Monday, October 26, 2020

Sự thật kinh tởm về chiến dịch Covid-19 nhằm hạ gục TT. Donald Trump

Sự thật kinh tởm về chiến dịch COVID-19
** Chúng tôi rất đau lòng về các Bác sỉ MD Việt kiều về vụ Covid-19.
- Bác sỉ MD, Họ là những nhà chuyên môn về bệnh tật và y dược thuốc thang.
- Bác sỉ MD , Họ biết rất rỏ về chiến dịch tuyên truyền " lưu manh " của tập đoàn Ác quỷ " Big Pharma " ( gồm các đại công ty bào chế y dược Âu Châu và Mỹ Châu , đa số các đại công ty Y Dược nầy nằm tại Hoaky ).
- Bác sỉ MD , Họ là Việt kiều , cho nên Họ biết rất rỏ tình trạng " Covid-19 " tại Việt Nam rất nhiều hơn những Bác sỉ MD ngoại quốc. Vì các bác sỉ MD Việt kiều nầy có những người bạn đồng nghiệp đang hành nghề Y khoa tại Việt Nam , sự liên lạc bằng thư từ , email , điện thoại gọi thẳng...

Minh chứng :

1.- Minh chứng 1:

-Hiện nay , kể đến ngày hôm nay 24 / 10 / 2020 ( đang viết bài nầy ) , thì tại Việt Nam chính phủ Hà Nội đã âm thầm cho người dân tự do đeo khẩu trang hay không đeo khẩu trang gì tùy ý.

- Hiện nay , kể đến ngày hôm nay 24 / 10 / 2020 ( đang viết bài nầy ) , thì tại Việt Nam các hảng xưởng tư nhân hay công quyền đều hoạt động làm việc như thường lệ như năm xưa , năm không có chiến dịch tuyên truyền Covid-19 gì cả.

Chúng tôi có thân nhân tại Saigon ( Tp HCM ) có một xưởng làm " cặp táp " cho các bé học lớp mẫu giáo ( lớp tập đọc , tập viết chữ quốc ngữ Việt ). Xưởng nầy có trên dưới 60 người thợ. Làm 2 ca ( ca sáng và ca tối ).Cặp táp cho trẻ con lớp mẫu giáo , dĩ nhiên loại dõm vì bán rẽ rề...Mỗi năm xài xong lên lớp lớn , mua cặp táp mới , thì vụt cặp táp cũ lớp mẫu giáo mà không sót tiền gì cả.

Nay xưởng cùa đứa cháu cho biết VN đã mở cửa làm việc như thường lệ. Hàng quán , tiệm buôn , quán nhậu , quán cà phê ôm hoạt động như bình thường.

Ai muốn đeo khẩu trang thì OK, ai không muốn đeo khẩu trang thì cũng OK.

Nếu ai mà dính Covid-19 thì nhập viện chừng 1 tuần là về nhà , đi ăn nhậu tiếp.

*** Thật sự Covid-19 chỉ là Flu virus thông thường , nếu dính Covid-19 thứ thiệt thì bệnh viện VN đều dùng thuốc trị Covid-19 là " Remdesivir  " , do công ty bào chế y dược " Gilead Science Comp " , chế tại thị trấn nhỏ " Forest City- California " ( Headquarter của công ty nhỏ Y dược Gilead Science Inc...cách cách thủ đô California là Sacramento độ 95 miles North miles , thuộc San Mateo County )

Trước khi Covid-19 bùng phát khắp nơi trên thế giới. Thì chính phủ Hà Nội cũng đâm hoảng, ra lệnh nghiêm nhặt nhất về chống dịch Covid-19 hơn mọi quốc gia trên thế giới. Vì Việt Nam sát biên giới Tàu, và người Tàu tại Việt Nam đông hơn ở các quốc gia khác trên thế giới.

Hàng hóa vật liệu và hàng hóa thực phẩm ào ào vô ra nước Việt nhiều hơn mọi quốc gia khác trên thế giới.

Nhưng thật kỳ lạ là kề từ ngày số 1 Covid-19 đến nay trên dưới gần 2 năm...mà Việt Nam chưa một ai chết vì Covid-19 cả . Nếu có chỉ là vài người Việt kiều già từ xứ ngoài về Việt Nam thăm quê hương và những người già Việt kiều nầy đã có sẳn bệnh " nền " ( đây là danh từ mới của VN...là những bệnh như tiểu dường ( diabetes ) , đau gan thận , phổi suy nhược...)

Một trường hợp nổi tiếng trên thế giới là Việt Nam đã điều trị dứt bệnh hoàn toàn cho một pilot người Anh quốc ( Stephen Cameron ) số bệnh nhân thứ 91 tại VN . Nếu anh phi công nầy nằm bệnh viện tối tân nhất Hoaky...thì anh đã xanh cỏ từ lâu.

Anh phi công người Anh quốc (Stephen Cameron , 43 tuổi ) nầy làm việc cho hảng máy bay Air VietNam , đường bay đi đi về về từ China- VietNam... anh dính bệnh tại Hongkong , bay về Hà Nội thì sau đó bệnh nặng phải nhập viện Bạch Mai Hà Nội...

Bệnh càng nặng nguy cơ tử vong rất cao, chết chắc đến 95 %. Cho nên anh được chở về Saigon , bệnh viện Chợ Rẩy tối tân hơn. Các bác sỉ tại bệnh viện Chợ Rầy đang chờ người hiến phổi cho anh, vì 2 lá phổi đã chết , lan đến gan , thận (tại Saigon có rất nhiều người ngoại quốc sanh sống tại đây hàng chục năm ( ta gọi là Tây Ba Lô ), có người lập gia đình và nhập tịch VN từ lâu. Cho nên phải chở anh phi công nầy về Saigon mới được...để chờ người hiến phổi.

Viên phi công người Anh ( Stephen Cameron ) , mang số 91 Covid-19 tại VN đang gần cái chết 95 %  .

Tại bệnh viện London ( U.K ) Viên phi công người Anh ( S.C ) , đang tập đi đứng cho vửng. Tim , gan , phèo , phổi tốt 100 %

Sau gần 3 tháng điều trị , anh phi công nầy về lại London ( U.K ). Thủ tướng Anh quốc - Boris Johnson - gửi công điện cám ơn chính phủ VN một cách đầy khâm phục...vì chính mình cũng dính Covid-19 nhẹ hơn...

*** Đó là nhờ thần dược mang tên " Remdesivir " , do công ty bào chế y dược loại nhỏ Gilead Science Inc , không thuộc đại tập đoàn " Big Farma Ác Quỷ Y Dược ".

Công ty nầy headquarter nằm ở thành phố " Forest City - " ven biển Nam California .

Thật sự công ty nầy sản xuất thuốc rẻ tiền cho xứ Phi Châu , bị nhiễm trùng Ebola ( tấn công mạnh vào máu huyết và phổi ) . Bệnh nhân xứ Phi Châu khi bị dính vi trùng Ebola thì triệu chứng như dính bệnh sốt rét mãn tính. Nóng sốt...nhưng độc hơn bệnh sốt rét.Cho nên trước khi thuốc " Remdisivir " đưa tới...thì bác sỉ Phi Châu thường cho thuốc " Chloroquine Ký Ninh " uống trước.

Khi thuốc Redemsivir ra đời...thì bệnh nhân được dùng thuốc Redemsivir...thì hết bệnh hoàn toàn. Nay tại Phi Châu bệnh Ebola không còn nguy hiễm nữa.

***

Cho nên tại sao Bác sỉ MD " Sean Conley " riêng của Tổng thống Donald Trump được khuyên nên dùng thuốc " Chloroquin Ký ninh " uống mỗi tuần 1 viên để phòng ngừa dính Covid-19.

Quả thật khi TT. Trump dính Covid-19...thì tụi chó đẻ , súc sanh tụi " Bác sỉ + Big Pharma Sát Nhân " đều nhẩy cẩng lên vui mừng chết cha , chết mẹ luôn.

Phen nầy Ngài Trump chết là cái chắc...Ai biểu không tuân lệnh tụi chó đẻ , súc sanh tụi " Bác sỉ + Big Pharma Sát Nhân " , cứ cho là Covid-19 là bệnh sốt rét flu thông thường, không cần đeo khẩu trang làm cái chó gì.

Nhưng nhờ TT. TRump đã uống thuốc " Chloroquine Ký ninh " phòng ngừa theo lệnh của Bác sỉ riêng" Sean Conley "...cho nên khi TT. Trump nhập viện thì được bác sỉ Sean Conley cho dùng thuốc " Redemvisir " ...thì chưa đầy 3 hôm sau, TT Trump khỏe mạnh và rời bệnh viện.

Qua ngày hôm sau thì TT. Trump đi vận động tái tranh cử khắp nơi mà vẩn mạnh khỏe hơn xưa. Làm tụi chó đẻ , súc sanh tụi " Bác sỉ + Big Pharma Sát Nhân "  tức ói máu.

Câu hỏi được đặt ra và sẽ được trả lời như sau :

- Tại sao nước Việt với dân số trên 90 triệu người + trên dưới 1 đến 2 triệu người Tàu Vũ Hán / Singapore/  HongKong/ Taiwan / Nhật / Hàn Quốc ( Nam-Bắc ) + trên dưới 1 đến 2 triệu người ngoại quốc ( Mỹ / Pháp / Anh / Ấn Độ / Phi Châu / vv... mà chưa một ai chết vì dịch Covid-19 ( chỉ có một vài Việt kiều và ngoại quốc già , sẳn bệnh " nền " về phổi chết mà thôi ). Tại sao ? Tại sao ?

- Trả lời ...Tại vì : Nước Việt không bị Họ ( Họ đây là đám súc vật, chó đẻ tụi " Y sỉ + Big Pharma sát nhân + Fakes News Mỹ / Việt + Dark Empires + Đảng Dân Chủ ), nước Việt không bị Họ bắt ép phải loan báo trên hệ thống truyền thông Việt Nam là phải chết hàng ngày con số lên đến vài nghìn người , phải đóng cửa mọi nơi tụ họp , tiệm cà phê Karaoke , tiệm nail hớt tóc...vv...như tại Hoaky .

 * - Là vì nước Việt không có dính líu đến hệ thống Big Pharma nầy, vì Việt Nam mua thuốc y dược của Ấn Độ / Mã Lai / Úc / Singapore / Nga sô ( loại thuốc generic mà  loại thuốc chánh hết bản quyền ) , nên không sợ bị cắt nguồn cung cấp thuốc của tụi Big Pharma như tại Âu Châu và Hoaky.

 * - Là vì nước Việt biết tẩy con virus Covid-19 không gì đáng sợ đến té đái , đứt gân máu  về con virus Covid-19 nầy. Ngay cà nơi nguồn gốc tung Covid-19 từ Vũ Hán mà dân Vũ Hán ngày nay vẩn nhộn nhịp mần ăn như xưa.

* - Là vì chúng ta biết chiến dịch Covid-19 tại Hoaky do tụi " súc vật, chó đẻ tụi " Y sỉ + Big Pharma sát nhân + Fakes News Mỹ / Việt + Dark Empires + Đảng Dân Chủ " nhằm hạ bệ Tổng thống Donald Trump bằng mọi sự dơ bẩn , chó đẻ nhất của loài người mà từ súc vật đầu thai lên đất Hoaky. Chúng ta biết được , nhưng không cách nào nói rò sự thật chuyện nầy...vì ngay cả tụi chó đẻ truyền thông Việt kiều cũng dính phần " ăn máu " với đám chó đẻ nói trên

 Minh chứng 2 :

 Vừa rồi , tình cờ như thường lệ , chúng tôi đã xem được một phần video của đài truyền thông Nhật - NHK Inc = Nippon Hoso Kyodai Inc = Japan Broadcasting Corporation " phát tuyến truyền thông  24 / 24  từ thủ đô Tokyo đến Hoaky , qua hệ thống satellite tân tiến của Nhật. Nếu bạn ở Nam Cali , thì đó là đài số 28.3 Channel .

Tring clip video nói về Covid-19 có nhắc đến một nhà báo người Việt , hiện làm tại nhật báo " New York TImes " ( tờ báo chó đẻ nhất , chơi TT. Trump tối đa )

* - Là vì nước Việt biết sự dùng thuốc " Remdesivir " rất hiệu nghiệm trong việc trị Covid-19 từ lâu. Đó là nhờ Nga và Trung Cộng dùng thuốc nầy trước mọi quốc gia trên thế giới.

Lúc đó Covid-19 cũng đánh mạnh vào xứ Congo và Kenya , khá nhiều người chết. Nhưng tại xứ nầy đã có trử sẳn thuốc " Remdesivir " dùng để trị vi trùng Ebola + Marbug virus từ lâu.

Tên chánh của " Remdesivir " chính là tên " Veklury " do công ty bào chế y dược " Gilead Science Comp ( tại Forest City / North California ) . Thuốc nầy được thí nghiệm dùng để chống virus chủng " Ebola , SARS ,. Marbug , MERS và SARS-CoV-2 = Covid-19 ...trước đó gần 10 năm nay ( xin xem phần phụ chú trang mạng của công ty Gilead chế được thuốc nầy , mang tên đầu tiên là " Veklury "  English dưới bài nầy ).

*** Đây là trang mạng của công ty bào chế thuốc thần dược " Remdesivir " chính là tên xưa của mình là " Veklury " bào chế cho dịch Ebola, SARS1...cách đây trên dưới chục năm tại Phi Châu.:

https://www.gilead.com/purpose/advancing-global-health/covid-19/about-veklury

Cho nên khi Nga Sô và Trung Cộng đã có mặt mần ăn tại các quốc gia Phi Châu nầy biết hiệu nghiệm , thế là Họ mua một phần bản quyền cộng thức nầy đem về chế biến thêm, trị dứt bệnh Covid-19...Khi Nga Sô / Trung Cộng biết được , thì dĩ nhiên nước Việt Nam biết luôn là cái chắc.

- Tai sao thần dược nầy trị dứt bệnh Covid-19 tại Tàu Vũ Hán , tại Moscow Nga và tại xứ Phi Châu...mà Hoaky + Âu Châu cũng làm bộ đui mù không thấy ?

Đó là do tụi " súc vật, chó đẻ tụi " Y sỉ + Big Pharma sát nhân + Fakes News Mỹ / Việt + Dark Empires + Đảng Dân Chủ " nhằm hạ bệ Tổng thống Donald Trump bằng mọi sự dơ bẩn , chó đẻ nhất của loài người.

Sở dĩ tên chánh thần dược " Veklury " chuyển sang tên " Redemsivir " là vì Veklury có mặt từ lâu trên dưới chục năm nay. Nếu để tên cũ thì thấy trơ trẻn quá cho tụi chó đẻ Big Pharma , cho nên công ty Gilead Science Comp đỗi thành tên mới lạ hoắc là " Redemsivir ".

Thủ tướng Nhật " Shinzo Abe " biết được cho nên cho phép Bộ Y Tế Nhật dùng thuốc nầy vào đầu năm 2020. Nhưng vì tụi " súc vật, chó đẻ tụi " Y sỉ + Big Pharma sát nhân + Fakes News Mỹ / Việt + Dark Empires + Đảng Dân Chủ " mật lệnh ngầm ra lệnh cấm Thủ tướng Nhật " Shinzo Abe " phải rút lại lệnh xử dụng thần dược " Veklury = Redemsivir " , không cho dân Nhật xử dụng thần dược nầy...cho nên hiện nay sự gia tăng bệnh Covid-19 tương đương với sự gia tăng bệnh Covid-19 ở Hoaky và Âu Châu.

Hối hận lương tâm, cho nên Thủ tướng Nhật " Shinzo Abe " đành từ chức lảng xẹt., nhường quyền cho phụ tá quen việc lên làm Thủ tướng Nhật = Yoshihide Suga ".

- Trở lại vụ nhà báo gốc Việt làm tại tổng đàn " New York Times " ở  New York...được đài TiVi Nhật tại Tokyo nhắc đến vụ thống kê Virus Covid-19 ra sao...thì chúng tôi mới biết đến tên một người Việt , làm trưởng phòng thống kê HotNews tại tờ báo New York Times ở Manhattan City= NewYork City.,

Anh tên là " Quoctrung Bui = Bùi Quốc Trung ", anh chuyên lo về lập sơ đồ " schematic " cho những vụ Hotnews thời sự ( như sự gia tăng tội phạm tại New York , Los Angeles...hay sự biến chuyển gia tăng bệnh thời sự là Covid-19 ra sao ..." hay nôm na là " Quoctrung Bui is a graphics editor for The New York Times, where he covers social science and policy for The Upshot. Mr. Bui joined The Times in 2015."

 Portrait of Quoctrung Bui

Quoctrung Bui is a graphics editor for The New York Times, where he covers social science and policy for The Upshot. Mr. Bui joined The Times in 2015.

- Vào ngày 22 / 4 / 2020 anh Bùi Trung nầy có lập một graphic sơ đồ , so sánh 5 trường đại học lừng danh Hoaky tiên đoán về dịch Covid-19 trong tháng 5 / 2020 sắp tới.

Bản sơ đồ graphic của Quoctrung Bui " graphic editor ", lấy 5 graphics của 5 đại học lừng danh Hoaky , gồm : JHU = John Hopkins Universiry , Imperial Univeristy , Columbia University , MIT= Massachusetts Institue Technology , Los Alamos Lab , Northern University , IHME = Institute for Health Metrics and Evolution ( thuộc University of Washington ).

Bùi Quốc Trung gom lại và rút gọn graphic về sự tiên đoán Covid-19 sắp xảy ra trong tháng 5 / 2020. Tháng 4 / 2020 thì anh nhận thấy da số đều tiên đoán quá mức sự thật cho con số nguoi28 sẽ chết vì Covid-19...cho nên Quoctrung Bùi ( Bùi Quốc Trung ) vẽ lại ( tóm lại ) trong graphic của mình...cho biết số người sẽ chết trong tháng 5 / 2020 là sự thổi phồng đầy ác ý của đám Dark Empires .

Graphic cùa anh Bùi Quốc Trung cho biết con số ngươi chết sắp tới trong tháng 5 sắp tới chỉ là chưa đầy 1 nghìn người trong toàn quốc Hoaky.

Dĩ nhiên khi Quoctrung Bui đưa cho xếp xòng tờ New York Times sự thật bị thổi phồng về con số người sẽ chết trong tháng 5 / 2020...bị thằng xếp chó đẽ tờ New York Times vụt vào thùng rác , kèm theo câu " Đ.M. mầy coi chừng Tau tống cổ mầy vào nhà thằng Donald Trump cho mà coi , hiểu chưa thằng da vàng , mũi tẹt."

Nhưng quá may , không hiểu tờ graphic của " graphic editor Bùi Quốc Trung nầy lọt vào tay hệ thống truyền thông Nhật N.H.K Comp = Nippon Hoso Kyodai Company .

*** Xem trang mạng dưới đây thì rỏ sự thật câu chuyện nầy :

What 5 Coronavirus Models Say the Next Month Will Look Like

By Quoctrung BuiJosh KatzAlicia Parlapiano and Margot Sanger-Katz  April 22, 2020

https://www.nytimes.com/interactive/2020/04/22/upshot/coronavirus-models.html

Minh Chứng 3 : FDA đồng ý cho phép thần dược " Remdesivir " được dùng cho dân chúng Hoaky ( 21 /Oct / 2020 )

- Trước 1 ngày vụ tranh luận ( Debate ) lần chót của TT. Trump và thằng chó đẽ , siêu lưu manh Joe Biden ( 22 Oct 2020 ) thì tụi " súc vật trong đám " chó đẽ CDC / FDA , Big Pharma , Dân Chủ Democratic , Dark Empires " đành cho phép dân chúng xử dụng thần dược " Remdesivir " của công ty bào chế y dược " Gilead Science Comp " ở Forest City " / North California  làm thuốc chánh trị Covid-19 .

***

FDA’s approval of Veklury (remdesivir) for the treatment of COVID-19—The Science of Safety and Effectiveness

https://www.fda.gov/drugs/drug-safety-and-availability/fdas-approval-veklury-remdesivir-treatment-covid-19-science-safety-and-effectiveness

- Không phải tự dưng tụi chó đẽ cơ quan FDA sợ gì TT. Trump...mà tụi nó đang bị FBI và GAO điều tra công việc làm hàng ngày của tụi chó đẽ nầy..( chúng tôi đã nói rò bài viết trước kia vài hôm rồi , tựa đề là " Đại Hỷ Sự Cho TT. Trump )

Thay vì lo đi tìm thần dược trị Covid-19 , thì tụi chó đẽ FDA nầy cứ  la làng trên truyền thông súc vật Fakes News là thuốc trị Covid-19 sẽ có chừng vài năm tới , còn ngày nay thì chưa có thuốc nào tốt trị Covid-19 được.

Cơ quan G.A.O trực thuộc Quốc Hội Hoaky , là sở KIểm toán Thực Thi Tài Chánh các Bộ của chính phủ Hành pháp Hoaky.

G.A.O = The Government Accountability Office thấy cơ quan nào trực thuộc chính phủ Hoaky mà làm sai trái , không chịu làm tròn nhiệm vụ giao phó...thì sẽ bị truy tố ra Tòa lảnh án tù như chơi.

Cơ quan GAO thấy tụi CDC / FDA cứ tối ngày lên báo chí mà la làng bệnh Covid-19 sẽ chết hàng triệu người đến chục triệu người vì TT. TRump không chịu lo đến bệnh nhân bị Covid-19...thay vì đám chó đẻ nầy ( CDC / FAD ) phải đi lên núi, xuống biển mà tìm thần dược cho dân chúng , mà cứ ngồi nhà la làng cho báo Fakes News loan tin hoàng hù dọa tinh thần dân Hoaky , nhằm làm giãm uy tín của TT. Trump.

Chứng từ  Prooff :

1.-*** The Government Accountability Office (GAO), said it has accepted a request from three Senators and would examine “whether the CDC and FDA’s scientific integrity and communications policies have been violated and whether those policies are being implemented as intended to assure scientific integrity throughout the agency.”

 2.- CDC, FDA Under Investigation To Determine Whether ‘Scientific Integrity’ Was Compromised During COVID-19

https://nationalfile.com/cdc-fda-under-investigation-to-determine-whether-scientific-integrity-was-compromised-during-covid-19/

 by FRANK SALVATO

  October 20, 2020

3.- Công ty bào chế thần dược " Remdesivir = Veklury "  hảng " Gilead Science Comp " ở Forest City / North California

Web site của công ty " Gilead Science Comp " dưới đây :

https://www.gilead.com/purpose/advancing-global-health/covid-19/about-veklury

 Veklury® (remdesivir) is a nucleotide analog invented by Gilead, building on more than a decade of the company’s antiviral research. Veklury has broad-spectrum antiviral activity both in vitro and in vivo in animal models against multiple emerging viral pathogens, including Ebola, SARS, Marburg, MERS and SARS-CoV-2, the virus that causes COVID-19.

Cô Dr. Nguyễn... ( Virologist ) trưởng phòng Lab Viro 1 " Gilead Comp " ( Forest City / California )

Cô tốt nghiệp ưu hạng tại U.C.L.A ( Los Angeles ) cùng trường , khác năm với Gò Vấp.

( xem website của Gilead Company nầy : " https://www.gilead.com/ "

NHỚ MỘT THỜI XÍCH LÔ MÁY TẠI SÀI GÒN - Mỹ Võ

 Một người bạn khác nay đã ở tuổi trung niên kể : “Tôi nhớ lúc nhỏ từ Chợ Lớn đi Sài Gòn, mỗi lần đi không ham Taxi, không ham xe bus… mà chỉ đòi cha mẹ ngoắc tay kêu xích lô máy.

Gia đình đông bốn năm người, con nít thì ngồi dưới sàn xe, người lớn ngồi trên nệm như ghế salon, xe chạy ù ù, qua mặt xe khác vù vù, cả nhà đưa mặt ra hứng gió, tai nghe máy mô tô, tiếng pô xe nổ phình – phịch – bình – bình oai phong hết sẩy.”

Một người bạn già khác lại nói : “Tài tình nhất là cảnh xe xích lô máy đút đít xe phía trước. Má ơi, cứ tưởng là cái cản xe thế nào cũng đụng vào xe hơi, xe gắn máy, nhưng hổng sao hết bởi dân lái xích lô máy thiện nghệ vô cùng.”

Một người lớn tuổi hơn kể. “Trước năm 1975, người Mỹ cả dân sự lẫn quân sự đều thích đi xe xích lô máy, một phần vì lạ, phần nữa là ngồi xe xích lô máy có chút mạo hiểm. Tôi nhớ hoài cái cảnh mấy ông Mỹ hứng thú la hét khi xe xích lô máy chạy nhanh chồm tới thiếu điều muốn đụng đít xe hàng.”

Trong dòng thời gian một ngày của Sài Gòn trước đây, tiếng xe xích lô máy thức giấc sớm nhất. Từ các ngả đường của đô thị, xích lô máy chở những người bạn hàng tỏa đi khắp các chợ với đủ loại thực phẩm, hàng hóa hoặc chở khách tỉnh lên Sài Gòn tấp vào tiệm nước làm ly cà phê xây – chừng, cái bánh bao, tô hủ tíu. Cảnh phố khuya thanh vắng tiếng xe xích lô máy vang lên. Một bà bầu nào đó, một đứa trẻ hoặc người già trở bệnh, một kỹ nữ hay một người lính VNCH nào đó say mèm đang trên đường với xe xích lô máy.
  
Tiếng xe xích lô máy nổ như tiếng ồn ồn của một người đàn ông thân thiện. Người ta nhớ rằng thời đó, mỗi góc chúng cư, mỗi ngõ hẻm, bệnh viện, bến xe đều có những bác ba, chú tư, anh hai xích lô máy túc trực; người ta cũng không quên rằng những bác tài xích lô máy đáng được tôn trọng như một biểu tượng về sự an toàn và sự kịp thời trong những tình huống cần kíp của người Sài Gòn.

Theo tìm hiểu thì xích lô máy xuất hiện ở Sài Gòn vào những năm 1940-1950. Xe do hãng xe Peugeot của Pháp chế tạo. Chiếc xích lô máy ngày xưa với nhiều màu sơn sặc sỡ, xe có thể chở với trọng lượng vài trăm ký lô là bình thường. Người chạy xe xích lô máy thời đó rất cao bồi và tất nhiên được trọng nể hơn người chạy xe xích lô đạp, bởi vì sở hữu được một chiếc xe xích lô máy khoảng gần chục lượng vàng là coi như có một gia tài khấm khá. Thành ra bác tài chạy xe xích lô máy đội nón nỉ, nón cối, đeo kính mát, trông lúc nào cũng phong độ.
  
Ngày xưa xe xích lô máy có bến riêng hẳn hoi. Người người còn nhớ ở cầu Hậu Giang, ở khu Bà Chiểu… có những hãng chuyên cho thuê xe xích lô máy.

Ngày nay với chủ trương cấm lưu thông xe cũ nhằm tạo điều kiện để đưa một loại xấu xí nhất thế giới là xe ba-gác Trung Quốc vào chiếm lĩnh thị trường, thì xe xích lô máy coi như đã chết hẳn. Lúc chúng tôi phát hiện mấy chiếc xe xích lô máy tan nát còn đậu chở hàng ở bến chợ Kim Biên, thiệt tình mà nói trong lòng thấy ngậm ngùi quá. Chúng tôi nhớ đến một người bạn thi sĩ nghèo, ông này tâm sự. “Tôi ngày nào cũng mua vé số, cầu cho trúng, chỉ cần trúng đủ mua một chiếc xe xích lô máy còn zin là được. Cha ơi ! Chiều chiều cuối tuần mình chạy xích lô máy chở bạn bè làm vài vòng Sài Gòn để thiên hạ ngày nay biết dân Sài Gòn xưa bảnh như thế nào, sướng phải biết !”

Tất nhiên, nhiều người chia sẻ cái sự sướng với anh thi sĩ về chiếc xe đặc biệt – đặc trưng của một thời Sài Gòn hoa lệ này. Trước những giá trị sống của dân tộc và đất nước đang trên đà phát triển hiện nay; thôi thì níu kéo làm cuộc mưu sinh và vẻ đẹp trên đường phố của xe xích lô máy.

Nhưng đã là người Sài Gòn thì sao không nhớ xe xích lô máy cho được, sao không nghe tiếng xe xích lô máy vang lên trong ký ức thao thức mỗi đêm.
 

Bác tài xích lô máy đang chờ vào tòa Bạch Ốc



















 

Sunday, October 25, 2020

Hát trên những xác người… Chiều đi lên đồi cao

 

Image en ligne

Hát trên những xác người…Ảnh của canhco
Thứ Hai, 10/19/2020 - 02:11 — canhco

“Nhà cháu đang thiếu nước uống! Có đoàn cứu trợ nào ghé ngang đội 5/2 Quy Hậu, Liên Thủy, Lệ Thủy, Quảng Bình gọi dùm sdt 0947531310, mình xin ít nước uống.”

Đó là dòng chữ xuất hiện trên facebook vào sáng 18 tháng 10. Nạn nhân không có khuôn mặt cụ thể nhưng lộ rõ cái khát khô của một con người, động vật được tiếng là thông minh nhất trong thế giới động vật trên quả đất. Cái khát được chia sẻ bởi những người từng vượt biển, từng đối mặt với cái khát kinh hoàng giữa đại dương. Cái khát lan từ dòng chữ kêu cứu tới từng sợi tế bào của người đọc, nó phảng phất hình ảnh của thần chết và dòng chữ đau đớn ấy chìm khuất trong hàng vạn hình ảnh khác cùng xuất hiện trong ngày.

Đó là hình ảnh trên tấm bảng treo trên sân khấu to lớn một cách kiêu hãnh: “Kỷ niệm 90 năm Ngày thành lập Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam”. Đó cũng là tấm bảng chào mừng chương trình biểu diễn nghệ thuật đặc biệt với chủ đề "Sắt son niềm tin với Đảng" được tổ chức long trọng và hào hứng, được dàn dựng công phu, âm thanh, ánh sáng hiện đại, chia thành 3 chương với sự tham gia của nhiều nghệ sĩ: Thanh Ngân, Trọng Hữu, Tạ Minh Tâm, Vân Khánh, Hiền Thục, Đàm Vĩnh Hưng, Võ Hạ Trâm…

Ngoài kia là Hải Phòng, cũng không chịu kém: tối 17/10, đảng viên, quan chức TP Hải Phòng tưng bừng tổ chức đại nhạc hội ăn mừng sự thành công của đại hội…

Trong khi đó nhìn đâu cũng thấy tràn ngập một màu tang tóc. Những mái nhà giữa biển nước mênh mông, những cây cột điện chỉ còn lại ngọn, những con vật run rẩy bám vào cành cây, gỗ mục như bám vào sự sống cuối cùng. Những gói mì tôm ướt sũng nước mắt, những thân hình co ro run rẩy dưới cơn mưa buồn bã….những hình ảnh ấy không thể phủ lên những tiếng hát hùng tráng ca ngợi công lao của Đảng. Không thể khỏa lấp sự bất tài của cái gọi là Hội Liên hiệp Phụ nữ dù đã qua 90 năm vẫn ngoan cường ngó lơ sự thảm hại của đồng loại. Một tổ chức vô dụng dám hãnh diện đứng ra nhận lãnh lời mơn trớn của đồng đảng trong khi đồng loại tang thương ngụp lặn trong biển nước mịt mù.

Những tiếng vỗ tay ca tụng sự thành công của đại hội Đảng tại Hải Phòng chừng như chào mừng sự hy sinh to lớn của 13 đồng chí vừa nằm xuống. Những vở kịch nhức nhối mà ngay cả kịch tác gia cao thủ của mọi thời đại như Molière cũng không thể nào nghĩ tới.

Thế nhưng người cộng sản lại làm được, và còn làm rất tốt.

Không phải lũ lụt mới xảy ra mà cơn bão Linda đã đổ bộ vào miền trung từ ngày 11 tháng 10 tức là cách đây 1 tuần lễ. Bảy ngày với biết bao sự dữ dội đổ lên đầu người dân các tỉnh khiến ảnh hưởng tới khoảng 136.000 hộ gia đình, làm 55 người thiệt mạng, 15 người bị thương và 29 người mất tích.

Lũ lụt cũng khiến khoảng 150.000 người phải sơ tán, gây tắc nghẽn hệ thống giao thông và sản xuất nông nghiệp của người dân. Các tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên – Huế, Đà Nẵng, Quảng Nam, Gia Lai. Đak Lak, Quảng Ngãi…tiếng kêu cứu dậy cả một vùng, tiếng kêu cứu làm cho người Việt khắp thế giới bàng hoàng nhưng những tiếng kêu cứu ấy không thể lọt vào khe cửa của các đại hội đảng trên toàn quốc. Hình như mọi tầng lớp đảng viên tham dự đại hội đều miễn nhiễm với lòng trắc ẩn đối với người dân, những kẻ bỏ từng hào vào cuộc ăn chơi mang tên Đại hội Đảng.

Sau khi lấy hàng chục ngàn tỷ trong ngân sách quôc gia vung vãi trong những trò chơi quyền lực ông Chủ tịch nước kiêm Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng lên tiếng yêu cầu kiều bào giúp đỡ nạn nhân lũ lụt! Một lời kêu gọi chí tình và đầy thống thiết cho vận mệnh của…chính ông ta.

Trên con đường diệu vợi hướng tới Chủ nghĩa xã hội chiếc xe lịch sử è ạch tiếp tục bị nhét đầy những bất công oan trái của người dân. Chiếc xe ấy vô tri nhưng người cầm dao thúc đẩy nó là những kẻ đã làm nên lịch sử giải phóng dân tộc này từ nghèo nàn sang kiệt quệ, từ mong manh áo rách sang cùng quẫn kiếp người.

Và họ, cứ xênh xang áo mũ, cứ lồng lộng tuyên ngôn. Cứ như đất nước này không ai là dân chúng cả mà chỉ rặt một khối dân đen không bao giờ biết khóc cho ra tiếng căm hờn.





Friday, October 23, 2020

LỜI TỎ TÌNH - Phạm Thành Châu

Sau khi chiếm được nam Việt Nam, năm 1975, Cộng Sản miền Bắc lùa số lớn công chức, quân nhân, đảng viên các đảng phái quốc gia, các nhà tu hành của các tôn giáo miền Nam, ra Bắc “khổ sai biệt xứ”. Liên Xô có Xi-bê-ri thì Việt Nam có vùng núi non Tây Bắc khắc nghiệt, tuy không lạnh bằng Xi-bê-ri nhưng cũng đủ cho tù chết dần.Chết vì lạnh, vì đói, vì lao động kiệt sức và vì bịnh mà không có thuốc chữa.
Thông thường, tù phải tự đốn cây, cắt tranh làm lán cho mình ở, phải phá rừng, làm rẫy trồng trọt khoai củ nuôi thân. Nhà nước Cộng Sản không phải tốn phí nuôi tù cải tạo. Ban ngày tù vào rừng lao động, chiều về, vào lán, cán bộ coi tù khóa cửa lại, sáng hôm sau, mở cửa cho tù đi lao động tiếp.
Mấy năm đầu, tù chết quá nhiều nên chính quyền Cộng Sản Việt Nam cho thân nhân tù được gửi thuốc, áo quần (giới hạn) bằng đường bưu điện, về sau được thăm nuôi, nghĩa là được gặp mặt tù và tiếp tế lương thực, mùng mền, thuốc men...giúp tù chịu đựng, tiếp tục khai phá núi rừng và chết chậm hơn.
Trong chuyện nầy, tôi không kể về những sinh hoạt trong nhà tù mà kể về một anh bạn tù nằm cạnh tôi. Anh Hùng, (nằm cạnh tôi) là người ít nói nhưng thường quan tâm đến người khác. Buổi tối, vào lán, thấy ai có vẻ trầm tư, suy nghĩ, là anh sà đến, nói huyên thuyên những chuyện trên trời dưới đất, chuyện nào cũng khiến người nghe bật cười. Thế là người bạn đó bớt buồn.
Khi quay về, anh bảo tôi- Khá rồi! Lo buồn làm mình suy sụp nhanh nhất. Nhanh hơn cả bịnh hoạn. Chỉ cần mất ngủ vài ba đêm là không đủ sức gượng dậy. Ai cũng biết điều đó, nhưng rất khó vượt qua, nhất là những người không được thăm nuôi, thậm chí không nhận được thư của thân nhân gửi vào. Họ được gọi là “con bà xơ” (nữ tu), ý nói là con hoang trong trại mồ côi do các bà xơ (soeurs) nuôi dưỡng. Các tù nhân con bà xơ nầy, mỗi khi thấy người nào ra thăm thân nhân, đem đồ tiếp tế vào là họ tránh chỗ khác, tìm những người cùng hoàn cảnh (không có thăm nuôi) mà chuyện trò, ăn mấy củ khoai, củ sắn với nhau.
Được tặng thức ăn (thăm nuôi) họ có thể nhận một lần, lần sau thì từ chối.- Xin cám ơn anh, tôi nhận thì không có gì tặng lại. Anh thông cảm cho tôi. Xin giữ lấy. Trong tù, chỉ nghĩ đến miếng thịt, cây kẹo cũng đủ chảy nước miếng, vì cơ thể quá cần, nhưng nhận chút thực phẩm của bạn cho, lấy gì trả lại?
Tôi với anh Hùng, may mắn, được vợ thăm nuôi, dù cả năm chỉ được một lần và chỉ được một xách nhỏ. Một gói đường tán đen, gói cá khô, ít đậu và gạo, ít thuốc men, chỉ vậy thôi, vì tiền xe cộ đi hàng nghìn cây số (từ miền Nam ra núi rừng tây bắc), ăn uống dọc đường...hết cả! Chúng tôi nghèo quá, nhưng vợ chồng gặp mặt nhau là may rồi. Tôi mừng, nhưng anh Hùng lại mừng hơn. Lần thăm nuôi nào anh cũng bảo.- Đây là lần chót!Thế nên, mỗi khi được gọi tên ra gặp thân nhân thì anh ngạc nhiên.- Ai thăm tôi? Bà cụ thì quá yếu, không đi nổi! Tôi cười bảo.- Không phải vợ thì ai vào đây?
Theo vợ tôi kể, trong một lá thư gửi cho tôi, chỉ một lần vợ tôi cùng đi thăm nuôi với vợ anh Hùng mà hai người thành bạn thân. Cả hai đều ở trong một con hẻm vùng Đa Kao lại có chồng là bạn nằm cạnh nhau trong tù, cùng hoàn cảnh nên hai người đàn bà thương nhau, thường giúp đỡ nhau trong việc buôn bán mưu sinh. Vì thấy anh vui hơi quá đáng mỗi khi được thăm nuôi nên tôi tò mò, cố tìm hiểu vì sao? Đúng ra, trong tù không nên biết chuyện gia đình người khác, nếu người đó không tự ý kể ra.
Tôi không nhớ mình đã gợi ý cách nào khiến cho anh Hùng kể chuyện vợ con của anh. Sau đây là câu chuyện theo lời Anh kể.- Tôi là con trai độc nhất của bà cụ tôi. Đúng hơn, tôi là độc đinh của cả giòng họ nhà tôi. Nếu mẹ tôi không sinh ra tôi thì coi như họ Hoàng Đắc của tôi tuyệt tự. Mẹ tôi săn sóc, chăm lo cho tôi, vì tình thương mà cũng vì trách nhiệm bên nhà chồng giao phó, là phải có người thừa tự, lo nhang khói, cúng giỗ để vong linh ông bà, tổ tiên khỏi bơ vơ, thành ma đói, ma khát, vất vưỡng trong cõi u minh.
Thế nên, khi tôi vừa xong tú tài là mẹ tôi lo tìm vợ cho tôi, vì bà sợ tôi vào quân đội, không biết chết lúc nào, sẽ không kịp có con trai để nối dõi tông đường.Tôi thì không để ý đến chuyện đó. Ngay trong thời đi học, bạn bè yêu cô nầy, cô kia, tôi chỉ biết bài vở và các môn thể thao như đá banh, học võ...
Đến khi thi xong tú tài một, tôi tình nguyện đi sĩ quan Thủ Đức. Mẹ tôi, thời trẻ là đảng viên một đảng phái Quốc Gia, thông hiểu tình hình đất nước, bà cụ bảo tôi “Khi tổ quốc lâm nguy, làm con dân phải có bổn phận cùng với mọi người bảo vệ đất nước, bảo vệ đồng bào. Những tên trốn lính, sống chui, sống nhủi chỉ thêm nhục. Nhưng con phải lấy vợ, sinh con trai để sau nầy lo nhang khói cho ông bà, tổ tiên”.
Mẹ tôi hỏi tôi có để ý cô nào chưa? Tôi thưa rằng “Mẹ xem cô nào vừa ý mẹ thì cưới cho con chứ con không có người yêu”. Mẹ tôi đến nhà các bà bạn, ngắm nghía cô nầy, dọ hỏi cô kia, cuối cùng bà chọn được một cô. Mẹ tôi nhờ người mai mối, gia đình cô ta đồng ý ngay. Để tôi được gặp cô gái, mẹ tôi mua một ít trái cây, sai tôi đem đến biếu gia đình cô ta. Hình như cô gái không biết có sự xếp đặt giữa hai gia đình nên cô ta tiếp tôi rất hồn nhiên, vô tư như với bạn bè. Tôi thấy cô cũng xinh, hiền lành, vui vẻ nên về thưa với mẹ tôi rằng “Mẹ thấy vừa ý thì con xin vâng lời”.
Quả thật, cô gái hoàn toàn không biết gì về việc cô sẽ là vợ tôi. Trước ngày tôi vào quân trường, hai gia đình muốn tổ chức lễ hỏi, cưới luôn một lần. Lúc đó, cô gái mới được thông báo. Cô ta phản đối quyết liệt. Hóa ra cô đã có người yêu. Sau nầy tôi mới biết, người cô yêu là một nhà thơ. Anh chàng có dị tật ở chân nên anh ta khỏi phải đi lính. Nhờ thế anh ta yên tâm vui chơi và ăn bám gia đình. Hết làm thơ đăng báo tán tỉnh cô nầy, cô kia thì la cà các quán cà phê, quán nhậu. Con gái mới lớn, cô nào cũng mơ mộng. Anh chàng thi sĩ nầy làm thơ ca tụng, tỏ tình với cô vợ tương lai của tôi thì chẳng khác gì bỏ bùa cô ta. Cô ta yêu mê mệt chàng thi sĩ, quyết cùng chàng “Một túp lều tranh hai quả tim vàng”. Bất ngờ cô bị ép phải lấy tôi làm chồng. Cô tuyên bố thẳng thừng với cha mẹ rằng cô ta sẽ trốn đi với chàng thi sĩ, nếu không trốn được mà bị ép duyên, cô ta sẽ uống thuốc rầy tự tử.
Gia đình cô ta hình như có xích mích gì đó với gia đình “nhà thơ” nên không muốn làm sui gia với họ. Thế nên bà mẹ mới bảo với con gái rằng: “Mầy muốn trốn theo trai thì cứ trốn đi, nhưng không được theo thằng chó chết của nhà đó. Nếu mầy theo nó, thì nhớ ba ngày sau quay về dự đám ma tao. Còn mầy muốn tự tử thì tao mua cho mầy chai thuốc rầy, nhưng uống nửa chai thôi, để một nửa cho tao. Nuôi mầy khôn lớn để mầy làm nhục cha mẹ...” Lời tuyên bố đó khiến cô gái không còn lựa chọn nào khác. Thế nên, trước ngày cưới, cô ta hẹn tôi ra một quán nước.
Sáng đó, chúng tôi gặp nhau. Tôi ngồi đối diện. Quán vắng người nên cô ta chẳng cần giữ lời, tấn công tôi ngay “Tôi và anh không hề quen biết nhau, không thù oán nhau, tại sao anh cố tình phá vỡ tình yêu của chúng tôi? Anh có biết, vợ chồng không có tình yêu mà sống với nhau là sống trong địa ngục không? ”Tôi trả lời “Đây là chuyện hai gia đình với nhau. Cô không bằng lòng lấy tôi thì cứ nói thẳng với ba mẹ cô hoặc nói với mẹ tôi.
Tôi không có ý kiến. Tôi không cần vợ, nhưng mẹ tôi cần có cháu nội trai để nối dõi tông đường. Tôi sẽ vào quân đội. Chiến tranh rất ác liệt. Đời lính chiến, hành quân liên miên, cưới cô về, được bao nhiêu lần chúng ta gặp nhau? Để có con, còn khó hơn. Và có thể một ngày, một tuần, một tháng sau đó, tôi tử trận. Cô sẽ thành quả phụ. Nhanh lắm.
Tôi nói sự thật để cô đủ lý do từ chối việc cầu hôn của tôi ”Cô yên lặng lắng nghe. Tôi cũng suy nghĩ, lựa lời một lúc mới nói tiếp: “Nếu bị ép duyên, và nếu không còn con đường nào khác để làm vui lòng cha mẹ cô, cô nên lấy tôi. Vì sau khi ra trường sĩ quan, tôi sẽ chọn binh chủng tác chiến, tôi sẽ leo lên bàn thờ nhanh lắm. Khi tôi chết rồi, gia đình cô không còn quyền cấm cô về sống với người cô yêu. Mà dù tôi chưa tử trận, khó khăn của tôi vẫn là phải có con trai cho mẹ tôi an tâm. Tôi đề nghị thế nầy. Sau khi là vợ tôi, dĩ nhiên là tôi đi hành quân, đâu có về nhà thường xuyên được... Cô cứ hẹn hò với người yêu, miễn sao đừng cho thiên hạ biết, khi nào có bầu, cô ra đơn vị tìm tôi rồi quay về nhà. Mục đích để hợp thức hóa đứa bé trong bụng cô. Tôi sẽ không ghen tương gì mà mẹ tôi lại mừng vì đã làm tròn bổn phận đối với gia tộc tôi...”
Chưa nghe hết câu, cô chồm qua bàn, thẳng tay tát tôi một tát tai, nảy đom đóm mắt “Tôi cấm anh không được nhục mạ tôi theo lối nói vô học đó. Anh xem tôi là hạng người gì? ”Rồi cô ôm mặt, gục xuống bàn khóc nức nở. Cô khóc to, như rống lên rồi lấy khăn bịt miệng mình lại để tự kềm chế. Tôi kinh hoàng, vội qua ngồi cạnh cô, lắp bắp: “Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Cô tha thứ cho tôi” Tôi định choàng tay qua vai cô để vỗ về thì cô xô mạnh tôi ra, khiến tôi suýt ngã ngữa. Cô cứ cúi đầu thút thít mãi.
Tôi chán nản, nghĩ rằng, tốt nhất về thưa với mẹ tôi rút lui vụ cưới hỏi nầy để khỏi rắc rối, có khi gây oán thù với cô ta và cả người tình của cô nữa. Tôi đứng lên, đến quày trả tiền. Cô chủ quán hỏi tôi “Có chuyện gì vậy?” Tôi lắc đầu, quay lại bàn nước, ngồi cạnh cô để tránh tia mắt cô đang nhìn đăm đăm phía trước như người xuất hồn. Tôi nói “Tôi đã hiểu cô, đã biết mối tình của cô. Xin cô yên tâm. Tôi sẽ báo cho mẹ tôi hủy bỏ vụ nầy. Cô được tự do”.
Tôi định đứng lên thì cô ra dấu tôi ngồi xuống. Cô nói mà không nhìn tôi “Anh chẳng có lỗi gì trong chuyện nầy. Gia đình tôi nhất quyết gả tôi cho người khác. Ai cũng được, ngoại trừ người tôi yêu” Rồi cô quay nhìn tôi, mắt long lên, môi mím lại “Tôi đồng ý lấy anh. Nhưng tôi cho anh biết. Anh chiếm đoạt được trinh tiết của tôi, chiếm đoạt được thân xác tôi nhưng không thể chiếm đoạt được trái tim tôi. Đừng hi vọng tôi sẽ thương yêu anh. Tôi không thù anh, nhưng tôi không thể yêu thương ai ngoài người tôi yêu. Tôi cũng cho anh biết trước rằng, về làm vợ anh, dù đến mãn đời, tôi thề sẽ không bao giờ nói tiếng yêu thương với anh, không bao giờ hôn anh. Mong anh cũng làm như thế”.
Tôi giận sôi gan, nhưng cố bình tĩnh “Tôi sẽ giữ lời. Tôi thề sẽ không nói thương yêu với cô, không hôn cô, vì tôi biết chúng ta chẳng hề yêu thương nhau. Tôi cũng yêu cầu cô nhớ lời thề đó. Sau nầy, nếu tôi tử trận, xin cô đừng giả vờ khóc, vì tôi biết đó là ngày vui của cô, ngày cô được giải thoát để về với người cô yêu. Không cưới cô thì mẹ tôi cũng tìm một cô khác cho tôi. Từ hôm nay cho đến tuần sau, cô có thể báo cho mẹ tôi biết quyết định của cô. Mà dù đã là vợ tôi, cô vẫn tự do. Cô có thể gặp người yêu của cô bất cứ lúc nào, chỉ mong cô cố gắng cho mẹ tôi một đứa cháu trai. Xin cô giúp tôi”.
Kể đến đấy anh Hùng hỏi tôi “Nếu vào trường hợp tôi, anh sẽ nghĩ sao? Chúng tôi đã có ba mặt con với nhau, nhưng không bao giờ tôi nghĩ rằng cô ta còn lưu lại trong gia đình tôi cho đến ngày tôi vô tù như hôm nay”. Anh quay ra sau, lục trong xách nhỏ, lấy ra mấy tấm hình, trao cho tôi “Anh nhìn xem, mấy đứa nhỏ nầy giống ai?” Tôi nhìn và nói ngay “Giống anh chứ giống ai? Con anh phải không? Hai thằng nhỏ nầy là anh em sinh đôi?”.
Anh trầm tư “Để tôi dài dòng một chút. Trước khi vào quân trường, tôi cưới vợ. Khi còn đang thụ huấn trong Thủ Đức, được tin vợ sinh, tôi về phép, vào nhà bảo sanh.Vợ tôi sinh con gái. Tôi ôm đứa bé vào lòng. Lúc đó, tôi không thắc mắc, ai là tác giả của sinh vật bé bỏng đó, nhưng không hiểu sao, tôi thương nó quá. Tôi ngắm nghía nó, hôn nó, thì thầm với nó mà quên cả chung quanh. Lúc đặt con xuống bên cạnh vợ, cô ta nắm lấy bàn tay tôi, nhìn tôi, nước mắt ứa ra. Cô ta khóc.
Tôi hiểu ý nên nói “Xin lỗi! Nhưng tôi thương nó. Lần sau, cố giúp tôi một thằng con trai... ”Tôi ngắt lời anh “Bộ hai người xưng tôi chứ không anh em gì cả sao?” “Cô thì xưng em với tôi, còn tôi, khi chán nản hoặc chỉ có hai người, tôi xưng “tôi” và nói trống không. Khi có người thứ ba thì tôi “anh, em” như vợ chồng bình thường...
Sau đó, cô sinh đôi, hai thằng con trai. Khi tôi đi tù thì hai thằng con được gần hai tuổi.- Hai anh chị thề thốt với nhau rằng sẽ không hôn, không nói tiếng yêu thương với nhau, rồi có giữ lời không?- Tôi có vợ mà tâm lý không giống những ông khác. Tôi chỉ làm bổn phận. Tôi đâu cần tình yêu mới làm chuyện vợ chồng được. Khi cô ta vừa sinh hai thằng con trai, tôi dự định, hễ hai đứa nhỏ cứng cáp thì tôi sẽ nói với cô rằng muốn li dị thì tôi ký tên ngay để cô được tự do, nhưng tôi chưa kịp nói thì đi tù. Thế nên, mỗi khi tôi được gọi ra thăm nuôi, anh thường nghe tôi tự hỏi “Ai thăm nuôi mình?” vì tôi cứ đinh ninh là cô ta đã bỏ tôi để về với người tình, để khỏi nuôi mấy đứa nhỏ, khỏi nuôi mẹ tôi, khỏi thăm nuôi tôi.
- Anh có thể nói thật tình cảm của anh đối với vợ anh cho tôi nghe được không? Anh có thương vợ không? Anh trầm ngâm.- Chỉ sau nầy, khi tôi vào tù, cô ta không bỏ chúng tôi, lại phải vất vả, bương chải để nuôi sống bao nhiêu người trong gia đình tôi, tôi mới nghĩ rằng cô là vợ tôi. Nếu chúng tôi có yêu nhau trước đó thì sự hi sinh của cô ta còn có chút ý nghĩa. Đằng nầy... Không ai có thể bắt cô phải cưu mang chúng tôi. Đó là sự bất công. Trước kia, tôi không màng đến ý nghĩ, tình cảm của vợ tôi. Chúng tôi ít nói chuyện với nhau. Đúng ra là không có dịp. Tôi hành quân liên miên, vài ba tháng về phép một lần. Hai mươi bốn giờ phép mà gần tối mới về đến nhà, sáng sớm lại phải ra đơn vị. Vả lại, tôi thương các con tôi lắm. Vừa bước vô nhà, chào mẹ tôi xong là tôi quấn quít với con, hôn hít đứa nầy, bồng ẵm đứa kia, đưa chúng ra đường mua quà, kẹo bánh. Lần nào về phép tôi cũng ôm con mà cứ nghĩ rằng, đây là lần cuối mình được gần các con. Ra trận, đạn như vãi trấu, bạn bè, đồng đội tôi ngã xuống ngay bên cạnh. Trước sau gì cũng đến lượt mình.
Còn vợ tôi, tôi cảm tưởng như giữa hai đứa có một bức tường vô hình ngăn cách, và cô ta, sinh con xong, bồng nó, đưa qua bức tường vô hình đó, trao cho tôi. Chúng là con tôi. Vì ám ảnh đó mà mọi sự săn sóc, lo lắng của cô dành cho tôi, tôi tưởng như của một cô bạn gái cùng lớp giúp bạn trong một buổi đi chơi chung ngoài trời, vậy thôi.
Mỗi khi tôi về phép, thấy tôi bước vào nhà là cô vội lo nước nôi, khăn tắm, áo quần để sẵn đó rồi chạy ra chợ mua thức ăn, chạy về, chui vào bếp, nấu nướng, dọn lên. Ăn xong, lại dọn rửa, rồi giặt giũ áo quần cho tôi, phơi phóng, sắp xếp, chuẩn bị mọi thứ trong xách để sáng sớm là tôi chỉ việc đeo lên vai, về đơn vị. Cô xoay tròn như chong chóng. Tôi thì tắm con, đút cơm cho chúng, rồi chơi đùa, kể chuyện cho chúng nghe, ru chúng ngủ, không màng đến vợ, không nhìn đến mẹ. Người ngoài nhìn vô, đó là một gia đình bình thường. Mẹ tôi thì vui lắm, cứ khen con dâu ngoan hiền.
Bà cụ không biết dĩ vãng của cô, cũng không thấy những đợt sóng ngầm đang kiên trì, thì thầm gọi cô thoát ly. Bây giờ, ở tù kiểu nầy thì chỉ có chết hoặc mục xương trong tù vì chẳng ai biết ngày về. Cái chết đối với thằng lính chiến như tôi thì sá gì, nhưng tôi thương các con quá, chỉ mong được về để lo cho chúng và săn sóc vợ tôi để đền đáp bao khổ nhọc mà cô ta đã phải chịu đựng.
Từ khi nghe anh Hùng kể chuyện gia đình, tôi cũng đâm ra hồi hộp mỗi khi nghe tên anh ta được gọi ra thăm nuôi. Tôi tưởng tượng mẹ anh Hùng hoặc bà cụ nhờ một người nào đó gặp anh và báo tin rằng vợ anh đã bỏ đi lấy chồng rồi. Nhưng lần nào cũng là chị ta.
Lần đầu được giới thiệu là vợ anh Hùng, tôi thấy chị ta, tuy đen và ốm, xác xơ vì sinh kế nhưng còn phảng phất những nét thanh tú và quí phái. Chị ta, thời trẻ, ắt đã làm bao trái tim bọn con trai xao xuyến.
Mỗi lần ra thăm nuôi, anh Hùng, tôi và vài người tù ngồi một bên chiếc bàn dài, đối diện (bên kia bàn) là thân nhân của tù. Đầu bàn có một công an ngồi theo dõi, lắng nghe tù và thân nhân chuyện trò.Tù chỉ có 15 phút gặp người thân nên ai cũng cố nói thật nhiều, hỏi thật nhiều những điều cần thiết.
Tôi cũng gấp rút chuyện trò với vợ nhưng cũng để ý xem vợ chồng anh Hùng có gì khác thường không? Hình như anh Hùng không nhìn vợ mà hơi cúi xuống vẻ đắn đo, suy nghĩ.Trái lại chị vợ ngồi nhìn chồng đăm đăm như thôi miên anh ta.Thông thường, trong lúc gặp gỡ, người vợ để bàn tay bên hông của giỏ quà thăm nuôi, phía khuất tia nhìn của công an, người chồng biết ý sẽ để bàn tay mình lên bàn tay vợ, bóp nhẹ.Bao nhiêu năm xa cách, chỉ cần chạm nhẹ hai bàn tay với nhau cũng đủ cho vợ chồng ngây ngất, rung động cả thể xác và tâm hồn. Giây phút đó quí giá hơn bao nhiêu lần ôm ấp nhau mà vợ chồng đã trải qua. Vợ anh Hùng cũng để tay bên giỏ thăm nuôi. Anh Hùng chỉ đụng rất nhẹ vào tay vợ, như vô tình rồi rút tay về. Chị ta vẫn để yên bàn tay và chờ đợi. Anh Hùng lại đụng nhẹ tay vợ lần nữa, rồi lại rút về. Cả hai yên lặng. Rồi hình như anh nói nho nhỏ gì đó với vợ. Thời gian thăm gặp qua rất nhanh. Lúc chia tay, anh Hùng xách gói quà thăm nuôi đi thẳng mà không ngoái nhìn người thân như các tù nhân khác.
Chúng tôi ở tù trên 10 năm nhưng chỉ ở chung lán trại hơn ba năm, sau đó bị phân tán đi các trại tù khác. Dù vậy, tình bạn giữa chúng tôi đã như ruột thịt. Bảy năm sau, chúng tôi mới gặp lại nhau ở trại tù Z 30, Xuân Lộc. Sau đó, chúng tôi cùng ra tù một lần, vào năm 1986.
Chúng tôi, hai thằng tù trung niên mà trông đã hom hem. Tóc đã có sợi bạc, chân tay như những khúc xương khô. Vợ tôi và vợ anh Hùng, sau mười năm vất vả, cũng đã là hai chị nạ dòng đen thui, đầu tóc, áo quần tả tơi vì suốt ngày lê lết đầu đường xó chợ. Hai người mua đi bán lại từng đôi giày cũ, áo quần cũ, răng vàng bạc vụn, đồng hồ hư, radio hư... Nghĩa là ai bán gì cũng mua, ai mua gì cũng có.
Thời bấy giờ, tù về xã hội chỉ làm được các nghề chân tay như đạp xích lô, bán vé số, vá xe đạp... Tôi và anh Hùng, mỗi người một chiếc bàn con, mỗi cạnh hai gang tay, đặt bên lề đường, ngồi bán vé số, kiếm tiền phụ với vợ mua gạo. Lúc đó vợ tôi và vợ anh Hùng mới lấy lại chút bình tĩnh, không còn lo thất sắc mỗi ngày vì lũ con đói.
Đầu thập niên 1990, có chương trình tù cải tạo được đi Mỹ. Gia đình tôi và gia đình anh Hùng đến cùng tiểu bang Virginia nhưng khác thành phố, cách nhau hơn hai giờ lái xe. Bước chân đến xứ người với hai bàn tay trắng, chúng tôi phải làm gấp đôi người khác, vì lao động chân tay, lương hướng chẳng bao nhiêu. Sáng sớm đã ra khỏi nhà, khuya mới về. Chúng tôi chỉ gọi điện thoại trò chuyện, hỏi han nhau mà thôi.Tôi không còn để ý đến chuyện xưa của vợ chồng anh Hùng, cũng không bao giờ kể cho vợ tôi nghe. Đàn bà bép xép, một chuyện kỳ lạ như thế thì không bà nào để yên trong bụng được.
Hơn bảy năm ở xứ Mỹ, vài đứa con của gia đình tôi và gia đình anh Hùng đã tốt nghiệp đại học, có việc làm, phụ với cha mẹ lo cho các em nên chúng tôi đã bớt giờ làm việc, có dịp thăm viếng nhau. Bao nhiêu năm mới gặp lại, thấy anh Hùng khỏe mạnh, hồng hào hơn trước, chị vợ cũng mập tròn, mặt mũi tươi rói, gặp lại vợ tôi như gặp cố nhân, hai người tíu tít hỏi han, chuyện trò vui vẻ. Nơi xứ người bơ vơ nên chúng tôi coi nhau như anh em một nhà.
Đột nhiên, một buổi tối, khoảng mười giờ, điện thoại reo, vợ tôi bắt máy rồi la lên.- Sao? Chị nói sao? Anh Hùng bị gì mà đưa vô bịnh viện cấp cứu? Chị nói chuyện với ông xã em. Em run quá! Vợ tôi đưa điện thoại cho tôi.- A lô! Anh Hùng bị gì vậy chị? Bên kia đầu giây, giọng vợ anh Hùng hốt hoảng.- Không hiểu sao. Ăn tối xong ảnh ngồi xem TV. Thình lình, ảnh kêu “Đau đầu quá!” rồi gục xuống bất tỉnh. Em gọi xe cứu thương đến đưa vô bịnh viện. Hiện em đang ở phòng cấp cứu. Ảnh chưa tỉnh. Em rối trí quá! Không biết mình phải làm gì đây?- Chị báo cho sắp nhỏ biết chưa?- Dạ rồi. Nhưng đứa gần nhất cũng phải 5 giờ lái xe, đứa ở xa, sáng mai mới đi máy bay về.- Ảnh không sao đâu. Chị bình tỉnh. Đưa vô bịnh viện là yên tâm.Tụi tôi sẽ đến ngay bây giờ.
Lên xe, chúng tôi sẽ nói chuyện sau. Nhớ là phải bình tỉnh. Hai giờ nữa chúng tôi sẽ đến bịnh viện.Ban đêm, xa lộ 95 không đến nỗi kẹt xe. Từ Richmond hướng về thành phố Falls Church, phía bắc tiểu bang, gần hai giờ, chúng tôi đã có mặt tại bịnh viện.
Bịnh viện về đêm thật yên tĩnh. Theo sự hướng dẫn của nhân viên trực, chúng tôi đi rất nhẹ dọc hành lang để tìm phòng hồi sức. Anh Hùng nằm trên giường với đủ thứ dây nhợ, ống trợ thở nối với dàn máy sát tường. Một cái máy điện tâm đồ với lằn sóng xanh chạy đều đều, yếu ớt. Chị Hùng quì bên cạnh, nắm tay chồng, thì thầm.- Anh cố gắng nghe em nói. Em chỉ nói một câu thôi. Em không nói được cho anh nghe thì em đau khổ suốt đời, ân hận suốt đời. Anh có thương em không? Thương em thì nghe em nói. Nghe anh! Tội nghiệp em mà anh...
Chúng tôi đứng bên cạnh mà chị vẫn không hay biết. Vợ tôi cúi xuống vỗ nhẹ vai chị, chị quay lại, đứng lên, ôm vợ tôi, nước mắt trào ra.- Ảnh không nghe em nói! Ảnh không biết gì nữa. Sao em ngu quá? Không nói khi ảnh còn khỏe mạnh. Mà thình lình, ảnh bị như vầy...
Chị nói lảm nhảm như người mất trí. Vợ tôi không hiểu gì cả nhưng vẫn vỗ về, nhỏ nhẹ.- Ảnh không sao đâu. Em biết, nhiều người bị như vậy, sẽ tỉnh lại. Chị đừng lo. Bác sĩ nói sao?- Bác sĩ nói ảnh bị xuất huyết não, đang chuẩn bị, sẽ mổ ngay. Em sợ, người ta mổ rồi ảnh đi luôn. Em mà không nói được cho ảnh nghe, chắc em chết theo để linh hồn em được gặp ảnh, nói mấy lời...
Vợ tôi lại nhìn tôi, không hiểu chuyện gì quan trọng, khẩn cấp đến độ phải nói ra cho người sắp chết nghe. Đáng ra, chính người bịnh mới cần trăn trối trước khi từ giả cõi đời. Vợ tôi, biết rằng chuyện gia đình người ta, không nên tò mò, chỉ trấn an.- Sáng mai, mổ xong là ảnh tỉnh dậy, sẽ nghe chị nói. Chị yên tâm. Bình tỉnh mà chuẩn bị tinh thần, cầu xin Trời Phật phù hộ ảnh tai qua nạn khỏi.Nhưng chị ta như không nghe, cứ lảm nhảm.- Bao yêu thương, săn sóc ảnh giành cho em, em hiểu, em đón nhận, nhưng sao em ngu quá, không nói cho ảnh biết em yêu thương ảnh...
Vợ tôi ngớ ra, tưởng chị điên thật rồi. Vợ chồng yêu thương nhau, đâu cần phải nói ra mới hiểu? Chỉ mình tôi biết điều đó. Tôi nói với chị ta.- Xin chị bình tỉnh. Tôi sẽ cố giúp chị xem sao. Tôi với anh Hùng thân thiết còn hơn ruột thịt. Hi vọng, tôi nói ảnh sẽ nghe.
Nhìn điện tâm đồ, thấy những gợn sóng rất yếu ớt, tôi biết, có mổ cũng rất ít hi vọng, nhưng tôi tin, sự sống trong anh ta vẫn còn. Tôi ra dấu cho chị Hùng đến bên cạnh rồi cúi sát tai anh, nói chậm rãi.- Tôi là Nguyễn văn Chánh, bạn anh đây. Chúng ta ở tù chung, khi còn ở bên Việt Nam, anh còn nhớ không? Anh cố gắng nghe tôi nói, một điều rất quan trọng, sẽ giúp anh yên tâm...Nếu anh nghe được, anh chấp nhận, xin anh chuyển động mi mắt hoặc con ngươi của mắt anh. Vợ anh đang đứng bên anh đây. Vợ anh nói rằng, chị chỉ yêu thương một người duy nhất trong đời là anh mà thôi. Anh có nghe không, có chấp nhận không?
Mọi người im lặng, chăm chú nhìn đôi mắt đang nhắm nghiền của anh Hùng. Đột nhiên, đôi mi của anh Hùng chuyển động như muốn mở ra rồi nhắm lại.Tuy rất nhẹ nhưng mọi người đều thấy rõ. Chị Hùng ôm chồng khóc òa lên.
Tin rằng anh Hùng có nghe tiếng khóc của vợ nên một lúc sau tôi mới ra dấu cho chị yên lặng, rồi nói vào tai anh Hùng.- Bây giờ, vợ anh, chị Hùng sẽ nói cho anh nghe. Chị yêu thương anh từ lúc nào. Anh cố gắng nghe vợ anh nói.
Tôi bước lùi cho chị Hùng quì xuống, cúi sát tai chồng và nói, từng tiếng một.- Anh Hùng. Anh là chồng em. Em yêu thương chỉ một mình anh. Em yêu thương anh suốt đời. Em yêu thương anh từ ngày đầu, từ đêm đầu, từ giây phút đầu em trở thành vợ anh... Em lạy anh. Đừng giận em nghe anh! Xin anh thương em. Em là vợ anh. Tội nghiệp em. Nghe anh!
Nói đến đó thì nghẹn lời, chị đứng lên lùi lại, hai tay để lên ngực, như sợ chồng điều gì nhưng mắt vẫn không rời đôi mắt chồng. Mọi người nín thở chờ đợi. Rồi đôi con ngươi dưới hai mi mắt nhắm nghiền của anh Hùng chuyển động nhẹ, hướng về phía chị Hùng và dừng lại.
Tôi nói với chị.- Anh Hùng đã hiểu chị, đã chấp nhận lời yêu thương của chị. Bỗng chị Hùng lảo đảo, níu tay vợ tôi rồi ngã quị xuống, bất tỉnh. Vợ tôi đỡ lấy chị, ngồi bệt xuống sàn, ôm chị vào lòng. Tôi bảo vợ.- Không sao đâu. Bị xúc động mạnh. Để anh đi gọi y tá...
Thật ra, là chị ấy đã trăn trối với chồng.
Phạm Thành Châu