Thursday, December 12, 2019

BÀI SỐ #2 BỘ MẶT THẬT CỦA NHỮNG NHÂN VẬT “ĐẤU TRANH CHO NGƯỜI TỴ NẠN”? (Nguyễn Đức Tiến)

Kính thưa quý vị, ngay sau khi vừa phổ biến bài viết đầu tiên, tôi đã nhận được rất nhiều sự phản hồi cùng email hỏi thăm cũng như chia sẻ và đóng góp, kể cả một số lời công kích và chỉ trích. Đối với tôi, đây là những chuyện bình thường, cần có và tôi mong đợi như vậy. Điều đáng quý và cảm động là tôi nhận được tin của rất nhiều cựu thuyền nhân đã từng ở trại Sikiew, hiện đang định cư tản mát ở khắp nơi trên thế giới. Cảm động hơn nữa là không một điện thư nào mà không nhắc đến cha Peter Namwong, người linh mục nhân từ, vị cứu tinh của đồng bào tỵ nạn VN tại Thái Lan từ hơn 40 năm qua mà không ai không biết và mang ơn ngài. Tôi xin hứa sẽ đích thân chuyển những lời thăm hỏi đó trực tiếp đến cho cha.
Hôm nay tôi xin viết tiếp “Bài số #2” của chủ đề này. Tuy nhiên trước khi nói về nhân vật Nguyễn Đình Thắng như đã hứa, lần này với những tin tức mới mà quý vị đồng hương chia sẻ và gởi cho tôi, vì thế tôi xin viết tiếp và cập nhật về hai nhân vật: Vũ Bắc Đẩu và linh mục Joseph Thiện Nguyễn. Đồng thời cũng sẽ trả lời một số câu hỏi mà quý vị đặt ra cho tôi ở phần cuối bài viết này.
I. Rất nhiều người xem video phỏng vấn gần đây của VŨ BẮC ĐẨU trên YouTubeTV NVTĐ đều nhận ra sự ba hoa và ngu dốt của tên này. Trước hết mời quý vị xem qua đoạn video do chính anh em tỵ nạn tại Thái Lan thực hiện để trả lời những câu nói bất nhất và giả dối của VBĐẩu: (https://youtu.be/LqSPt2JAkTs)
1. Cái ba hoa và ngu dốt đầu tiên là VBĐẩu lên tiếng chỉ trích và đòi “tố cáo” Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ, trong khi họ đã và đang cấp hàng ngàn Thẻ Tỵ Nạn cho đồng bào chúng ta hiện lánh nạn tại Thái Lan. Và cũng nhờ tấm thẻ đó mà chúng tôi đỡ bị cảnh sát TL bắt bớ và chèn ep! VBĐẩu không biết rằng từ trước đến nay, Cao Ủy chỉ có quyền đề nghị, nhưng quyết định được nhận là do các quốc gia định cư như Mỹ, Úc, Canada hoặc các nước Âu Châu. Đau khổ thay, ngày nay thế giới tự do đã đóng cánh cửa nhân đạo để cứu người tỵ nạn CSVN, trong khi đó Thái Lan là một quốc gia KHÔNG ký vào Công Ước Quốc Tế Tỵ Nạn 1951 (United Nations Refugee Convention 1951) cho nên người Việt sống tại đây đều là bất hợp pháp không được phép làm việc! Vậy VBĐẩu chửi bới Cao Ủy thì giúp gì được cho đồng bào hiện đang sống tại đây. Xin ông VBĐẩu khép cái mồm loa và cái mép giải của ông lại cho chúng tôi nhờ. Nếu nói là tranh đấu cho chúng tôi thì có giỏi VBĐẩu và quý vị cứ làm như VOICE đi. Theo điều lệ đòi hỏi của chương trình “Private Sponsorship” ở Canada thì tổ chức nào cũng có thể làm được, miễn là tìm ra 5 người Sponsors và đóng tiền thế chân khoảng $11 ngàn USdollars cho mỗi đầu người tỵ nạn. Vậy tại sao VBĐẩu, LM Thiện, Nguyễn Thanh Tú, Nguyễn Đình Thắng và những kẻ chỉ trích VOICE, Trịnh Hội hay Nam Lộc không làm, mà chỉ đánh phá?
2. Cái ba hoa và ngu dốt thứ hai là VBĐẩu muốn chứng tỏ “tài khôn”, bằng cách hướng dẫn người tỵ nạn điền đơn xin vào chương trình định cư tại Canada. Chuyện này thì ai mà không biết làm, vấn đề ở chỗ anh điền đơn xong thì nộp cho ai? Tổ chức nào giúp định cư ngoài VOICE bây giờ? Mà VOICE thì đã thông báo là phải giải quyết xong đợt đầu tiên thì họ mới nhận hồ sơ cho đợt thứ 2. Nếu có giỏi thì tại sao VBĐẩu không trình bầy và giải thích về chương trình định cư “Private Sponsorship” ở Canada, hay bất cứ chương trình nào cho người tỵ nạn được biết, đồng thời nói rõ về điều kiện đòi hỏi để họ tự xét xem mình có điều kiện hay không? Tôi không nghĩ là VBĐẩu có đủ kiến thức để làm việc này! Vậy một lần nữa, xin ông VBĐẩu khép cái mồm loa và cái mép giải của ông lại cho chúng tôi nhờ!
3. Điểm láo khoét thứ ba và hèn hạ nhất của VBĐẩu là nhắc đến tên của bà THN và mỗi lần gặp chúng tôi ở Bangkok thì hắn luôn luôn ba hoa khoe rằng bà ta là “người tình” của hắn trong khi hắn là người đã có vợ con mà ở trong trại tỵ nạn ai cũng biết! Đặc biệt là trên video mới nhất, hắn đã vừa khoe, vừa cáo buộc rằng bà THN đưa cho Trịnh Hội $13 ngàn dollars TRƯỚC MẶT HẮN, NHƯNG TH KHÔNG ĐƯA RECEIPTS và hắn cho rằng đây là tiền HỐI LỘ! Tuy nhiên qua lời nhắn của hai ông Tuấn Lê (Úc Châu và Canada) gởi cho chúng tôi, có kèm theo lời giải thích của bà THN thì BÀ THN KHẲNG ĐỊNH RẰNG BÀ KHÔNG CÓ QUAN HỆ TÌNH CẢM NÀO VỚI VŨ BẮC ĐẨU HOẶC BẤT CỨ THÀNH VIÊN NÀO CỦA VOICE NGOÀI VIỆC GIÚP ĐỠ NGƯỜI TỴ NẠN. TẤT CẢ NHỮNG ĐÓNG GÓP CỦA BÀ CÙNG GIA ĐÌNH GỞI CHO VOICE ĐỀU NHẬN ĐƯỢC RECEIPTS ĐẦY ĐỦ. NẾU AI NÓI KHÁC ĐI CÁC ĐIỀU TRÊN THÌ HỌ ĐỀU LÀ NHỮNG KẺ BỊA ĐẶT. Lời đính chính của bà THN đã là một cái tát vào mặt của VBĐẩu bởi sự khoe khoang, bịa đặt cùng những lời tuyên bố huênh hoang đó của hắn.
4. Cái ba hoa thứ tư của VBĐẩu đã để lòi ra sự ngu dốt và bất nhất. Nếu quý vị để ý thì trong các video tự thực hiện lần trước cùng với LM Thiện, thì cả hai người này đều nói rằng TẤT CẢ THUYỀN NHÂN XUẤT HIỆN TRONG VIDEO ĐƯỢC PHỎNG VẤN ĐỀU LÀ NHỮNG NGƯỜI SỐNG LÂY LẤT Ở THÁI LAN LIÊN TỤC TRONG 30 NĂM QUA VÀ CHƯA HỀ VỀ VN. Nhưng sau đó thì anh chị em tỵ nạn chúng tôi đã nhận rõ từng người tỵ nạn trong video hầu hết đã từng về VN và báo cho họ biết rằng điều đó không đúng sự thật, thì họ tâm sự rằng họ không hề khai như vậy. Chính VBĐẩu và LM Thiện tự “chế tạo” ra hình ảnh đó mà thôi.
Để chứng minh, chúng tôi đã có danh sách những người hiện diện trong các video đó, và xin đơn cử ra vài trường hợp sau đây:
- Thạch Lộc: Hồi hương về VN 1996 và đang sống chạy xe ôm tại Phnom Penh, Campuchia. Thỉnh thoảng lại qua Thái.
- Võ Thị Thương: Cũng đã về VN và mới qua lại Thái năm 2018.
- Trần Thanh Mẫn: Đã về VN và mới qua Thái bằng hộ chiếu VN. Mẫn đi qua lai giữa Thái-Cam Bốt và VN một cách bình thường vì hắn có quốc tịch VN (không phái vô tổ quốc như hắn đã nói trong video clip). 
- Nguyễn Văn Thành (cũng tương tự như TTMẫn).
- Huỳnh Văn Duyên (tương tự như NVThành)
- Nguyễn Viết Tuấn tự Tuấn Đầu Cay, đã về VN và chỉ mới qua lại Thái năm 2017 và bằng hộ chiếu VN (hộ chiếu thật hay giả không ai biết)?
- Nguyễn Mạnh Quát (cũng tương tự như NVTuấn, nhưng không biết ông ta qua Thái bằng lối nào?)
- Sơn Dành: Về VN năm 1996, mới qua lại Thái Lan năm 2013 (sau khi cha Peter Namwong nộp danh sách cuối cùng cho CP Canada nên bị lọt sổ).
- Bà Thạch Thị Phay: Là người tỵ nạn Khmer Krom, bị bắt trả về VN 1997. Sau đó trốn sang Cam Bốt 2009, rồi qua Thái giúp việc nhà cho gia đình người Thái trong nhiều năm. Mãi đến năm 2016 mới tìm đến gặp cha Peter Namwong để nhờ giúp đỡ. VOICE đã giúp nộp đơn xin định cư ở Canada, đã có người bảo trợ và đang chờ Canada phỏng vấn.
Như đã nói ở trên, hầu hết những người này đều đã được VBĐẩu cùng ông cha Thiện đưa vào làm Tượng Gỗ trong video clip phổ biến hồi tháng 5,2019, và họ nói rằng toàn bộ nhóm người tỵ nạn đó đã bị VOICE bỏ rơi, MẶC DÙ HỌ LÀ NGƯỜI “VÔ TỔ QUỐC VÀ ĐÃ SỐNG LÂY LẤT Ở THÁI LAN LIÊN TỤC TỪ 30 NĂM QUA. Tuy nhiên trong video clip mới nhất vừa phổ biên tháng 11, 2019, vì biết mình bị hố cho nên VBĐẩu đã lấp liếm nói lại rằng, những người này ĐÃ BỊ CƯỠNG BỨC HỒI HƯƠNG VỀ VN TRÁI VỚI Ý NGUYỆN CỦA HỌ. Thì ra và rút cục thì VBĐẩu cũng đành phải lập lại những gì mà ông Nam Lộc đã từng viết trong bài “Trời Cao Có Mắt” để nhận định về “phóng sự điều tra” của CBC News chỉ một ngày sau khi cơ quan này phổ biến (mời quý vị xem lại để so sánh nếu có thời gian: https://www.sbtn.tv/troi-cao-co-mat-nam-loc/). Nói tóm lại qua video clip mới thì VBĐẩu đã cho thấy sự bất nhất trong cùng một con người mà nói khác hoàn toàn, hắn đã tự lừa đảo chính mình chứ đừng nói người khác! 
Tuy nhiên những lời “bênh vực” đồng bào tỵ nạn mới đây của VBĐẩu đã vô tình “chửi cha” cả đồng bọn, đó là hành vi của Nguyễn Thanh Tú, Nguyễn Đình Thắng, Joseph Thiện khi bọn này chơi trò “qua cầu rút ván”, méc bu với chính phủ Canada rằng những người đã từng về VN, kể cả vì lý do bị cưỡng bức CŨNG ĐỀU KHÔNG ĐỦ ĐIỀU KIỆN ĐỂ ĐƯỢC ĐỊNH CƯ TẠI CANADA! Thậm chí Tú còn dọa là sẽ “làm áp lực” để Canada trục xuất họ! Thật là tồi bại và độc ác!
Dĩ nhiên còn nhiều điều xảo trá nữa của tên VBĐẩu, nhưng chỉ vài thí dụ nói trên thôi cũng quá đủ để mọi người nhận diện được tên háo danh ba xạo này rồi. Tôi xin tạm ngưng nói về VBĐẩu ở đây, ngoại trừ hắn lại múa may, quay cuồng nữa thì sẽ tính sau!
II. Bây giờ xin bổ túc một số tin tức về LM JOSEPH THIỆN NGUYỄN:
Qua bài viết trước chúng tôi cũng may mắn tìm lại được một số bạn cùng trại cũ hiện đang sống ở thành phố Buffalo. Hầu như ai cũng biết LMThiện, vì ông hay tổ chức dạ vũ để gây quỹ từ thiện, poster lúc nào cũng để tên và mặt của ông. Họ cho biết đa số các linh mục VN làm việc trong cùng giáo phận đều không có cảm tình với LMThiện vì những hành động cùng hình ảnh khó coi mà ông ta phổ biến. Các cha cũng cho biết là Tòa Giám Mục Giáo Phận Buffalo cũng nhận được nhiều thư than phiền về các việc làm cùng với những gấu đá của LMThiện mà ông ta thường post trên FB của mình. Họ cho rằng những hành động gây hấn đó không đúng với nhân cách của một vị tu sĩ.
Và đúng như sự tiên đoán của chúng tôi, đức giám mục lãnh đạo giáp phận Buffalo đã buộc phải về hưu non trước 2 năm dự định. Và có thể cũng vì vậy cho nên LMThiện và một số linh mục khác đang bị ủy ban đặc trách về Đạo Đức và Trách Nhiệm của giáo phận dưới sự lãnh đạo của đức tân giám mục, họ đang mở hồ sơ điều tra các linh mục đã có những hành động vi phạm những nguyên tắc đạo đức căn bản của một vị chủ chiên.
Đây là bài báo mà chúng tôi nhận được từ các bạn thuyền nhân sống ở bên Mỹ gởi qua cùng thêm vài tấm hình chụp trong lúc đi “cứu trợ đồng bào tỵ nạn”, của ông linh mục nửa đạo, nửa đời này? Kính chuyển đến quý vị để tường và xin chấm dứt Bài viết số #2 ở đây. Hẹn tái ngộ qua Bài số #3.
Nguyễn Đức Tiến

Wednesday, December 11, 2019

  1. The Sorrow of War (Vietnamese: Nỗi buồn chiến tranh) is a 1990 novel by the Vietnamese writer Bảo Ninh. The novel was Ninh's graduation project at the Nguyen Du Writing School in Hanoi.[1] It tells the story of a soldier who is collecting dead bodies after a battle and then begins to think about his past. The novel won the Independent Foreign Fiction Prize.[2]

    Original version and English version

    Bảo Ninh achieved prominence in Hanoi with the first version of the novel, Thân phận của tình yêu (English: The Destiny of Love), which was published in roneo form (similar to photocopying) before 1990. Soon afterwards Phan Thanh Hao translated it into English and took the manuscript to the British publishers Secker & Warburg. Geoffrey Mulligan, an editor there, commissioned Frank Palmos, an Australian journalist who had reported on the Vietnam War and written about it in his book Ridding the Devils (1990), to write an English version based on the raw translation. Bao Ninh had read Phan Thanh Hao's Vietnamese translation of Ridding the Devils and willingly agreed to this suggestion. After several meetings with both the author and the translator, Hao, in Hanoi, and journeys throughout Vietnam to check details, Palmos wrote the English version over seven months in secret in his home in Warwick, a suburb of Perth, Western Australia. It was published in 1994 under the title The Sorrow of War.
    Counterfeits of the English version became widely available in Vietnam, aimed at the tourist trade. Counterfeit sales have reportedly far exceeded sales of the original edition. In November 2017 the Book Distributors Guild of Vietnam named the English version of Sorrow as the biggest selling Vietnamese book in the country's history.
    The Sorrow of War was not published in Vietnamese, under the title Nỗi buồn chiến tranh, until at least 10 years after its publication in English.
    It has since been translated into 14 other languages, most from the Palmos English version. The versions directly translated from the Vietnamese include the French version by Phan Huy Đường in 1994, the Japanese version by Okawa Hitoshi(大川均) in 1999[3] and the Chinese version by Xia Lu(夏露) in 2019.[4]

    Overview

    The Sorrow of War, written in the stream of consciousness style,[5] opens with a depiction of soldiers on a postwar mission to collect the bones of fallen comrades for reburial. Thus begins the non-linear narrative by Kien, a North Vietnamese soldier during the Vietnam War, chronicling his loss of innocence, his love, and his anguish at the memories of war.
    Kien rides in the truck searching for the remains of fallen soldiers in the Jungle of Screaming Souls and recalls that this is where the 27th Battalion was eliminated except for him. He then undergoes a series of flashbacks that tie the novel together. The main theme tying these flashbacks together is the love affair between Kien and his childhood sweetheart, Phuong. Kien writes a novel about it, but decides to burn it. Then a mute girl whom Kien has begun seeing when drunk, and has been bouncing his ideas off, obtains the text after he left. Throughout the book, Kien also reflects on the many unacknowledged sacrifices, such as Hoa giving up her life to save Kien and his comrades from American soldiers, and acts of immorality and desecration, such as the objectification and treatment of a dead woman in the airport, that he experienced in the war. The climax of the novel is when Kien reflects on his first personal kill in the novel, which occurs after he witnesses Phuong get raped. The novel ends with a passage by a new narrator, who explains that he has received Kien's novel from the mute girl .

    Reception

    Michael Fathers of The Independent noted how both American and Vietnamese cultural depictions of the Vietnam War had tended to be full of romanticisation and stereotyping, and wrote: "The Sorrow of War soars above all this. ... It moves backwards and forwards in time, and in and out of despair, dragging you down as the hero-loner leads you through his private hell in the highlands of Central Vietnam, or pulling you up when his spirits rise. It is a fine war novel and a marvellous book."[6]
    The British author-photographer Tim Page and others have compared the novel favorably to Erich Maria Remarque's All Quiet on the Western Front.
    The British newspaper The Independent judged The Sorrow of War the Best Foreign Book of 1994. The prize money was equally shared by the author, Bao Ninh, the translator, Phan Thanh Hao, and Frank Palmos, the author of the English version for publication.
    In 2010, the British Society of Authors listed the translation as one of the Best 50 Translations of the previous century. 
     References
  2. Nguyễn, Đình-Hoá (Autumn 1995). "The Sorrow of War: A Novel of North Vietnam by Bao Ninh". World Literature Today. 69 (4): 880–1. doi:10.2307/40151830.

  3. Staff writer (1994-05-31). "Soldier's tale wins foreign fiction award". The Independent. Retrieved 2012-04-04.

  4. "旧著探訪(7)". 南船北馬舎 (in Japanese). 2004-09-07. Retrieved 28 May 2019.

  5. "越南作家保宁:如果我不曾扛枪打仗,肯定不会从事写作". The Paper (in Chinese). 23 May 2019. Retrieved 28 May 2019.

  6. Bookrags. "The Sorrow of War: A Novel of North Vietnam Summary & Study Guide Description". Retrieved on July 2 2015.

  7. Fathers, Miachel (1994-02-13). "Putting a name to Vietnam". The Independent. Retrieved 2012-04-04.

‘Trùm tư bản đỏ’ Việt Nam đổ $2 tỉ muốn xuất cảng xe hơi sang Mỹ

Xe hơi hiệu Vinfast được lắp ráp tại Hải Phòng. 
(Hình: Manan Vatsyayana/AFP via Getty Images)
HẢI PHÒNG, Việt Nam (NV) – “Trùm tư bản đỏ” Phạm Nhật Vượng, chủ công ty xe hơi Vinfast mới khởi nghiệp được sáu tháng, nhưng đang tính một chuyện mà những đại gia cỡ Toyota hay Hyundai lúc ban đầu cũng chưa dám, đó là xuất cảng xe hơi sang thị trường Mỹ, cạnh tranh với thiên hạ.
Ông Phạm Nhật Vượng, tỉ phú đô la giàu nhất Việt Nam, theo hãng tin Bloomberg, rất quan tâm đến việc xuất cảng xe hơi điện, dự trù vào năm 2021, sang thị trường nước Mỹ. Ông tính bơm khoản đầu tư tới $2 tỉ để thực hiện mục đích. Số tiền này tính ra đến nửa số ngân khoản ông đầu tư vào công ty sản xuất xe hơi Vinfast với kế hoạch sản xuất cả xe hơi chạy điện.
Máy xe hơi Vinfast là máy xe BMW nhượng quyền sản xuất trên những chiếc xe bắt đầu xuất xưởng từ cuối Tháng Bảy vừa qua, bán trên thị trường nội địa.
“Mục tiêu tối thượng của chúng tôi là tạo dựng một thương hiệu quốc tế,” tỉ phú 51 tuổi nói trong cuộc phỏng vấn tại trụ sở chính của công ty mẹ Vingroup JSC tại Hà Nội, tập đoàn kinh doanh do ông làm chủ tịch. “Nó sẽ là con đường rất khó khăn nên chúng tôi phải dồn rất nhiều nỗ lực. Nhưng chỉ có một con đường trước mặt.”
Người ta nhìn thấy thứ xe hơi của ông Vượng (làm giàu từ địa ốc và mở bệnh viện) đối diện với sự cạnh tranh ở thế leo dốc để có thể thành công ở nước ngoài. Chẳng hạn, những hãng xe hơi như Tata Motors Holdings của Ấn Độ, Proton Holdings Bhd. của Malaysia không “quậy” được ở thị trường nước ngoài. Trong khi, ngay ở Việt Nam, hãng xe Vinfast phải cạnh tranh khốc liệt với những hãng xe vốn nổi tiếng thế giới bao năm qua như Toyota của Nhật, Hyundai của Nam Hàn.
Ngay như những công ty xe hơi lớn của Trung Quốc cũng mới chỉ lập các cơ sở bán hàng và các cơ sở nghiên cứu sản xuất ở Mỹ để chứng minh họ rất nghiêm túc muốn chen chân vào đây kinh doanh. Một số công ty xe hơi Trung Quốc cũng đã từng tham dự các cuộc triển lãm xe hơi mới trên nước Mỹ được tổ chức mấy năm gần đây.
Theo chỉ số tỉ phú của Bloomberg, tài sản của ông Vượng khoảng $9.1 tỉ. Năm ngoái, ông ta đã bán một số cổ phần trong tập đoàn Vingroup và dự trù bán thêm 10% nữa để gom vốn thực hiện giấc mộng bán xe cho Mỹ. Ông ta nắm 49% cổ phần công ty xe hơi Vinfast trong khi tập đoàn Vingroup nắm 51%.
Theo lời ông Vượng, công ty xe Vinfast sẽ còn lỗ ít ra khoảng năm năm nữa vì thị trường nội địa “quá nhỏ” nên bán ra ngoại quốc mới là chìa khóa để có lời. Thêm nữa, Vinfast lai còn phải đối diện với thị hiếu khắt khe của giới tiêu thụ ở Mỹ cũng như tại thị trường các nước phát triển khác, những nơi mà khí thải và tiêu chuẩn an toàn khi xe bị tai nạn rất chặt chẽ.
Nhiều công ty xe hơi Trung Quốc với hàng tỉ đô la đầu tư đánh cược về triển vọng của thị trường xe hơi điện trên thị trường xe hơi lớn nhất thế giới, nhưng rất ít kiếm ra tiền. Công ty chuyên sản xuất xe hơi điện lớn nhất Trung Quốc là BAIC BluePark New Energy Technology Co dự báo lỗ năm nay.
Chiếc xe hơi điện đầu tiên của Vinfast sẽ xuất xưởng vào cuối năm tới mà ông Vượng dự trù sẽ bán chúng trên thị trường nước Mỹ, Châu Âu và Nga vào năm 2021.

 Công ty Vinfast có cơ sở sản xuất rộng 335 hécta đất ở phía Bắc Hải Phòng. (Hình: Noel Celis/AFP via Getty Images)
Theo lời ông Michael Dunne, giám đốc điều hành của tổ chức tư vấn tiếp thị xe hơi ZoZo Go LLC chuyên về thị trường Á Châu, hãng xe Vinfast phải vượt qua nhiều rào cản rất cao để có thể cạnh tranh ở nước ngoài.
“Cần phải một thời gian trước khi Vinfast có thể sẵn sàng cạnh tranh được ở Mỹ vì đây là thị trường cạnh tranh khốc liệt nhất,” ông Dunne nói. “Anh cần một thương hiệu vững vàng.”
Nhiều người thà mua một cái xe cũ hiệu Honda hay Toyota thay vì mua một cái xe mới toanh mà cái tên xa lạ đối với họ, theo ông Dunne. Hãng xe của Việt Nam phải sản xuất ít nhất 100,000 xe một năm mới có thể cạnh tranh về phí tổn sản xuất. Phát triển thương hiệu toàn cầu và thiết lập hệ thống dịch vụ bảo trì và sửa chữa khắp nơi. Vẫn theo lời ông này, Vinfast có cơ hội chen vào những thị trường xe hơi nhỏ hơn ở Đông Nam Á.
Công ty Vinfast có cơ sở sản xuất rộng 335 hécta đất ở phía Bắc Hải Phòng, bắt đầu bán ba mẫu xe tất cả đều dưới giá vốn. Dù vậy dư luận vẫn thấy nó đắt ngang với những kiểu xe nhập cảng từ các hãng nổi tiếng.
Một lý do chính là hàng chục loại thuế và phí chui vào túi nhà nước chiếm đến 50% giá bán chiếc xe.
Nếu tính bằng tiền đô la, chiếc xe nhỏ năm cửa (hatchback) bán giá $17,000, xe gia đình bốn cửa (sedan) bán với giá $47,400 trong khi xe SUV bán với giá $60,400. Ông Phạm Nhật Vượng ước lượng mỗi năm sẽ lỗ đến 18 ngàn tỉ đồng ($733 triệu). 
(TN)
    Sản xuất để tiêu thụ nội địa mà giá bán đã là, $47,400 / xe sedan, và $60,400 / xe SUV , vậy dự trù bán giá ớ Mỹ là bao nhiêu ? Mẹ ơi, việt cộng lúc nào cũng thích "nổ", như trước 1975, chúng thường cho nổ bom mìn khắp nơi ở miền Nam, bất kể trường học (trường tiểu học Cai Lậy, Định Tường), nhà hàng ( Mỹ Cảnh, Saigon ); Như vậy giá bán lúc xuất cảng sang Mỹ chấc là ngang với giá của BMW hay Lexus để được liệt vào hạng xe hạng sang !! Thử hỏi, cùng với giá ̣(tương đương) này, khách hàng sẽ chọn BMW/ LEXUS thứ thiệt hay việt cộng thứ thiệt ?...
    Nhng có điều thấy trước được là đây là cơ hội chúng đem được rất nhiều công nhân qua Mỹ dưới dạng công nhân phục vụ cho dịch vụ này.

  • đây là kiễu nói thánh nói tướng đễ tâng bốc hãng xe mình lên và bán hàng trong nôi đia viêt nam.....viêt nam làm võ xe tui chưa dám mua nữa là chiếc xe....trưỡc khi mua xe vn phãi mua bão hiễm nhân tho trước
  • 1- ông Vượn này chắc chưa học và hiểu biết đủ về luật thương mại của Mỹ.
    2- có thể Vượn mới gặp lão lú về.

    không biết ông ta ở trong trường hợp nào

     Ảnh đại diện
    Hoan Hô Ông PHạm Nhật Vượng, một nhân tài, và là một con người nhìn xa hiểu rộng, hãy dốc hết tài sản, vào vụ này bất chấp dư luận ganh ghét..Có gan mới làm giầu, và muốn làm giầu thì mình phải là người tiên phong..! Trước tiên việc phải làm, ..Ông hãy tung nửa tỉ USD vào thị trường quảng cáo, nhất là Truyền hình, sau tới báo chí v.v..ở Hoa Kỳ để hơn 300 triệu dân Hoa Kỳ đưọc rõ. về sản phẩm xe hơi Vinfast.

  •  Ảnh đại diện
    Tay này hình như thuộc lòng chủ nghĩa Marx thì phải !!!!!!!!!!!!!!!

  •  Ảnh đại diện
    Tôi vẫn thèm nhất là còn đi được những chiếc xe lam....
    Ở hai bên hàng ghế có những bà bán rau và bán cá....
    Họ líu lo tíu tít đủ thứ chuyện chồng con này nọ...
    Tuy nó chậm hơn nhưng trong nó đã có đầy đủ tình người....
     Ảnh đại diện
    Bạn không nên đi xe hơi ở VN....vì cứ mỗi lần có mưa...là có những con cá lia thia và cá rô....tụi nó chui thẳng vào xe luôn !

     Ảnh đại diện
    Năm 1977, gia đình tôi bị cộng sản bắc việt đánh Tư Sản Mại Bản, tịch thu tài sản. Mẹ tôi bị gán cho tội : BÀ CÓ TIỀN........ BÀ CÓ TỘI VỚI NHÂN DÂN VÌ BÀ BÓC LỘT SỨC LAO ĐỘNG CỦA NHÂN DÂN ?????
     Ảnh đại diện
    còn lâu lắm ! dân Mỹ hầu hết trước khi mua đều đọc nghiên cứu qua sách báo, internet và còn điều tra xem những tay viết có được ăn tiền từ hãng xe để viết hay không, nếu VinFast thật sự tốt và đạt tiêu chuẩn an toàn thì cũng phải 10- 15 năm sau thì may ra. Cứ nhìn xe Hyundai thì biết, gần 20 năm sau dân Cali mới bắt đầu mùa lai rai ..... còn lâu lắm WinFast ơi!!!!
    Hông nàm nại nói nà nười...
    Mà nàm nà nói nà nàm nấy ne...
    Mẹ bố khỉ nó nại nỗ mẹ nó $733 triệu....
    Ôi phải chi họ dành tiền đó cho trẻ mồ côi....
     Ảnh đại diện
    Bịp-bợm!
    Giun Đất Phạm Nhật Vượng là Giun Đất Chúa ở Việt Nam. Nó là con giun đất to nhất. Con giun này sống nhờ đất-đai, làm giàu là nhờ giõi cướp đất. Không có đất là nó chết.
    Làm xe chĩ là trò đễu nhằm vào một vụ cướp đất hoành-tráng. Chĩ đi mua các thứ, rồi ráp lại thành cái xe thì cạnh với ai? Chĩ có lỗ sặc máu. Giun Đất chĩ màu-mè làm xe một thời-gian, rồi sẽ phân lô bán nền, xây chung-cư, xây trung-tâm thương-mại trên diện-tích 2.000 héc-ta đất cướp được. Bọn 3 đứ nó sẽ kiếm mấy tỷ USD dễ như lấy đồ trong túi.
    (Không phãi chĩ có 335 héc-ta ở Hải Phòng, mà còn ở nhiều nơi khác. Phi-vụ này là 2.000 héc-ta.)
    Bộ ba Trọng-Phúc-Vượng đánh xong 'quả' này là về hưu.
    Ba đứa nó lấy 2.000 héc-ta đất thật dễ-dàng.

  •  Ảnh đại diện
    "...hàng chục loại thuế và phí chui vào túi nhà nước chiếm đến 50% giá bán chiếc xe..." làm cho giá chiếc Vinfast khó cạnh tranh với Toyota, Hyundai...
    Cách làm này của chính quyền Việt Nam không khác gì GIẾT CON GÀ ĐẺ TRỨNG VÀNG để có nhiều vàng ngay lập tức.
    hy vọng ĐẢNG và chính quyền CỘNG SẢN THÔNG MINH hơn một chút
      Tại sao bạn biết hay vậy...?...Hay nhờ cú này , các giới chúc có thẩm quyền của đảng. lại bỏ trong túi áo vài chục triệu USD,,còn thua lỗ thì người dân Việt cứ tha hò nai lưng đóng thuế.dưới mọi hình thức...Vậy bạn Võ Ngã đã sáng tở vấn đề này hay chưa nhỉ ?
    Vi-xi không làm nổi chiếc xe đạp.... Không hề thấy có R&D bao giờ; vậy mà bây giờ muốn bán "Ô-tô" sang Mỹ?! Coi chừng! It is a big scam! FIFA: Fast In Fast Out.
     Ảnh đại diện
    Không biết người Mỹ có muốn mua xe của Vinfast sản xuất hay không mà đòi bán ở Mỹ?
     Ảnh đại diện
    Đừng có mơ, Trung quốc sản xuất xe hơi lâu năm rồi mà chưa vào được thị trường Mỹ. VN làm gì mà vô được.
     Ảnh đại diện
    Vietnam sản xuất xe hơi bán sang Mỹ?
    Nếu chuyện này trở thành sự thật thì Vietnam ngày hôm nay đã khác hơn Vietnam của năm xưa rất nhiều. Sẽ là Rồng Châu Á nay mai.

  •  Ảnh đại diện
    Tôi ủng hộ những nhà tư bản Đỏ thành công trên thương trường, vì dù sao họ cũng đem lại lợi ích cho đất nước, may ra giảm xuất khẩu lao động. Nhưng lúc gần đây lại phát sinh tư bản Nổ thì không biết sẽ ra sao.