ định hình châu Á?

Chủ nghĩa biệt lập của Mỹ là cơ hội vàng cho Trung Quốc

Lời đề nghị cốt lõi của Trung Quốc vào năm 2026 dành cho các quốc gia đang bị Tổng thống Donald Trump chèn ép là: “Các bạn biết rõ vị thế của mình khi ở bên chúng tôi.” Lời hứa về sự ổn định đó có hai mặt. Một mặt, các nước láng giềng của Trung Quốc và những nước phụ thuộc vào thương mại với họ biết rằng Trung Quốc là một gã khổng lồ thực dụng, quyết tâm trở lại đỉnh cao quyền lực toàn cầu, và ngày càng sẵn sàng sử dụng sự thống trị về khoáng sản đất hiếm để ép buộc và đe dọa đối thủ. Mặt khác, họ cũng cung cấp cho các nước đang phát triển một sự kết hợp quen thuộc gồm đầu tư kinh tế, các khoản vay, thương mại, xây dựng cơ sở hạ tầng và đào tạo nghề, tất cả đều theo các điều kiện của Trung Quốc.

Trung Quốc không đề xuất lấp đầy mọi khoảng trống, hay thay thế Mỹ trên cương vị cảnh sát toàn cầu. Thay vào đó, họ lập luận rằng sự tập trung kiên định vào phát triển kinh tế khiến họ trở thành một đối tác đáng tin cậy – dù đôi khi đáng lo ngại – trong thời buổi khó khăn này. Chẳng hạn, trong lĩnh vực công nghệ xanh, Trump đang cắt giảm trợ cấp cho các công nghệ sạch, trong khi Trung Quốc bán các tấm pin mặt trời, turbine gió, và pin tiên tiến. Trung Quốc hy vọng điều này sẽ tạo ra sự khác biệt so với một Trump thất thường và hỗn loạn.

Kinh tế Trung Quốc sẽ chậm lại, nhưng không sụp đổ

Ba câu hỏi đang bao trùm nền kinh tế Trung Quốc năm 2026. Liệu doanh số bán lẻ có bị ảnh hưởng bởi giai đoạn “hoàn vốn” (payback), khi người tiêu dùng hạn chế thay mới xe hơi, điện thoại, và thiết bị gia dụng đã được nâng cấp vào năm 2025 nhờ trợ cấp chính phủ? Liệu cuộc thương chiến với Mỹ có làm chệch hướng nền kinh tế? Và liệu thị trường bất động sản ốm yếu có phục hồi? Câu trả lời cho ba câu hỏi này lần lượt là có, không, và có thể.

Tiêu dùng có thể sẽ bị ảnh hưởng. Chương trình đổi cũ lấy mới của chính phủ đã thúc đẩy nhiều người Trung Quốc mua sắm vào năm 2025 thay vì 2026. Tuy nhiên, thương chiến sẽ không làm trật bánh tăng trưởng. Trung Quốc đã tìm thấy các thị trường mới cho hàng hóa của mình để thay thế doanh số bán sang Mỹ. Và nếu xuất khẩu suy giảm, chính phủ vẫn có thể giảm nhẹ cú sốc thông qua các gói kích thích tài khóa bổ sung. Còn đối với thị trường bất động sản, một cuộc giải cứu quyết liệt từ chính phủ có lẽ khó xảy ra. Bất kỳ sự phục hồi nào cũng sẽ phụ thuộc vào sự vận động chậm chạp của các lực lượng thị trường. Kết quả là kinh tế Trung Quốc sẽ chậm lại nhưng không vấp ngã vào năm 2026.

Cuộc điều tra dân số của Ấn Độ sẽ mang tính hệ trọng – và gây tranh cãi

Làm thế nào để người ta đếm đến 1,45 tỷ? Hãy bắt đầu với 3,5 triệu người. Đó là số lượng nhân sự sẽ đi gõ cửa từng nhà, lập bảng tính, và xử lý dữ liệu để thực hiện cuộc điều tra dân số mới nhất tại Ấn Độ, bắt đầu vào năm 2026. Đây là cuộc điều tra quan trọng nhất kể từ khi nước này giành độc lập và sẽ định hình lại cách phân chia quyền lực trong nhiều thập kỷ tới.

Các số liệu mới sẽ cho phép chính phủ cải thiện đáng kể việc thiết kế chính sách. Cuộc điều tra dân số cũng sẽ lần đầu tiên hỏi người dân về vấn đề đẳng cấp kể từ khi độc lập. Điều này có thể viết lại các quy tắc chính trị Ấn Độ, vốn vẫn bị chi phối bởi các liên minh đẳng cấp, bởi vì những nhóm có số lượng gia tăng sẽ có thể đòi hỏi được chia phần lớn hơn.

Tác động tiềm tàng đáng kể nhất của cuộc điều tra dân số là chính phủ dường như đã sẵn sàng phân bổ lại số ghế. Điều này sẽ cho phép các thành phố của Ấn Độ, nơi gần như không có quyền lực chính trị, đòi hỏi sự chú ý và ngân sách nhiều hơn. Nó cũng sẽ làm nghiêng cán cân quyền lực về phía các bang miền bắc đông dân hơn, theo đó gây ra tranh cãi đáng kể.

Liệu cuộc cách mạng của Bangladesh có đơm hoa kết trái?

Khi Muhammad Yunus lên nắm quyền chính phủ lâm thời của Bangladesh vào cuối năm 2024, ông đã hứa hẹn về một sự tái sinh quốc gia. Trong 15 năm qua, Sheikh Hasina đã điều hành đất nước 170 triệu dân này với sự chuyên chế ngày càng tăng. Sự sụp đổ của bà sau các cuộc biểu tình của sinh viên được ca ngợi là thắng lợi của phe dân chủ.

Tuy nhiên, Bangladesh đã trải qua phần lớn năm 2025 trong tình trạng lấp lửng về chính trị, bận rộn với việc truy cứu trách nhiệm của Sheikh Hasina. Đảng của bà, Liên đoàn Awami, đã bị cấm hoạt động chính trị; còn bản thân bà bị kết án tử hình vì tội ác chống lại loài người (trong một phán quyết vắng mặt vì bà vẫn đang tị nạn ở Ấn Độ). Các nhà hoạt động đã chỉ trích cả hai động thái này, cho rằng chúng gợi nhớ đến phong cách chính trị trả thù vốn đã ám ảnh nước này từ lâu.

Tin tốt là vào đầu năm 2026, Bangladesh dự kiến sẽ tổ chức một cuộc bầu cử song song với một cuộc trưng cầu dân ý về các cải cách dân chủ. Người dân Bangladesh hy vọng hoạt động này sẽ báo hiệu một thời kỳ ổn định. Nhưng ngay cả khi điều đó xảy ra, chính phủ mới vẫn phải đối mặt với những thách thức lớn. Họ sẽ cần vực dậy nền kinh tế và đưa ra những quyết định khó khăn về chính sách đối ngoại.

Nha Kỹ Thuật POSTED

Sunday, December 28, 2025

THƯ NGỎ CỦA MC NAM LỘC

Kính thưa quý vị và các bạn,

Liên tục trong thời gian gần đây, rất đông quý vị khán thính giả cũng như thân hữu đã hỏi thăm, đồng thời chuyển đến cho tôi nhiều video trên YouTube với các chủ đề khác nhau, thí dụ như: MC Nam Lộc phỏng vấn đại tá Hùng Cao, vợ chồng nhạc sĩ Trúc Hồ, nữ ca sĩ Diễm Liên, O Sen Ngọc Mai, Hồ Hoàng Yến, Quốc Khanh… cùng một số người khác. Ngoài ra họ còn phổ biến nhiều tin tức thất thiệt như: tôi đã về Việt Nam, hoặc có những sự xung đột với bạn hữu, hay rạn nứt trong gia đình, vân vân và vân vân. 

Hôm nay tôi xin mạn phép viết bức Thư Ngỏ này để chính thức thông báo rằng:

1- Tôi đã không phỏng vấn bất cứ ai trên các chương trình truyền hình hoặc video, kể từ ngày trung tâm Asia chấm dứt hoạt động. Từ đó đến nay, tôi không cộng tác với bất cứ đài truyền hình hay trung tâm ca nhạc nào khác, và cũng không có Facebook hoặc một channel YouTube nào của riêng mình. 

2- Những video có hình ảnh tôi ngồi phỏng vấn mà quý vị xem được trên các mạng truyền thông trong những ngày tháng gần đây, đều hoàn toàn là giả tạo, hoặc giả mạo.

3- Tôi chưa bao giờ bước chân trở lại Việt Nam, ngoại trừ một lần duy nhất vào năm 1991, trong chuyến công tác với phái đoàn của bộ ngoại giao Hoa Kỳ để giải quyết những khúc mắc, trở ngại cho các chương trình tị nạn HO và Con Lai (Amerasian) mà thôi.

4- Cuộc sống gia đình chúng tôi vẫn luôn luôn êm thấm, và hạnh phúc. Các mối liên hệ với thân hữu, cùng anh chị em nghệ sĩ rất tốt đẹp, không hề có bất cứ một sự mâu thuẫn nào.

Tuy nhiên, nếu để ý, quý vị có thể nhận ra được sự giả mạo, vì vào giây phút cuối của hầu hết các video đó, họ luôn luôn đưa ra những lời “tuyên bố từ chối trách nhiệm” (disclaimer) rằng, “nội dung của câu chuyện kể trên hoàn toàn là giả tưởng, hư cấu và không có thật…”. Nhưng rất tiếc, đến lúc đó thì chúng ta đã bị họ lừa, vì vừa cho họ một vài views. Đấy là chưa kể nhiều người còn chuyển cho bạn hữu hoặc thân nhân của mình!

Thành thật cảm ơn sự thăm hỏi và quan tâm của quý vị. Điều thực tế nhất là từ nay trở đi, chúng ta không nên xem các video đó để rồi vô tình tiếp tay giúp họ câu views hầu nhận được tiền một cách vô lương tâm, và vô trách nhiệm từ công ty YouTube. 

Chúc Mừng Năm Mới 2026 đến toàn thể quý vị và các bạn.

Nam Lộc 

PS: Xin đơn cử một vài video giả mạo đính kèm dưới đây:


Video giả mạo 1 Nam Lộc phỏng vấn Hùng Cao 
 
Video giả mạo 2 Minh Tâm Tapscott Lời Thú  

Xem toàn bộ Video giả Xin bấm vào link 

Friday, December 26, 2025

Tấm Lòng Vàng Của Vị Bác Sĩ Mỹ Và Những Trái Tim Chai Đá Của BS. VN - Nguyễn Tài Ngọc

Bác sĩ McKay McKinnon và vợ chụp ở SG 

Ba tuần trước vào một buổi tối tình cờ bật  TV đài TLC, The Learning Center, tôi xem một phim tài liệu tựa đề: “The man with the 200-lb tumor- Người đàn ông có cái bướu nặng 90 kí-lô“.  Người có cái bướu khổng lồ này là một anh Việt Nam tên là Nguyễn Duy Hải ở thành phố Đà Lạt, 32 tuổi. Lúc mới sinh ra anh ta bình thường nhưng khi lên bốn tuổi chân phải của anh to lớn khác thường so với chân trái.  

Năm 1997, anh Hải đi nhà thương và nghe theo lời bác sĩ, cắt chân phải để ngăn chận sự bành trướng. Thế nhưng sau khi cắt, một cục u tiếp tục nẩy nở từ vết cắt, dần dần to lớn thành một cục bướu nặng 90 kí-lô. Vì nó quá to lớn, nặng gấp hai lần trọng lượng thân thể, anh Hải nằm trên giường trong suốt thời gian sáu năm. Qua một sự tình cờ, thân nhân của anh Hải ở Florida biết được một bà Mỹ tên Amanda Schumacher làm việc thiện nguyện. Bà này liên lạc với Bác Sĩ McKay McKinnon. 

Bác sĩ McKay McKinnon ở Chicago, Hoa Kỳ, chuyên về phẫu thuật, nổi tiếng về giải phẫu cắt bỏ bướu khổng lồ của bệnh nhân khắp thế giới. Sau khi xem video của anh Hải qua iPad và bỏ thì giờ chẩn bệnh, bác sĩ  McKinnon đồng ý tình nguyện thì giờ của mình bay sang SàiGòn vào ngày 16 tháng 11 -2012 giải phẫu miễn phí cắt bỏ cái bướu cho anh Hải. 

Xe cứu thương trước đó vài ngày đã chở anh Hải từ Đà Lạt vào SàiGòn đến Bệnh Viện Ung Bướu TP HCM để sẵn sàng cuộc giải phẫu.  
Khi nhập viện, anh Hải than khó thở, bác sĩ Việt ở Bệnh Viện Ung Bướu cho Bác Sĩ McKinnon biết nguyên do là anh Hải bị nước vào phổi (pleural effusion), và lo ngại cho anh Hải nếu bị mổ.  Bác Sĩ McKinnon nói việc ấy không có gì quan trọng, bảo nhân viên nhà thương chích rút nước ra. Bác sĩ McKinnon nghĩ rằng có lẽ anh Hải đã nằm trong suốt thời gian tám tiếng vận chuyển từ Đà-Lạt, rồi vào nhà thương cũng nằm nên nước vào phổi. Ông bảo nhân viên cho anh ta ngồi dậy thay vì nằm để tránh tình trạng nước lại vào phổi. Sau khi rút nước, anh Hải thở lại dễ dàng. 

Ở bên Mỹ một khi bác sĩ quyết định giải phẫu thì bệnh nhân đến nhà thương, có sẵn một đội y tá hay bác sĩ giúp bác sĩ trong khi giải phẫu (nếu trường hợp hiểm nghèo, phức tạp như trường hợp này). Bảo hiểm y tế của bệnh nhân sẽ trả tiền bác sĩ lẫn chi phí tiền nhà thương, Giám Đốc nhà thương hoàn toàn không liên hệ gì đến trường hợp mổ. Nhưng ở Việt Nam, dù rằng hội đoàn của bà Amanda Schumacher sẽ trả tiền nhà thương, 

Bác sĩ McKinnon phải bỏ thì giờ giải thích cho nhà thương lý do tại sao họ nên cho giải phẫu vì cần giấy phép chấp thuận của Bệnh Viện Ung Bướu. Những người ở ngoại quốc như chúng ta xem video phim tài liệu này sẽ thấy một chuyện không thể nào tin được: tuy rằng không một ai ở Bệnh Viện Ung Bướu TP HCM giỏi hơn, và  có kinh nghiệm cắt bỏ ung bứu như bác sĩ McKinnon, ông ta phải giải thích cho khoảng chừng 30, 40 bác sĩ (và y tá?) của nhà thương để mong cho họ chấp thuận cho phép. Sau đó, ông ta về khách sạn đợi ba ngày để  Bệnh Viện Ung Bướu quyết định! 

Khi trở lại Bệnh Viện Ung Bướu TP HCM vào ngày thứ ba, người bác sĩ (?) Việt Nam có quyền quyết định mà bác sĩ McKinnon gặp lại là một người lạ, không có mặt trong nhóm bác sĩ & y tá mà ông trình bày ba ngày trước. Ông bác sĩ này viện lý do nước vào phổi (pleural effusion), bệnh nhân yếu sức, từ chối không cho giải phẫu, và cám ơn bác sĩ McKinnon đã bỏ thì giờ đến Việt Nam. Bác sĩ McKinnon trả lời rằng nêu ra “nước vào phổi” để từ chối không cho mổ chỉ là lợi dụng một lý do vô cớ. 

Việc quan trọng không phải là ông ta tình nguyện bỏ thì giờ đến Việt Nam nhưng việc quan trọng là ông ta phải cay đắng nhìn nhận là ông ta đã thất bại trong việc thuyết phục những người cùng nghề nghiệp với ông (ở Việt Nam) là cuộc giải phẫu sẽ thành công. Ông ta còn phải nói với bệnh nhân vì không được phép giải phẫu, anh Hải sẽ không có một cơ hội cứu sống nào khác, chắc chắn sẽ chết trong vòng một năm (tim không đủ sức nuôi cục bướu khổng lồ như vậy), tuy rằng chính anh Hải mong muốn cho ông ta cắt cái bướu của mình, mặc dù anh biết cơ hội chết trên bàn mổ có thể là 100%.  

Bác sĩ McKinnon sau đó đến Bệnh Viện Ung Bướu để báo tin buồn cho bệnh nhân là nhà thương không đồng ý cho ông ta giải phẫu. Anh Hải biết là cơ hội cứu mạng sống anh ta từ Bác sĩ McKinnon bây giờ như sao chổi sẽ biến mất tuyệt dạng, nói cảm ơn: “Em rất cảm ơn tấm lòng của bác sĩ đã đến với em. Em sẽ nhớ mãi kỷ niệm em đã được gặp bác. 

Em cầu mong ở một đất nước xa xôi nào đó có một bệnh nhân giống em mà thể trạng của họ khỏe mạnh hơn em và chính tay của bác sĩ cầm con dao phẫu thuật giải thoát cho họ khỏi được cuộc sống chập chờn. Phần duyên số của em thì em chấp nhận như vậy, và em mong rằng một lúc nào đó khi bác sĩ hồi tưởng về Việt Nam, bác sĩ sẽ nhớ một bệnh nhân như em. Riêng em, em sẽ nhớ mãi được gặp bác sĩ. Thank you”.   

* Với câu trả lời: 

-“Anh là một gương sáng cho chúng tôi nêu theo. Tôi không biết nói gì hơn là xin lỗi”, bác sĩ McKinnon rời Việt Nam trở lại Chicago với sứ mạng cắt bướu cho bệnh nhân bất thành.

Câu chuyện tưởng đến đây là hết nhưng hai tháng sau, sau khi liên lạc với nhiều người, bà Amanda Schumacher đã thuyết phục được bác sĩ Jean-Marcel Guillon, Giám Đốc Bệnh viện Pháp Việt (FV Hospital) TP HCM giúp Hải được giải phẫu.   

Bệnh viện FV Hospital đài thọ một phần chi phí nhà thương, trả tiền máy bay và khách sạn, mời bác sĩ McKinnon trở lại SàiGòn làm phẫu thuật cho Hải với một đội bác sĩ y tá do Bệnh viện Pháp Việt cung ứng trong việc hỗ trợ giải phẫu.  

Ngày Thứ Năm 5 Tháng Giêng, 2012, sau gần 13 tiếng giải phẫu, bác sĩ McKinnon đã thành công cắt đứt cục bướu khỏi người anh Hải. 

* Khi còn ở Chicago, bác sĩ McKinnon đã đồng ý giải phẫu miễn phí thêm cho hai bệnh nhân Việt Nam khác bệnh tình trầm trọng như anh Hải nên sau khi nghỉ phục sức ngày Thứ Sáu, ngày Thứ Bẩy hôm sau ông đến Bệnh Viện Chợ Rẫy cắt những cái bướu trên mặt của cô Kiều Thị Mỹ Dung, và Chủ Nhật, cắt một số bướu của cô Thạch Thị Sa Ly. 

****** 

- Xem xong phim tài liệu này, nếu tôi là bác sĩ McKinnon, sau khi nghe những người không giỏi bằng mình, không có kiến thức giải phẫu như mình, không có kinh nghiệm phẫu thuật như mình kết luận họ giỏi hơn mình, ngăn cấm sự giải phẫu cho bệnh nhân mà tôi đã tình nguyện bỏ mấy ngày giải phẫu miễn phí, khi tôi trở về Mỹ, tôi sẽ không bao giờ quay trở lại một lần nữa. * Thế mà chỉ hai tháng sau, sau khi bệnh viện Pháp Việt mời ông ta trở lại giải phẫu ở nhà thương của họ, ông ta nhận lời, và không những chỉ giải phẫu cho một người, mà cho đến ba người trong ba ngày khác nhau, tất cả hoàn toàn miễn phí! 

* Bệnh Viện Ung Thư TP HCM từ chối không giải phẫu cho một công dân của chính nước Việt Nam của mình, nhưng một công dân của “đế quốc Mỹ Ngụy” và một nhà thương của “thực dân Pháp”, hai từ ngữ xấu xa mà đọc báo chí hay xem Internet lúc nào cũng thấy Việt Nam hiện thời còn dùng để chỉ Hoa Kỳ và Pháp, đã không quản ngại tiền bạc và công sức để cứu giúp một công dân của nước Việt Nam. 

Ấy là chưa nói đến hai đồng minh vĩ đại của Việt Nam, Trung Quốc và Nga-Sô, chẳng nghe nói năng gì về giúp đỡ bệnh nhân Nguyễn Duy Hải.

Tôi thật là may mắn được sống ở đất nước Hoa Kỳ, một quốc gia không bao giờ dùng lời đay nghiến với một nước thù nghịch, một quốc gia nơi có những người đầy lòng hảo tâm với tôn chỉ giúp đỡ  nhân loại mà  không cần biết người đó đang sống ở bất cứ nơi nào trên thế giới.

Nguyễn Tài Ngọc 

Wednesday, November 26, 2025

CUỘC ĐỜI LY KỲ CỦA TỶ PHÚ NGUYỄN TẤN ĐỜI…

Khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng nhưng với tầm nhìn xa trông rộng, ông Nguyễn Tấn Đời đã trở thành một trong những đại gia giàu có bậc nhất Sài Gòn trước năm 1975.

Trong giai đoạn 1950 - 1975, Sài Gòn có rất nhiều doanh nhân thành đạt, trong đó không thể bỏ qua ông Nguyễn Tấn Đời - "trùm tài phiệt" thứ thiệt. Ông đã viết hồi ký chi tiết về cuộc đời mình với nhiều tình tiết ly kỳ như trắng tay làm lại cuộc đời từ đầu, buộc phải làm chủ ngân hàng sắp phá sản...
Tay trắng khởi nghiệp:
Ông Nguyễn Tấn Đời sinh năm 1922 tại làng Bình Hòa, tổng Định Thành, tỉnh Long Xuyên (nay là thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang). Ông nội Nguyễn Tấn Đời là một trong những đại gia tiếng tăm ở làng Bình Hòa thời bấy giờ. Vì thế, từ nhỏ ông đã được gia đình cho ăn học khá đàng hoàng. Có một chi tiết thú vị là thời gian ở Long Xuyên, Nguyễn Tấn Đời vừa học vừa lùa bò thuê.
Năm 1945, ông lên Sài Gòn theo học bậc cao đẳng tiểu học nhưng vì thời cuộc khiến việc học gián đoạn. Ông trở về quê nhà rồi lại lên Sài Gòn khi chiến tranh lan đến làng quê nhỏ.
Lức mới lên Sài Gòn, do không có tiền bạc, không người thân thích, hàng ngày ông lân la khắp nơi tìm kiếm việc làm, đêm đến thì ăn bờ ngủ bụi. Sau đó, ông vào làm sổ sách cho một hãng buôn của người Pháp nhưng lại nhanh chóng bỏ việc vì nhàm chán. Ông chọn nghề môi giới làm công việc mưu sinh. Ông tập trung vào mặt hàng vải vóc, vật liệu xây dựng và giàu lên nhanh chóng.
Năm 1949, ông Đời tham gia vào ngành kinh doanh tiền tệ song nhanh chóng phá sản. Không nản lòng, ông quyết định "khởi nghiệp" bằng nghề làm gạch ngói.
Với sự siêng năng và uy tín trong làm ăn, chỉ hai năm sau, Hãng gạch ngói Đời Tân trở nên nổi tiếng khắp Nam Kỳ lục tỉnh, cung cấp cho thị trường từ Sài Gòn, miền Đông cho đến cả miền Tây Nam Bộ.
Ông "vua cao ốc" miền Nam:
Đầu thập niên 1950, ông mở rộng kinh doanh ra nhiều lĩnh vực khác và đều thành công, cả trong lĩnh vực xuất nhập khẩu và cạnh tranh trong nhiều lĩnh vực với các doanh nghiệp nước ngoài.
Cũng trong thời gian này, ông bắt đầu hoạt động trong lĩnh vực đầu tư xây cao ốc cho thuê, nổi danh với nhiều cao ốc đồ sộ lúc đương thời và đem lại cho ông những món lợi kếch xù.
Năm 1954, cao ốc đầu tiên do ông xây dựng được đưa vào sử dụng. Đó là cao ốc Mai Loan 125 phòng tại số 16 Trương Định. Toàn bộ số phòng trên đều được thuê, đa số là những người sống độc thân như nhà văn, nhà báo, ca sĩ, vũ nữ…
Năm 1955, ông Nguyễn Tấn Đời xây thêm cao ốc Tân Lộc với 5 tầng lầu, 90 phòng ở số 177 – 179 đường Lê Thánh Tôn. Các căn hộ trong cao ốc này rộng rãi và tiện nghi hơn cao ốc Mai Loan, khi khánh thành cũng được thuê hết.
Sau đó, ông xây thêm cao ốc thứ ba là cao ốc Victoria ở số 937 đường Trần Hưng Đạo. Cao ốc này được xem là cao nhất và nhiều phòng nhất thời bấy giờ, gồm 240 phòng.
Năm 1962, ông đầu tư xây cao ốc President ở số 727 đường Trần Hưng Đạo với 1.200 phòng, và ngay tức khắc nó đã được người Mỹ thuê dài hạn 10 năm…
Đến năm 1963, Nguyễn Tấn Đời cho xây thêm cao ốc Đức Tân ở số 491 đường Phan Thanh Giản (nay là Điện Biên Phủ) và cao ốc Prince ở số 175 - 177 đường Phạm Ngũ Lão.
Vào những năm 1960, ông Nguyễn Tấn Đời được xem như “vua” cao ốc của Sài Gòn. Những tòa cao ốc của ông rất đồ sộ, có cái lên đến 1.655 phòng và tất cả được người Mỹ thuê.
Từ trắng trở thành tỷ phú, cái tên Nguyễn Tấn Đời được người dân cả miền Nam biết đến.
Một thời gian sau, ông chuyển sang kinh doanh trong lĩnh vực ngân hàng với cương vị là Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng Giám đốc Ngân hàng Tín Nghĩa – một ngân hàng thương mại lớn nhất miền Nam những năm 1970. Ông đã có những cải tổ gây chấn động ngành ngân hàng.
Mất trắng và tái khởi nghiệp ở nước ngoài:
Trong lúc đang ăn nên làm ra, ngày 21/4/1973, Nguyễn Tấn Đời bị Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh bắt giam. Đến 1975, ông Đời được trả tự do nhưng mọi quyền hành mất hết. Từ một đại gia nức tiếng, ông trở nên trắng tay.
Lúc này, ông lang thang vạ vật tìm đường sang Canada. Tại đây, ông được một người bạn làm ăn cũ người Nhật giúp vốn và hỗ trợ kỹ thuật để mở một nhà hàng Kobe tại Canada. Từ một nhà hàng, dần dần Nguyễn Tấn Đời phát triển thành một hệ thống với hàng loạt chi nhánh tại Mỹ như Washington. DC, Texas, Chicago, New York, Califonia, Hawaii, Floriada...Lúc này, tên tuổi của ông lại nổi tiếng như thuở xưa.
Khi đã thành danh nơi đất khách, ông Đời dự định về Việt Nam xin phép kinh doanh các ngành nghề trước kia như mở ngân hàng, xây cao ốc, mở xí nghiệp sản xuất…. Tuy nhiên, mọi kế hoạch đang tính toán dở dang thì ông lâm bệnh và từ trần vào ngày 6/7/1995 tại Orlando, Florida (Mỹ).
(Theo Tri Thức và Cuộc Sống)
(Việt Luận)