Monday, December 9, 2019

Chứng Nhân Một Sự Kiện Lịch Sử: 1/11/1963


LTS: Sau ngày 01.11.1963, tất cả báo chí tại Saigon đều loan tin theo lệnh của Hội Đồng QNCM, để giành “phần phải” về mình, nào là dinh Gia Long có một đường hầm dẫn ra đường Lê Thánh Tôn, sự thật chẳng có đường hầm gì cả, nhất là vụ an táng TT Ngô Đình Diệm bị dấu nhẹm, nay toà soạn Tạp Chí Dân Văn mới nhận được bài viết này, một nhân chứng kể lại “sự kiện lịch sử”, chân thành cảm tạ tác giả THỤY MI.

Chứng Nhân Một Sự Kiện Lịch Sử: 1/11/1963
Chứng Nhân Một Sự Kiện Lịch Sử (Về ngày 2 tháng 11 năm 1963, - đã bổ túc 1-11-19)
 ---oo0oo---
 Đó là một buổi chiều định mệnh… vô cùng đớn đau bi thảm vào đầu tháng 11 năm 1963. Đúng hơn là buổi sáng ngày 02 tháng 11 năm 1963, ông Trần Trung Dung (nguyên Bộ Trưởng Quốc Phòng, dưới thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm). Ông Dung đã gọi phone đến nhà Năm Tony. Trong nhà Năm có thêm bạn: Trung, Thạch, Thụy Mi và Vì Dân ngồi gần bàn làm việc. Năm bắt phone và chuyển sang cho ông Ba chủ trại hòm Tobia. Sau một hồi trao đổi, giọng ông Ba trở nên lo lắng, bối rối, quắt quay, bồn chồn. Như có điều gì bức bách lắm. Cuối cùng ông Ba thở dài, buông phone xuống, e dè nhìn mọi người hiện diện, đôi mắt ông rướm lệ rồi ngập ngừng nói nhỏ:
- Tổng thống, và ông cố vấn đã chết trong chiếc thiết vận xa M113 mang số 80.989, bởi lệnh của ông Dương văn Minh, do sát thủ là Nguyễn văn Nhung giết hại rùi.
Sửng sốt, bàng hoàng. Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, tất cả vội túc trực trong phòng khách, mở radio lên lắng nghe. Hội đồng tướng lãnh do Trung-tướng Dương Văn Minh đứng đầu đảo chánh đã thành công. Ông Minh tuyên bố: “Tôi tạm thời lãnh đạo quốc gia”. Đài Phát Thanh Sài Gòn chỉ mở nhạc hoà tấu, nhưng luôn luôn nói đi nói lại là: “Anh em ông Diệm đang ẩn nấp, hoặc... tẩu thoát đâu đó”…
Chẳng nói chẳng rằng, ông Ba vội vã kiếm người đi gọi đạo tỳ đến xưởng hòm, để chuẩn bị “hậu sự” cho Tổng Thống Diệm và ông cố-vấn Nhu. Ở nhà kho của ông Ba có nhiều hòm tuy đẹp, đắt tiền. Nhưng không mấy xuất sắc. Chỉ còn một cái hòm tốt nhất bằng gỗ gia tỵ rất quý hiếm, có bọc sẵn thêm cái hòm kẽm ở bên trong. Ý ông Ba muốn để cái hòm nầy cho ông cố vấn Nhu. Ngoài ra, còn một cái hòm nhôm mới toanh láng cón của quân đội Mỹ. Chiếc quan tài nầy rất đẹp, làm bằng nhôm nhẹ, có hai lớp. Bên ngoài mạ lớp sơn bóng loáng, bên trong bọc một lớp đệm nhung mỏng, êm ái như tấm đệm giường ngủ, có thể mở nắp ra đóng vào bằng kính dễ dàng, lộ cả khuôn mặt người quá cố, cho mình nhìn tiễn biệt phút cuối cùng, hòm có chốt cài bên hông. Nếu là xác đã ướp lạnh, có thể để lộ hẳn ra ngoài. Ở Việt Nam chưa xuất hiện loại hòm tân thời như thế.
Lẽ ra là chiếc hòm rất sang trọng đẹp đẽ qúy hiếm nầy sẽ đựng thi hài của một viên Tá người Mỹ đã từ trần tại Việt Nam. Nhưng không hiểu sao họ lại mang vất bỏ chiếc quan tài ấy ở bên hông nhà ướp lạnh trong phi trường Tân Sơn Nhứt!?. Tình cờ ông Ba đi làm việc đã thấy. Tiếc quá nên ông Ba nài nỉ, thương lượng với tên quản lý nhà xác, và ông đã mua lại. Ông Ba đem về trưng bày trong tiệm cuả mình, coi chơi. Ai đến mua giá cao cỡ nào, ông cũng không bán. Thế là ông Ba quyết định:
- Chỉ có Tổng Thống Ngô Đình Diệm mới xứng đáng nằm an nghỉ trong đó thôi.
Cả hai khuôn hòm được mang ra lau chùi bóng loáng, sát trùng sạch sẽ, họ chuẩn bị sẵn sàng; chờ lệnh. Gần 11 giờ trưa, phone của ông Trần Trung Dung gọi báo:
- Nhờ ông vui lòng mang khuôn hòm đến nhà xác bệnh viện Saint Paul. Ở đường Tú Xương. Tuyệt đối không cho đông người đi, và người lạ tháp tùng. Xe chỉ chở đến đó… mỗi lần một quan tài mà thôi.
Ông Ba nêu ý kiến:
- Có nên lấy thêm một xe nữa. Đi theo phía sau xa xa xe kia. Hay không?
- Không. Chở từng cái một, mỗi xe đi cách xa nhau khoảng nửa giờ. Mang cái “đầu tiên” đi trước.
Ông Ba tuân lệnh. Đem cái hòm đặc biệt “đầu tiên” đi. (ý họ muốn nói đến “cái đầu tiên”: là khuôn hòm của Tổng-thống Diệm, người sẽ liệm trước tiên). Chiếc xe tang từ từ lăn bánh. Trên xe có bà chủ tiệm hòm, Năm, Mi & Dân, Thạch, Trung, cộng thêm bốn người đạo tỳ. Xe lao vào đường phố vắng tanh như đi trong thành phố chết, hoặc đang vào giờ giới nghiêm, thiết quân luật vậy. Đến đường Tú Xương, Vì Dân mới thấy phe cách mạng lật đổ chính phủ đã cho cảnh sát, quân cảnh đứng canh gác ở các chốt. Xe jeep chận ngang ngõ vào nhà xác.
Ngoài các anh: Năm, Thạch, Trung, Mi, Dân, bà chủ tiệm và bốn đạo tỳ ra, còn có hai soeur có lẽ ở bệnh viện nầy. Thêm vợ chồng cháu rể của Tổng Thống đang lăm le chiếc máy ảnh trong tay. Khi xe tang vào tới bên trong, thì một soeur rón rén, lấp ló, len lén nhìn trước ngó sau, coi soeur có vẻ gian, sợ sệt lén lút, như người làm chuyện mờ ám gì, chả biết. Hình như soeur có lệnh trước, đã vội vàng kéo cánh cửa đóng ập lại liền. Trong nhà xác chỉ có một ngọn đèn vàng lù mù, leo lét, treo lơ lửng tòn ten trên trần.
Bốn đạo tỳ mang quan tài đặt trên bệ đá cẩm thạch trong nhà xác. Họ đợi khoảng hai mươi phút sau, thì có một chiếc xe hồng thập tự kiểu Dodge nhà binh (màu cứt ngựa) thắng lết bánh, đỗ xịch lại. Bà soeur canh cổng kia lật đật mở cánh cửa nhà xác ra. Từ trên xe có bốn quân nhân nhảy phóc xuống, họ vội vội vàng vàng khiêng chiếc băng ca lắc lư nhún nhảy. Trên đó có một người nằm cũng nhún nhảy lắc lư theo nhịp bước mau. Họ mang băng ca vào hẳn phía trong, để xuống dưới đất. Họ chả buồn nhìn ai hay nói câu nào, họ cúi đầu vội vã quay trở ra, leo tọt lên xe. Chiếc xe Dodge rít lên nghe rợn tóc gáy vút đi trong sự im lặng hãi hùng…
Lúc bấy giờ cả nhóm đông trong phòng liền bước tới đứng sát bên băng ca. Người nằm trên băng ca là vị tổng thống kính mến của nền Đệ Nhất Cộ̣ng Hòa miền Nam Việt Nam: Ngô Đình Diệm (1901-1963). Ngài mặc bộ veston màu xanh rêu, thắt cà vạt xanh đậm có chấm trắng. Dưới chân ngài mang một chiếc giày màu đen, bên chân kia chỉ có một chiếc tất trắng. Cả bộ comple chìm trong màu máu, trên đầu tổng thống có một vết thương sâu từ dưới ót trổ lên đỉnh đầu, bê bết máu. Ngài nằm đó thản nhiên im lặng, dường như tổng thống say chìm trong giấc ngủ ngàn thu bình an không muộn phiền, chẳng khổ đau…
Ánh sáng vụt loé lên. Thì ra ông cháu rể ngoại quốc kia đã bấm được vài ba tấm ảnh. Chả hiểu ông cháu nầy lúng túng, run rẩy, sợ hãi, lo lắng hay sao, mà ông lại vội cất dấu máy hình, không chụp thêm mà lại ngưng? Hay ông thấy cảnh máu me lan tràn như thế, thật hãi hùng và đau lòng. Nên ông không cầm nỗi cơn nghẹn ngào xúc động đau đớn dâng tràn bờ mi?!
Đạo tỳ khiêng xác ngài lên, đặt trên một bệ đá cẩm thạch có lót hai lớp vải trắng. Bà chủ tiệm nói với Năm, Thạch, Trung, Vì Dân, và hai soeur:
- Nhờ lấy bông gòn và compresse nhúng đầy alcohol, lau nhẹ nhàng, lau sạch sẽ, lau rất cẩn thận các vết máu cho Tổng Thống giúp tôi.
Họ lộ vẻ kính cẩn, ân cần, chu đáo sửa sang áo quần Tổng Thống Diệm chỉnh tề, ngay ngắn. Bốn đạo tỳ chăm chỉ cắm cúi lo tẩn liệm Ngài đàng hoàng. Bà chủ tiệm hòm lâm râm đọc kinh cầu nguyện cho linh hồn người quá cố. Bà nhét vào tay Tổng Thống xâu chuỗi hột mân côi. Hình như Tổng Thống Diệm vừa mới chết, cho nên hai bàn tay ông đã nhẹ nhàng khép lại dễ dàng giữ xâu chuỗi, như ông đang lim dim đọc kinh lần hạt. Mọi người hiện diện nín thở, có cảm tưởng tim đập thiếu nhịp, thở hụt hơi: Nghẹn ngào. Ngậm ngùi. Cay đắng. Bẽ bàng xao động. Đau xót kinh khủng. Thương tiếc sâu sa. Buồn mênh mông cho kiếp phù sinh bạc mệnh. Ngắn ngủi!
Họ chưa kịp đậy nắp hòm, thì chiếc xe hồng thập tự lúc nãy đã trờ đến. Cánh cửa lớn do bà soeur kia lum khum hé mở ra. Đám lính lật đật bưng cái xác thứ hai vào. Bà soeur vội vàng khép nhanh cánh cửa ngay. Đó là ông Cố-vấn Ngô đình Nhu mặc áo sơ mi trắng cụt tay ngực đẫm máu. Áo bỏ trong quần màu nâu hơi xộc xệch, thắt dây lưng da, chân mang đôi giày màu kem. Gương mặt ông Nhu có vẻ oán hận, bất bình điều gì, vầng trán thật cao cau lại với nhiều nếp nhăn. Đôi môi ông mím chặt nghiêm nghị. Không thấy ông Nhu có nét thanh thản bình an (như gương mặt thản nhiên của người anh). Ông nằm hơi nghiêng qua một bên. Họ thấy ông bị nhiều vết đâm sau lưng, loại dao bayonet của quân đội. Máu vẫn ứa ra từ các vết thương đó. Trên đầu, ngay thái dương có hai vết thủng. Đó là dấu đạn đi từ bên nầy xuyên sang bên kia.
Công việc tn liệm cũng tuần tự diễn ra. Cẩn thận, nhưng hơi vội vàng như lần trước. Không khí lúc nầy quả thực nặng nề kinh khủng! Im lặng hoàn toàn. Hình như ai ai cũng thở rất nhẹ. Vì họ sợ mỗi tiếng động làm dấy lên từ đáy lòng mình tiếng nấc, mà họ đã kềm sâu trong lòng, để khóc thương một kiếp người phù sinh: khi họ đứng trên tột đỉnh danh vọng cao sang dường bao, ấy thế mà lúc họ lìa đời thì quá ư bẽ bàng, bạc phận!? Hoặc sẽ làm hỏng không khí kính cẩn tôn nghiêm; nơi con người thực sự đã bước chân vào cõi vô cùng hư vô? Quả đúng là phân giới giữa sự sống và cõi chết: chỉ ngăn cách bằng một sợi tóc dài lê thê và mỏng tanh, bởi một bức màn sô vô hình tầm thường mà mong manh như sương khói. Nhưng, kiếp người ở hai phân giới ấy đã không thể làm gì khác hơn. Người ở biên giới nầy không thể va mặt, chạm tay vào biên giới vô hình kinh khủng bên kia, và càng không thể biết thêm gì nhau hơn!
Đó là hình ảnh nhỏ nhoi tầm thường rất cô độc của con người hiện hữu đối mặt trước sự siêu hình, cao cả của sự sống và sự chết. Quả thật không là gì cả khi thân xác ấy trở thành bất động, lung linh như ảo ảnh hư vô mà vô cùng sống động, thực tế và quá đỗi thương tâm. Các bạn: Mi, Dân, Năm Tony, Thạch, Trung sẽ không bao giờ quên, không bao giờ phai mờ hình ảnh bi thương ấy trong trí óc. Vì, rất thật. Quá thật tình cờ… vô tình mình làm chứng nhân một sự kiện lịch sử trong thế kỷ. Ý thức nhận rõ ràng: Cuộc sống sao quá mỏng manh như một bóng mây trắng hờ hững bay giữa lưng trời rám bạc. Như cành cây oằn thân trong bão khi gió muốn lặng, mà dễ đâu nào!
Vì Dân cảm thấy mệt lả, nhịp tim rung lên từng cơn run rẩy, nghẹn nghẽn nỗi đau trong cổ, nàng vội kéo Năm, Thạch, Trung, bước ra thềm nhà xác, đi về hướng Phan Thanh Giản, là mong cho dễ thở hơn. Ngay lúc đó, Mi thấy một đoàn biểu tình náo nhiệt rầm rộ kéo nhau xuống đường. Họ vừa đi vừa giơ nắm tay hò la, hét tướng lên: đả đảo “chế độ gia đình trị họ Ngô”. Họ đi thẳng tới biệt thự đường Phan Thanh Giản của ông Bộ-trưởng Bộ Nội Vụ Bùi Văn Lương, (người đã từng nắm giữ chức vụ Tổng Ủy-trưởng, Tổng Ủy Di Cư năm 1954).
Họ lao vào nhà ông Lương đập phá, hôi của. Tất cả mọi thứ trong nhà thoáng chốc “biết đi” biến sạch hết ra ngoài đường. Thậm chí Vì Dân còn thấy có mấy người bưng hai con chó Nhật sợ hãi nhìn quanh, như nó đang muốn tìm cố chủ. Đám biểu tình nhốn nháo bắt đầu xúm lại nổi lửa trong sân. Rất may, lúc đó có toán Cảnh-sát Dã-chiến đến. Họ can ngăn kịp thời. Ôi! Cuộc Cách Mạng phừng phưng thành công rồi đó. Toàn dân bấy giờ đã thoát ra khỏi chế độ “gia đình trị họ Ngô”. Nhưng, rồi đây sẽ đến phiên ai đi tới đi lui, đi lên và đi xuống, đi qua và đi lại? Sẽ ra sao? Xin nhường câu trả lời cho lịch sử từ bây giờ, và những tháng năm sau nầy phán xét.
Nghe tiếng bà chủ gọi, các anh, chị, vội chạy trở về nhà xác: khi hai chiếc xe hồng thập tự đã đến lấy quan tài hai anh em họ Ngô. Họ nói với tài xế: “Vô Bộ Tổng Tham Mưu”. (Vì lý do an ninh, nên Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng chuyển hai xác anh em Tổng Thống vào Bộ Tổng Tham Mưu, an táng trong khuôn viên trại Trần Hưng Đạo, cạnh chùa An Quốc). Hiện diện, làm việc cấp tốc trong đêm khuya có vị linh mục người Pháp, ông bà Trần Trung Dung, Trung-tá Nguyễn Văn Luông (Trưởng ban mai táng), một số ít quân nhân ở Tổng Tham Mưu.
Thế rồi tiếp theo sau mấy cuộc đảo chánh. Chỉnh lý. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đương nhiệm nghe lời ông thầy địa lý phán một câu xanh dờn:
- Vì hai huyệt mộ kia đã chôn nhằm “long huyệt”. Cho nên đất nước Việt Nam đã xảy ra lộn xộn liên tục. Muốn cho yên ổn. Phải cho dời đi ngay.
Thế là sau ngày đảo chánh ít lâu, bên phòng mai táng ở quân đội miền Nam Việt Nam Cộng Hòa lại cho mời ông Ba đến, họ bàn trước tính sau cặn kẽ, nhờ ông Ba làm hai cái kim tĩnh xây gạch, tráng xi măng trước. Ông Ba lại cho người lên bộ Tổng Tham Mưu lén lút, hì hục đào bới cả hai anh em cố Tổng Thống vào ban đêm. Đạo tỳ làm việc bù đầu suốt canh thâu không ngưng nghỉ; từ chạng vạng tối đến tờ mờ sáng mới xong. Ông Ba đem hai thi thể: ông Diệm và ông Nhu về chôn ở nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi.
Khi hạ rồng rồi, ông Ba có lệnh chỉ được phép lóng cát phủ lên bề mặt hai ngôi mộ bằng phẳng cho đầy. Bên trên mặt chỉ được lấp ba tấm ván sơ sài. Trông hai ngôi mộ rất hèn mọn, quá tầm thường. Tuyệt đối ông Ba không được phép ghi tên tuổi, ngày tháng trên bia mộ gì cả. Dù chung quanh đó có những ngôi mộ cẩm thạch bóng loáng, vinh sang hào nhoáng lộng lẫy khác. Vì nền Đệ Nhị Cộng Hoà “họ” sợ dân biết tin hai vị ấy nằm đó, dân sẽ đến cầu nguyện và ngưỡng mộ (!?). Nhưng làm sao mà che được tai mắt dân lành!? Không biết do đâu “rò rỉ ra” nguồn tin:
- Chính hai ngôi mộ đơn sơ không tên không tuổi, không hình bóng nầy: là mộ phần của anh em Tổng-thống Ngô Đình Diệm.
Thế là từ đó, mỗi khi ai ai có dịp vào thăm nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi, họ liền đi vào cổng chính, đến đoạn giữa “hai ngôi mộ Anh Em”, nằm đối diện với cái tháp tưởng niệm, và ngôi mộ cố Thống Tướng Lê Văn Tỵ to lớn nguy nga, tráng lệ nhìn sang “hai anh em: Gioan Baotixita Huynh; Giacobe Đệ”. Có một điều rất khác biệt với những ngôi mộ lộng lẫy sang trọng kia ,
thì trên hai ngôi mộ đơn sơ đạm bạc đớn hèn khiêm tốn nầy, luôn luôn có những bó nhang trầm nghi ngút khói, có đóa hoa tươi màu thay đổi mỗi ngày, có bốn ngọn nến sáng lung linh thắp suốt đêm. Hình như người dân dù sợ hãi người khác thanh trừng, nên chỉ âm thầm lén lút đi thắp nến đốt nhang cầu nguyện. Họ luôn tưởng niệm cho “Ngày dài nhất thế kỷ, buổi chiều định mệnh đó”. Họ là những người dân hiền lương ẩn danh nghèo hèn như thầm nói:
- Vĩnh biệt Tổng Thống Diệm. Vĩnh biệt ông Cố-vấn Nhu. Xin các Ngài cứ bình thản an nghỉ. Vì, đất nước Việt Nam vẫn còn là đất nước Việt Nam. Có thay đổi chăng, chỉ là đổi mới những sự kiện, và những con người lãnh đạo quốc gia mà thôi. Nguyện cầu nhị vị an nhàn bình thản ra đi… hạnh phúc phiêu lãng ngao du sơn thủy, đi khắp trên mọi miền đất nước Việt Nam, và xin quý ngài phù hộ cho dân lành được ấm no, bình an hạnh phúc thật sự, như qúy vị hằng đợi mong. Xin qúy vị lãng quên cuộc đời bạc bẽo. Quên con người hết sức trắng trợn độc ác tham tàn và… xin hãy tha thứ cho con người rối rắm hèn kém suy nghĩ kia, những kẻ đã tàn nhẫn hại mình. Kiếp người ô trọc đảo điên và phù du rồi sẽ khép lại sau đôi mắt hờ hững lặng nhìn. Vì Dân tôi, một chứng nhân vô tình hèn mọn trong bóng tối lịch sử buông tiếng thở dài sâu lắng, trầm buồn và ngậm ngùi trên mỗi phím loan: Ối ôi ồi!!! …
***
Mãi về những năm gần đây, sau nầy thôi, thì hài cốt "hai huynh - đệ: Gioan Baotixita Huynh ; Giacobe Đệ" (trên bia mộ vẫn không ghi tên thật, ngày tháng năm gì cả) lần thứ ba, họ lại được thân nhân đào lên, cải táng cho nhị vị về an nghỉ tại "Nghĩa-trang số 6", ấp Đông An, xã An Bình, huyện Dĩ An. Lần nầy, Thụy Mi Vì Dân chấp đôi tay khẩn thiết cầu xin Thiên Chúa cho quý "Huynh-Đệ" thật sự bình an, yên nghỉ vĩnh viễn dưới lòng đất quê hương Việt Nam. Xin đừng "bới móc thi hài người quá cố" lên thêm lần thứ bốn làm chi nữa! Đã quá đủ thảm thương rồi!
THỤY MI

BỘ MẶT THẬT CỦA NHỮNG NHÂN VẬT “ĐẤU TRANH CHO NGƯỜI TỴ NẠN”?

 Linh mục Thiện và giáo dân sau giờ rước lễ!
Kính thưa quý vị, tôi tên là Nguyễn Đức Tiến, một trong số những thuyền nhân tỵ nạn ờ trại Sikiew cách đây hơn 30 năm về trước, đồng bào trong trại thường gọi tôi là Tiến “gà mìn”. Tôi bị cưỡng bức về VN năm 1996, nhưng đã trốn lại qua Thái Lan năm 2013, đúng vào lúc mà linh mục Peter Namwong vừa hoàn tất danh sách thuyền nhân gởi cho VOICE và chính phủ Canada, nên bị kẹt lại tại đây cho đến giờ phút này. Ngày trước tôi ở cùng trại với hầu hết những người tỵ nạn đã đi Canada trong đợt 108 người, cũng như những thuyền nhân đang còn sống vất vưởng ở Thái Lan hiên nay. Tôi biết rất rõ tất cả mọi trường hợp tỵ nạn như Dũng loa, Vũ Bắc Đẩu, Vũ Hoàng Hải, Nguyễn Thanh Minh Trị, Quang “cụt”, Sơn Dành, Thạch Thị Phay, ông Mười, ông Khải, gia đình Đào Bá Lê, “Ty Lek” Nguyễn Việt Trung, Cao Lê Vũ, Sabai Kieng, Nguyễn Văn Hải, Trần Thanh Mẫn, Nguyễn Mạnh Quát v..v.., và dĩ nhiên là cha Peter Namwong, người đã che chở chúng tôi từ hơn 30 năm qua, cho đến giờ phút này. Dù già yếu, bệnh hoạn và về hưu, nhưng cha vẫn không từ chối giúp đỡ trong phạm vi của ngài mỗi khi có ai cần đến.
Tôi cũng quen biết và tình nguyện làm việc gần gũi với các tổ chức hoặc cá nhân sang Thái Lan giúp người tỵ nạn như BPSOS, VOICE, nhóm cựu quân nhân từ Úc Châu, ngay cả nhóm của ông linh mục Joseph Thiện Nguyễn hoặc các mục sư Tin Lành qua giúp đồng bào thiểu số. Tôi biết tên, biết mặt và hầu như biết cả những lý do hoạt động của họ. Vì thế để chia sẻ tin tức cùng giúp mọi người nhận rõ BỘ MẶT THẬT CỦA NHỮNG NHÂN VẬT ĐẤU TRANH CHO NGƯỜI TỴ NẠN? Tôi sẽ bất đắc dĩ phải khai báo rõ ràng những điều mà tôi cùng đồng bào tỵ nạn, MẮT THẤY, TAI NGHE VỀ CÁC NHÂN VẬT SAU ĐÂY, MÀ CHÚNG TÔI SẼ LẦN LƯỢT PHỔ BIẾN: TS NGUYỄN ĐÌNH THẮNG, LS TRỊNH HỘI, NAM LỘC, NGUYỄN THANH TÚ, VŨ BẮC ĐẨU, LINH MỤC JOSEPH THIỆN, CAO LÂM v..v...
Hôm nay tôi xin nói về 2 nhân vật VŨ BẮC ĐẨU, và LINH MỤC JOSEPH THIỆN NGUYỄN vì những người này bất ngờ xuất hiện thời gian gần đây, và tạo sự ồn ào trong dư luận hiện nay:
1. VŨ BẮC ĐẨU:
Vũ Bắc Đẩu là thuyền nhân sống ở trại tỵ nạn Sikiew cùng với tôi, Dũng “loa”, Sabai Kieng, và một số người mà tôi đã nhắc ở trên. Hắn có vợ và một đứa con sanh ra ở trong trại! Còn Dũng loa thì làm việc cho ban an ninh trại, có nhiệm vụ phát loa mỗi ngày, 7:45 sáng và 5:45 chiều để yêu cầu đồng bào ra sân chào cờ, sau đó là hắn đọc thông báo cùng tin tức của trại cho mọi người nghe, vì thế có biệt danh là Dũng “loa”!
VBĐẩu và Dũng loa không ưa nhau, nếu không muốn nói là họ ghét nhau như chó với mèo, vì VBĐẩu ở trong khu biệt giam A5-6, khu này luôn luôn chống đối bọn an ninh trại vì sự bắt nạt và hống hách! Nhưng về sau thì chính VBĐẩu cũng trở thành an ninh của khu biệt giam!
Một trong những hành động bất nhân của VBĐẩu mà rất nhiều đồng bào nhất là những giáo dân đã chứng kiến là vào khoảng năm 1995, linh mục Peter Namwong có xin phép được vào khu A5-6 để làm lễ cho đồng bào Công Giáo sống tại đây, vì thỉnh thoảng cha Peter cũng được một số ân nhân giúp đỡ để ngài đem quà vào thăm đồng bào sống ở khu biệt giam này. Tuy nhiên VBĐẩu cùng với nhóm người Việt trong BĐD không biết vì nguyên cớ gì, họ đã vu cáo là nhân viên của cha tham lam, cắt xén tiền bạc và quà cứu trợ của đồng bào trong trại. Sau đó chính ông “an ninh” VBĐẩu ra lệnh giữ cha cùng những người phụ tá suốt hơn 7 tiêng đồng hồ. Cuối cùng nhờ áp lực mạnh mẽ của đồng bào, bọn họ đã phải trả tự do, nhưng bọn chúng đã báo cáo với nhân viên quản giáo của bộ nội vụ Thái, vì vậy mà họ đã tống xuất cha ra khỏi trại và từ đó cha bị cấm trở lại để làm lễ cho các giáo dân tại khu biệt giam A5-6 này! VBĐẩu đã trở về VN năm 1996 và qua Mỹ theo diện đoàn tụ gia đình vào khoảng đầu thập niên 2000.     
Và đó là chuyện ngày xưa, hiện nay VBĐẩu đang sống ở Orange County, California. Không biết tình trạng gia đình, vợ con hắn bây giờ ra sao, nhưng thời gian sau này VBĐẩu có say mê và cặp kè với một người phụ nữ mà hắn gặp từ khi còn ở trong trại tỵ nạn. Bà này đứng tuổi, có nhan sắc, và lại là người khá giả, ly dị chồng, tên là THN mà trong video mới nhất “tố cáo VOICE” VBĐẩu có nhắc tên người đàn bà đó rất rõ ràng. Trước đây VBĐẩu rất cảm phục LS Trịnh Hội và hỗ trợ việc làm của tổ chức VOICE, chính VBĐẩu đã giới thiệu bà THN này cho Trịnh Hội, vì bà ta cùng con cái của bà hay làm việc từ thiện. Tuy nhiên kể từ khi quen biết TH thì bà THN thường hay tham dự một cách tích cực vào các sinh hoạt của VOICE ở Mỹ, kể cả những chuyến đi xa như PLT hoặc TL v..v... Bà THN đóng góp tài chánh một cách rộng rãi và thường chụp hình chung với TH cùng những TNV của VOICE và khoe trên FB. Điều đó chính là động lực khiến VBĐẩu ghen tức và trở nên một người chống đối TH và VOICE, vì hắn nghĩ là mình đã mất cả chì ($) lẫn chài (tình), dù TH và bà THN không hề có bất cứ tình ý gì! Nói tóm lại, động lực đưa đến lý do “bênh vực và tranh đấu cho đồng bào tỵ nạn” của VBĐẩu hiện nay chẳng qua CHỈ VÌ GÁI MÀ THÔI! Tiếc là tranh đấu thì chẳng biết làm được gì, nhưng chắc chắn hắn đang tiếp tay những kẻ muốn khép lại niềm hy vọng cùng cánh cửa định cư của người tỵ nạn ở Thái đang mong đợi mà thôi! Chúng tôi sẽ trở lại để nói thêm về nhiều điều bất nhất và giả dối của nhân vật lợi dụng thời cơ để xuất hiện vào giờ thứ 25 này trong một dịp khác.
2. LINH MỤC JOSEPH THIỆN NGUYỄN:
Linh mục Joseph Thiện Nguyễn sinh năm 1974 ở VN, trưởng thành và được giáo dục dưới chế độ CS. LM Thiện đến HK năm 2005, trở thành tu sĩ năm 2010 tại Iowa, đến thành phố Buffalo từ 2013, hiện là linh mục tuyên úy của Mercy Hospital thuộc giáo phận Buffalo, New York. Cũng tương tự như Vũ Bắc Đẩu, thoạt tiên LM Thiện rất ngưỡng mộ việc làm của VOICE và thường hay tổ chức gây quỹ để tiếp tay LS Trịnh Hội. LM Thiện cũng thường bay qua Thái Lan, nói là đem tiền giúp đỡ đồng bào tỵ nạn. Người thân thiết và cũng là cánh tay mặt của LM Thiện tại Bangkok chính là nhân vật Cao Lâm, một người tông tích rất mù mờ! Không ai biết đương sự là di dân hợp lệ hay bất hợp lệ ở Thái, có liên hệ gì với nhà cầm quyền CSVN? Nhưng hắn thường nhận may quần áo cho các hãng sản xuất y phục. Làm lậu ở nhà và thuê mướn người tỵ nạn để vừa trả lương hạ, vừa giúp họ có công ăn việc làm để sống qua ngày.
Khi vụ Trương Duy Nhất bị đổ bể, công an CSVN cho là Bạch Hồng Quyền có giúp TDN nên họ đã bay qua Thái, một mặt bắt cóc TDN và mặt khác truy lùng BHQuyền với lệnh truy nã mà nhà nước CSVN đã ban hành từ tháng 5, 2017 sau vụ BHQ và Hoàng Đức Bình (người đang thọ án 14 năm tù), tổ chức biểu tình cũng như lên tiếng báo động cùng thế giới về thảm họa Formosa! Tuy nhiên nhờ sự can thiệp của Cao Ủy Tỵ Nạn, của các tổ chức nhân quyền thế giới, trong đó có VOICE, cũng như của chính phủ Canada, cùng sự phối hợp của chính quyền quân nhân thuộc Vương quốc Thái Lan, BHQuyền và gia đình đã được đưa đến Canada một cách an toàn vào tháng 5, 2019. Ngoài ra còn một người nữa tên là Chung cũng đã dính líu trong vụ TDN và được Cao Ủy cấp bách đưa cả gia đình đi Đan Mạch. Thế nhưng chuyện rắc rối là sau đó Cao Lâm lại bị cảnh sát Thái bắt vào IDC rồi trục xuất về VN với tội danh “lao động bất hợp pháp”! Không hiểu sự việc bên trong thế nào, vai trò của Cao Lâm là gì và hắn làm việc cho ai? Vì ngay khi về lại VN Cao Lâm đã xuất hiện lập tức trên các video của Nguyễn Thanh Tú cùng với LM Joseph Thiện để lên án và tố cáo BHQuyền cùng TH và tổ chức VOICE một cách kịch liệt và thậm tệ, thậm chí ông Thiện còn cho rằng TH là người “đã đưa lậu TDN vào Thái Lan”, rồi sau đó “đưa lậu gia đình BHQ” đến Canada, qua mặt tất cả các cơ quan hay tổ chức nhân quyền cùng các chính phủ Thái Lan và Canada.
Sự nhận định và cáo buộc quá khích nói trên của LM Thiện đã trở nên lố bịch, nhiều người hiểu chuyện ở bên Thái đã cười thầm vì ông cha Thiện này làm như Trịnh Hội có phép thần thông, qua mặt tất cả mọi người, tựa như là Tề Thiên Đại Thánh vậy! Tuy nhiên cũng vì thế mới có “hồi hai” khi người ta khám phá ra rằng sự tức tối của ông Thiện chẳng qua là vì mất đi một cánh tay mặt ở Thái Lan là Cao Lâm, vì Cao Lâm vừa là người liên lạc với các đồng bào tỵ nạn để cha làm “chuyện từ thiện”, mặt khác chính là người sắp đặt các cuộc “nghỉ hè tịnh dưỡng” cho ngài linh mục ở các thành phố biển bên Thái Lan, đồng thời lo “trai thanh, nữ tú” và rượu chè để cha “retreat” sau những ngày làm việc mệt nhọc tại Hoa Kỳ! Cao Lâm có nhờ tôi giúp hắn đôi ba lần trong các “dịch vụ” này nên tôi biết khá rõ!
Chuyện “nóng” được loan truyền nhanh nhất ở Bangkok gần đây là tin LM Thiện đã có một đứa con trai tên là Paul Nam Nguyễn, người này và mẹ anh ta hiện sống ở đâu, chưa ai biết. Tuy nhiên cũng không ai ngạc nhiên lắm, vì nếu ngắm dung nhan của cha phơi bầy cùng các “người đẹp” như những tấm ảnh dưới đây thì chuyện có một đứa con, hay một chục đứa thì chắc cũng không lấy gì làm lạ!
Dựa hơi Nguyễn Thanh Tú, thừa nước đục thả câu. Để trả thù TH và VOICE, LM Thiện cùng VBĐẩu đã liên kết với nhau để tố khổ TH và VOICE. Nhưng gần đây, hình như FB của LM Thiện đã phải lấy xuống những lời vu cáo TH, NL và tổ chức VOICE một cách bừa bãi và vô trách nhiệm mà ông ta đã post lên. Người ta cho rằng có lẽ do hậu quả của việc vị giám mục lãnh đạo giáo phận Buffalo, vừa phải xin từ chức vì áp lực của tòa thánh Vatican, lý do là ngài đã che chở cho các vị linh mục thiếu đạo đức và có hành vi dâm ô. Tuy nhiên, lợi dụng sự “vắng bóng” của LM Thiện thì tên háo danh Vũ Bắc Đẩu đã đơn phương xuất hiện ngay lập tức và mong mỏi được trở thành một “nhà đấu tranh cho đồng bào tỵ nạn”. Cuối cùng và kết luận thì cả hai người này quyết định nhập cuộc cũng chỉ vì TIỀN và GÁI mà thôi.
Là những người tỵ nạn thống khổ đi tìm tự do từ hơn 30 năm qua, giấc mơ của chúng tôi là được đặt chân đến các quốc gia định cư như quý vị. Chúng tôi chẳng binh vực tổ chức hay cá nhân nào! Thế nhưng cuộc đấu đá giữa quý vị hiện nay tại hải ngoại chẳng giúp ích gì được cho chúng tôi! Trâu bò húc nhau, ruồi muỗi chết! Quý vị chửi bới và tố cáo lẫn nhau, nhưng không ai đưa ra được giải pháp thực tế nào hay can thiệp với đất nước nào để giúp đỡ chúng tôi, nếu không nói ngược lại, chỉ làm trở ngại cho cơ hội nhỏ bé mà chúng tôi đang chờ đợi để được Canada nhận vào từ từ! Giả thuyết mà quý vị đưa ra là phải “hối lộ” cho Trịnh Hội hay VOICE để được đi chỉ là một trò cười, không hề có chuyên đó và sẽ chẳng bao giờ quý vị tìm được bằng chứng là chuyện đó đã xẩy ra. Vậy nếu không vận động giúp cho chúng tôi thì xin vui lòng đứng ra ngoài. Đừng lợi dụng chúng tôi để phỉ báng nhau chỉ vì sự tỵ hiềm và tư thù cá nhân.
Tôi là một người theo đạo Phật, và rất ngạc nhiên khi nhì thấy những tấm hình của LM Thiện được phổ biến ở Thái Lan, nhưng không dám đưa ra lời bình luận. Tôi có hỏi thăm và cho môt số vị theo đạo Công Giáo xem qua những tấm hình đó, thì sau cùng chính họ đã kết luận: là một linh mục mà có những hình ảnh và hành vi như vậy thì quả là một điều thiếu đạo đức của một vị chăn chiên. Tôi không có ý kiến, chỉ xin mời quý vị tự nhận định sau khi duyệt qua các hình ảnh đính kèm ở bên dưới. Đức Tiến xin kính chào tạm biệt và mời quý vị nhớ đón xem nhân vật kỳ tới “Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng”!
 Cao Lâm, người đứng ngoài cùng





 

Thursday, December 5, 2019

Luật Sư Trương Phú Hòa: HĐQT chùa Bảo Quang vi phạm ‘By Law’ nhưng vẫn hợp pháp Ngọc Lan/Người Việt

Luật Sư Trương Phú Hòa: HĐQT chùa Bảo Quang vi phạm khế ước “By Law’ nhưng vẫn hợp pháp. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
WESTMINSTER, California (NV) – Những “xung đột” xảy ra tại chùa Bảo Quang giữa những người đang giữ vai trò điều hành trong Hội Đồng Quản Trị (HĐQT – Board of Directors) và tân trụ trì cùng một nhóm Phật tử kể từ Tháng Chín, 2019 đến nay vẫn còn đang tiếp diễn, thậm chí có chiều hướng gia tăng theo những gì được công bố trên một số báo đài.
Nhân sự kiện này, nhật báo Người Việt đã mời Luật Sư Trương Phú Hòa hiện có văn phòng tại thành phố Fountain Valley, miền Nam California, là người đã hành nghề luật từ năm 1991, chuyên về luật thương mại, trả lời một số câu hỏi liên quan đến các vấn đề của chùa Bảo Quang.
Trong đó, Luật Sư Hòa có nói, “Hiện tại những người trong HĐQT không phải là bất hợp pháp ‘illegal’ mà chỉ là quá hạn bầu bán.”
Ông cũng cho rằng, “Khi một vị trụ trì mất đi mà nói ‘tôi để cái này lại cho người này, cho người kia’ là vị đó đã vi phạm Điều Lệ, tức ‘By Law,’ vì luật của tiểu bang không cho tẩu tán hay phân chia tài sản của ‘non-profit organizations.'”
Chùa Bảo Quang, một trong những ngôi chùa lớn nhất ở Quận Cam nói chung và Little Saigon nói riêng, do cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh sáng lập vào năm 1990 theo quy chế “non-profit corporation” (công hội bất vụ lợi).
Trước khi cố hòa thượng viên tịch, chùa Bảo Quang, tên gọi đầy đủ là Vietnamese-American Center For Buddhism and Charitable Services – Bao Quang, có một ban điều hành, cũng là HĐQT, với ba thành viên, trong đó Hòa Thượng Thích Quảng Thanh vừa là trụ trì vừa là chủ tịch, ông Lộc Hoàng Bạch là thư ký và bà Christie Hoàng Bạch là thủ quỹ.
Mặt tiền chùa Bảo Quang trên đường Newhope, thành phố San
ta Ana, California. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)
Trong những ngày cuối đời, ngay trên giường bệnh, người sáng lập chùa Bảo Quang đã “di ngôn” lại rằng cháu ông, Thượng Tọa Thích Phước Hậu (tức Ðại Ðức Thích Nguyên Thông) từ Việt Nam sang Mỹ theo visa du lịch vào Tháng Năm, 2019, sẽ làm trụ trì, ông Lộc Bạch và bà Christie Bạch sẽ tiếp tục ở trong HĐQT.
Tuy nhiên, sau lễ cúng 100 ngày mất của Hòa Thượng Thích Quảng Thanh vào Tháng Chín, 2019, sự mâu thuẫn giữa vị tân trụ trì và HĐQT bùng phát liên quan đến việc “ai có quyền đối với các quyết định của ngôi chùa,” đặc biệt là nổi lên dư luận “các thành viên HĐQT muốn cướp chùa,” kéo theo phản ứng của nhiều Phật tử đứng về cả hai phía.
Đỉnh điểm là vào ngày Thứ Ba, 26 Tháng Mười Một, ông Lộc Bạch, chủ tịch HĐQT, đến chùa với mục đích kiểm tra tài sản theo thông báo đã được đưa ra trước đó 5 ngày. Tuy nhiên, tân trụ trì đã không có mặt để mở cửa những nơi cần thiết, đồng thời một số Phật tử đã lên tiếng chống đối, cũng như hô to những câu “Đả đảo cướp chùa.” (Xem thêm ở đây)
Mời quý vị theo dõi nội dung cuộc phỏng vấn của phóng viên Người Việt và Luật Sư Trương Phú Hòa
***
Người Việt: Kính thưa luật sư, liên quan đến những vấn đề đang diễn ra tại chùa Bảo Quang ở Santa Ana thu hút sự quan tâm của rất nhiều độc giả, xin luật sư giải thích thêm về ý nghĩa của một tổ chức hoạt động theo quy chế bất vụ lợi, cụ thể ở đây là chùa Bảo Quang, là như thế nào?
Luật Sư Trương Phú Hòa: Tiểu bang California có nguyên bộ luật nói về cách thức hoạt động của các công ty trong tiểu bang. Bộ luật đó chia ra làm 2 loại công ty. Một loại là công ty “for profit organizations,” tức là công ty hoạt động để sinh lợi tức cho các người chủ trương. Một loại là “non-profit organizations,” tức là công ty hoạt động không để kiếm lợi. Luật chi phối cho hai loại công ty này hoàn toàn khác nhau.
Công ty “for profit organizations” có mục đích lợi nhuận, có chủ nhân rõ ràng, có thể là cá nhân, hoặc một công ty khác, có thể là chủ nhân của công ty xin phép tiểu bang được thành lập.
Trong khi đó, công ty “non-profit organizations” thì hoàn toàn khác những công ty thương mại. Với những công ty này, chính phủ cho phép hoạt động là để khuếch trương các hoạt động vô vụ lợi, những người được hưởng lợi là dân chúng tiểu bang. Thành ra  tiểu bang California có những quy luật đặc biệt đòi hỏi những công ty “non-profit organizations hay corporations” phải thi hành đúng.
Để một công ty được hoạt động trong tiểu bang California thì khởi đầu họ phải xin một giấy phép hoạt động, giấy phép đó được gọi là “articles of incorporation.”
Giấy phép hoạt động “articles of incorporation” của 
chùa Bảo Quang do tiểu bang California cấp Tháng Ba, 
1990. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
Với chùa Bảo Quang, thì giấy phép này được nộp và được cho phép hoạt động từ Tháng Ba, 1990. Trong giấy phép này, ở điều khoản số II có nói rõ ràng là “để phát huy tín ngưỡng Phật Giáo.”
Riêng điều khoản thứ IV của giấy phép có nói rõ là công hội “non profit corporation” này cũng xin được miễn thuế với IRS tức Sở Quan Thuế Liên Bang, theo điều khoản 501©(3).
Xin quý vị hiểu rõ là giấy cho phép hoạt động “articles of incorporation” chỉ có hiệu lực giữa công hội này với người xin giấy phép, không dính dáng đến vấn đề thuế. Cho nên một công ty hay một nhóm người hoạt động dưới hình thức” non-profit organization” không có nghĩa là không phải đóng thuế.
Nếu họ muốn không phải đóng thuế thì họ phải xin giấy phép của sở thuế liên bang. Theo điều khoản của sở thuế, các tổ chức “non-profit organizations” hay nhóm người hoạt động dưới hình thức vô vụ lợi mà có lợi tức trên $25,000/năm thì phải nộp một mẫu đơn 990 cho sở thuế biết tình hình tài chánh của công ty. Đó là điều bắt buộc phải làm.
Người Việt:Thưa luật sư, với một cơ sở “non-profit corporation” như chùa Bảo Quang thì quyền sở hữu tài sản thuộc về ai?
Luật Sư Trương Phú Hòa: “Non-profit organization hay corporation” là để phát huy những quyền lợi cho công chúng. Thế nên khi một người đã đăng ký xin giấy phép dưới hình thức vô vụ lợi “non-profit organization” thì không ai là chủ của tài sản đó, tài sản đó là của công chúng, đặt dưới sự kiểm tra của tiểu bang. Khi một công ty hay một nhóm người đăng ký hoạt động dưới hình thức vô vụ lợi mà không tiếp tục hoạt động dưới giấy phép của tiểu bang nữa thì những tài sản đó phải được tiểu bang theo luật lệ đem trao cho những công ty vô vụ lợi khác chứ không được cho cá nhân hay một người riêng biệt nào.
Giấy xác nhận chủ quyền (Corporation Grant Deed) của chùa Bảo Quang là “Vietnamese-American Center for Buddhism and Charitable Services – Bao Quang.” (Hình: Luyến Phạm cung cấp)
Người Việt: Như vậy, với một công ty hoạt động bất vụ lợi thì những người điều hành, những thành viên HĐQT có quyền mang tài sản đó đi cho hay đi bán để họ được hưởng lợi hay không?
Luật Sư Trương Phú Hòa: Khi nhận trách nhiệm điều hành công ty vô vụ lợi thì thành viên HĐQT phải giữ uy tín là bảo tồn tài sản của công ty vô vụ lợi này cho quần chúng chứ không được cho riêng một cá nhân hay một nhóm người nào có liên đới quyền lợi.
Như với chùa Bảo Quang, giấy phép mà tiểu bang cấp cho hoạt động là để phát huy tinh thần Phật Giáo thì tất cả những gì họ nhận vào như tiền, tài sản hay bất cứ thứ gì cũng đều nhằm mục đích phát huy tôn giáo, không được sử dụng cho mục đích cá nhân hay riêng tư nào hết.
Người Việt: Như vậy, với một ngôi chùa hoạt động theo quy chế bất vụ lợi, mà vị trụ trì khi mất đi lại di ngôn lại cho một người nào đó quyền được trụ trì ngôi chùa, thì điều đó có được xem là hợp pháp không?
Luật Sư Trương Phú Hòa: Trụ trì không có quyền để lại di chúc (will), vì đó là quyền cá nhân của một người để phân chia tài sản. Hơn nữa, tài sản của một tổ chức bất vụ lợi không thuộc về bất cứ một cá nhân hay công ty nào khác, mà nó thuộc về quần chúng và tiểu bang dùng để phát huy tinh thần của “article of incorporation.”
Thế nên khi một vị trụ trì mất đi mà nói ‘tôi để cái này lại cho người này, cho người kia’ là vị đó đã vi phạm Điều Lệ, tức “By Law,” vì luật của tiểu bang không cho tẩu tán hay phân chia tài sản của “non-profit organizations.” Nếu vị trụ trì có tài sản riêng thì ông ấy có quyền chia riêng theo di chúc, nhưng chùa thuộc về tổ chức bất vụ lợi thì không có quyền đụng đến vì đó là tài sản của quần chúng.
Người Việt: Xin luật sư giải thích “By Law” có ý nghĩa như thế nào đối với một công ty, cụ thể ở đây là một ngôi chùa?
Luật Sư Trương Phú Hòa: “By Law” (Điều Lệ), giống như một khế ước mà những người thành lập công ty xem như quy luật của công ty. “By law” đó cũng như một hình thức mình hứa với tiểu bang khi mình được giấy phép hoạt động thì mình sẽ thi hành đúng luật pháp đòi hỏi, để tiểu bang duy trì giấy phép hoạt động “non-profit corporation” cho công ty.
“By Law” của chùa Bảo Quang. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
Nếu không thi hành đúng “By Law” thì tiểu bang có quyền rút giấy phép không cho hoạt động.
Tôi xin nói rõ hơn là “By Law” của một công ty bất vụ lợi khác với “By Law” của một công ty hoạt động vì lợi tức.
Những người nhận trách nhiệm thi hành “By law” của công ty bất vụ lợi phải có nhiệm vụ và trách nhiệm bảo tồn tài sản và những gì trực thuộc công ty đó. Nếu giờ đây họ phung phí, mang tài sản cho cá nhân hay làm không đúng theo quy định là phát huy tinh thần của “article of incorporation” thì đó là vi phạm nặng nề trách nhiệm đối với tiểu bang, kể cả đối với quần chúng mà họ đã được giao.
Một số Phật tử (trái) ngăn không cho ông Lộc Bạch (phải), chủ tịch 
HĐQT chùa Bảo Quang kiểm tra tài sàn của chùa. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
Người Việt: Xin luật sư cho biết khi HĐQT của một tổ chức bất vụ lợi bị các thành viên phản đối hay tranh chấp thì biện pháp giải quyết là như thế nào?
Luật Sư Trương Phú Hòa: Board of Directors, tức HĐQT, được thành lập là do sự bầu bán của quần chúng, vì đây là công ty của quần chúng. Cho nên nếu HĐQT không thi hành đúng luật của tiểu bang về bầu bán thì HĐQT đó cũng đã gián tiếp vi phạm luật.
HĐQT là người nắm quyền trong công ty vô vụ lợi mà làm những điều sai thì quần chúng có quyền đòi hỏi bầu bán lại, vì quần chúng là chủ nhân của tổ chức bất vụ lợi này.
Người Việt: Như vậy, những người trong HĐQT của chùa Bảo Quang mà không qua bầu bán, thì họ có quyền hạn tiếp tục đối với vai trò quản trị ngôi chùa đó không?
Luật Sư Trương Phú Hòa: Hiện tại những người trong HĐQT không phải là bất hợp pháp “illegal” mà chỉ là quá hạn bầu bán. Bởi vì theo “By Law,” khế ước của chùa, thì mỗi hai năm họ phải tổ chức bầu lại, nhưng những người này không tổ chức bầu thành ra họ chỉ vi phạm nội quy, chứ không có nghĩa là họ là “illegal” trái luật.
Người Việt: Như vậy ai sẽ là người đứng ra tổ chức bầu lại HĐQT mới?
Luật Sư Trương Phú Hòa: HĐQT hiện tại phải là người đứng ra tổ chức việc bầu bán lại. Họ phải làm theo đúng những gì “By Law” nêu ra. Không thể nào có chuyện một nhóm người tự động đứng ra bầu bán một ban điều hành mới rồi gửi danh sách lên cho tiểu bang, điều đó là không hợp pháp.
Xin nhắc lại là HĐQT hiệu hữu mặc dù không làm theo đúng nội quy “By Law” nhưng họ vẫn là người có quyền hành, và quyền hành của họ là phải thi hành đúng nội quy. Việc tổ chức bầu lại HĐQT theo khế ước “By Law” là để làm giảm trách nhiệm của họ chứ không là họ lại tiếp tục vi phạm nội quy nữa.
Người Việt: Thưa luật sư, liên quan đến việc HĐQT của chùa Bảo Quang muốn kiểm tra tài sản của chùa nhưng vị trụ trì không hợp tác, không mở cửa, thì sự việc này đúng sai như thế nào?
Luật Sư Trương Phú Hòa: Trước tiên HĐQT phải làm đúng thủ tục tức là ra thông báo cho tất cả mọi người biết lý do vì sao họ muốn kiểm tra, ví dụ như vì thấy có dấu hiệu mất mát, phải có ngày giờ, có thời gian tính… chứ không phải tự dưng muốn kiểm tra là kiểm tra.
Về phần vị trụ trì không đồng ý mở cửa để cho HĐQT kiểm tra tài sản là người trụ trì sai. Trụ trì không có quyền cấm HĐQT làm chuyện đó, vì HĐQT có quyền cao hơn ông trụ trì. Về mặt pháp lý giấy tờ, HĐQT vẫn là người chịu trách nhiệm về việc bảo quản tài sản của ngôi chùa.
Người Việt: Cám ơn luật sư đã dành cho Người Việt cuộc phỏng vấn này.
Liên lạc tác giả: ngoclan@nguoi-viet.com

Wednesday, December 4, 2019

Kịch bản đen tối đến với thành phố Westminster California.

Kính gởi quí cô bác, cử tri thành phố Westminster, California.
Thưa quí vị.
Tính đến thời điểm này chắc hẳn quí vị đang hoang mang về những tin tức không vui, dồn dập diễn ra trong thành phố Westminster. Hôm nay tôi xin góp một tiếng nói, thay cho nguyện vọng của khối cư dân thầm lặng, yêu mến mảnh đất nhỏ mang tên Little Sàigòn.
Trước hết tôi xin minh xác, dù còn ít bất động sản trong vùng Westminster, nhưng, từ hơn 10 năm nay, nơi cư trú của tôi đã nằm ngoài đơn vị bầu cử của tỉnh này, cho nên, mọi ý kiến, chọn lựa dân cử, quyền lợi và và trách nhiệm ở khu phố này không ảnh hưởng trực tiếp đến cá nhân tôi, nhưng về tinh thần, bất cứ hậu quả nào của những cuộc tranh cãi hiện nay, đều làm đau lòng hơn 3 triệu người Việt nam tự do, đang sống xa quê hương, và sự thiệt hại lâu dài cho tương lai cộng đồng tỵ nạn.
Trong số các dân cử của thị xã, tôi biết Tạ Đức Trí qua chiến hữu niên trưởng pháo binh Đoàn Trọng Cảo, thân phụ cháu Đoàn Thị Quế Anh từ ngày cưới với Tạ Đức Trí. Trước đó tôi chỉ biết Trí là một sinh viên trẻ, năng nổ, tích cực tham gia nhiều sinh hoạt cộng đồng.
Từ khi di chuyển qua thành phố khác, tôi không ngạc nhiên khi thấy Trí liên tiếp đắc cử, từ nghị viên đến Thị trưởng gốc Việt đầu tiên tại thành phố Westminster, tôi chúc mừng và có vài lời tâm huyết nhắn nhủ với Thị trưởng Tạ Đức Trí, và từ đó tôi không còn lý do liên lạc với Tạ Đức Trí.
Viết thư này, tôi xin đứng ngoài mọi tranh chấp nội bộ mà, chỉ trình bày bằng cảm xúc của một người, đã có mặt từ những ngày đầu tiên đặt chân đến quận Cam, nước Hoa kỳ. Nói theo ngôn từ chất phác, tôi tự nhận mình là người còn sót lại từ thời "Tiền sử".
Sau 40 năm chúng ta đã góp không ít nước mắt, và nhiều mồ hôi vào sự hình thành cộng đồng người Việt quốc gia, lớn nhất bên ngoài cố hương yêu dấu. Chúng ta đã sánh vai với mọi sắc dân, đóng góp và chia sẻ đầy đủ trách nhiệm khi nhận nơi này làm quê hương, tham gia mọi sinh hoạt giữa dòng chính Hiệp chủng quốc Hoa kỳ.
Khởi đi với một chức vị nhỏ nhất, cấp tỉnh lỵ, Westminster có vài chục ngàn cư dân, mà người Việt vẫn còn là thiểu số. Thế mà, hiện nay, thành phố này có đến 4 vị dân cử, mang 4 dòng họ lớn của giống dân Lạc Hồng; Tạ Đức Trí, thị trưởng, Kimberly Hồ, Tài Đỗ, Chí Nguyễn chia nhau 3 ghế hội đồng thành phố. Một bó đũa vô giá từ bài học "sách giáo khoa thư". Còn vinh dự nào hơn cho người Việt nam khi giới trẻ đứng ra gánh vác chuyện nước non, thay cho thế hệ ông cha lùi vào bóng tối.
Người bản địa, vẫn là đa số, cũng chỉ khiêm tốn nhận được một ghế và trở thành thiểu số trong hội đồng tỉnh, nơi chôn nhau, cắt rốn ông cha họ. Tôi nghĩ, họ cũng đang buồn và chờ cơ hội để lật ngược thế cờ!
Nhìn vào quá trình này mọi người Việt nam khắp thế giới, đều khấp khởi mừng thầm vì sự dấn thân nhập cuộc của khối cử tri gốc Việt.

Thế nhưng, niềm vui chưa trọn thì 4 người Việt, ngồi chung bàn, trong hội đồng thành phố Westminster lại không nhìn mặt nhau nữa, mà coi nhau như kẻ thù, họ đang dùng mọi thủ đoạn sang/hèn đâm nhau bằng những mũi dao khắc nghiệt, làm trò cười và có lợi cho người dân bản địa.
Nhìn qua lăng kính, sự kiện bùng nổ hiện nay, phát xuất từ những tế bào cực nhỏ, chuyện bé xé to, mà hiện nay đã trở thành ngoài tầm kiểm soát. Hậu quả của sự hình thành suốt 40 năm, có thể bị hủy diệt chỉ một mùa trăng.
Khởi đi từ việc thị trưởng Tạ Đức Trí trao bằng tưởng lục cho diễn viên điện ảnh Ngô Thanh Vân. Tôi thật tình chê trách chuyện "ruồi bu" này. Diễn viên điện ảnh là cái quái gì mà phải tưởng lục, tưởng lọ. Chẳng qua, đó là cái nghề múa may quay cuồng trên màn hình, hơn gì anh lao công, chân lấm tay bùn, còn có ích cho đời. Giới ca kỹ đã có những hào quang trên sân khấu, họ cần quái gì mảnh giấy lộn từ một anh xã trưởng sống ngoài quê hương với họ.

Chuyện này chỉ là một phút bốc đồng, quyết định vô ý thức của Tạ Đức Trí, đáng bị "đét đít" như những đứa trẻ chơi dại. Thế nhưng, trong chính trường nó đã nổ ra thành màn buộc tội là Việt Cộng, thi hành lệnh kiều vận, của cái gọi là "nghị quyết 36".
Ở quán cà phê phố Bolsa, cũng có tranh cãi, người bênh, kẻ chống, "vô tư" chửi thề, văng tục hùng hổ, rồi mạnh ai về nhà nấy. Giữa chốn ba quan, màn đấu khẩu không dùng văn hóa hè phố, mà đấu trí bằng "ý thức hệ". Kẻ chống là "Tài Đỗ" cáo buộc. Kimberly Hồ và Chí Nguyễn bênh, hăng say. 3 người chọi một, không chột cũng "sùng". Tài Đỗ "bực tức" phán: "Đây là nước Mỹ, không phải là Việt nam mà cả vú lấp miệng em. Sao không đổi tên Westminster thành Hồ Chí Minh city cho rồi."
Bingo"!. Dựa vào câu nói trong lúc "bức xúc" của Tài Đỗ, Kimberly Hồ cắt đi một nửa, còn lại thành, Tài Đỗ ra nghị quyết "Đổi tên Westminster thành Hồ Chí Minh city".
Kể từ đó bất cứ nghị trình nào của hội đồng thành phố cũng đều là những màn trình diễn, biểu dương. Nhiều cư dân lên phát biểu, nói tiếng Việt chưa rành mà nói năng lại không giống ai. Hội đồng thành phố họp ở Mỹ mà giống hệt như ở chợ Cầu ông Lãnh. Bên trong phát biểu, bên ngoài dân Việt lê la trên bãi cỏ, hoan hô, đả đả inh ỏi, huyên náo cả city hall.
Màn chọn người tổ chức diễn hành tết là một điển hình. Các nhà truyền thông đuổi nhau, chửi nhau như mổ bò, dùng Iphone, Ipad trực tiếp lên mạng xã hội, toàn thể Địa Cầu được dịp cười như trò hề. Nói tóm lại cộng đồng Việt nam ở Westminster đã đến thời cực đỉnh.

Hiện trạng ở Westminster chẳng khác nào con bệnh đang được chuyển vào hospice. Cái tế bào "ung thư Việt cộng" nở rộ, di căn qua khắp lục phủ ngũ tạng. Bên cạnh căn bệnh chính là những hệ lụy; Kẻ bàn vào, người tán ra, chống báng lẫn nhau, hung hãn hơn cả những người trong cuộc, biến hội đồng thành phố Westminster thành con bệnh "ung thư" vào gia đoạn cuối.
Bệnh ung thư chỉ có hai cách chữa, một là kệ mẹ, cứ để đó, đằng nào đến cuối nhiệm kỳ cũng chết. Cách thứ hai là còn nước còn tát, chữa bằng phương pháp "Ky mô" (chemotherapy treatment). Dùng Hóa chất xạ trị, giết các tế bào ung thư, giết luôn các tế bào lành, hàng xóm. Con bệnh của chúng ta đã chọn phương pháp thứ hai là chiến dịch "Recall". Một phía kêu gọi bà con "Recall" Tài Đỗ, phía kia đòi truất phế luôn "Cả ba dân cử gốc Việt". Nếu thuận buồm xuôi gió, cả 4 dân cử của chúng ta sẽ về nhà đuổi gà, vài chục người khác sẽ ra tranh cử. Cơ hội lấy lại vài tiếng nói trong chính trường như chỉ mành treo chuông !
Chiến dịch Recall 3 dân cử cánh hữu qui mô hơn với sự tài trợ trực tiếp của "Cái gọi là" Tỷ phú Hoàng Kiều.
Tới đây tôi xin phép có đôi lời với Hoàng Kiều.

Thư Chú Chấn gửi cháu Hoàng Kiều.
Quí bạn Facebook có thể đã đọc qua lá thư Chú Chấn gởi Cháu Hoàng Kiều. Qua mối thâm giao tôi đã nhắc nhở Hoàng Kiều về người cha nuôi khả kính, nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ. Cháu có thành công trên thương trường nhưng chưa thành danh đúng như ý nguyện của bố Thơ.
Muốn mua danh, Hoàng Kiều đã nhẩy vào một cuộc phiêu lưu làm uy tín cháu suy giảm thậm tệ, đến nỗi, hàng con cháu cũng lên tiếng dạy Hoàng Kiều bài học làm người.
Chú Chấn còn nhiều điều phải dạy cháu, nhưng nể lời một người thân với bố Thơ, xin chú nương tay để thời gian cảm hóa cháu. Nếu Hoàng Kiều còn tỏ ra ương ngạnh chú mới làm tiếp.
Hôm nay chú chỉ cho cháu một kẽ hở, cháu có bạc tỷ, cháu dư khả năng bỏ ra vài triệu, mua chuộc vài chục, trong số hàng trăm hội đoàn, đoàn thề quân, dân, cán, chính địa phương đứng chung một danh sách với cháu, mỗi hội đoàn cũng có một hai hội viên ký tên recall. Như vậy kiếm 10 ngàn phiếu để recall đâu có khó. Vậy mà đến giờ này, chỉ một mình cháu Hoàng Kiều "độc diễn", tự khoe khoang tiền tài danh vọng mà không có một người đồng hành, thì thật là tủi thẹn.

Hậu quả một mình cháu đương đầu với 3 người, và vài ngàn người đã bỏ phiếu cho họ.
Nếu như Hoàng Kiều bỏ ra cả chục triệu mà không tìm được 10 ngàn người đồng hành với mình và thất bại thì con sẽ sống với ai, ra sao ?

CNN Nguyễn Ngọc Chấn BĐQ

Tuesday, December 3, 2019

Gần 700 tăng ni, Phật tử và đồng hương biểu tình chống cộng sản, Việt gian tại Little Saigon December 2, 2019

Gần 700 tăng ni, Phật tử và đồng hương biểu tình chống cộng sản, Việt gian tại Little Saigon. (Hình: Văn Lan/Người Việt)
Văn Lan/Người Việt
WESTMINSTER, Calfornia (NV) – Một cuộc xuống đường biểu tình tuần hành chống Cộng Sản Việt Nam và chống Việt gian đầy khí thế với hơn 700 tăng ni và Phật tử hệ thống chùa Tầm Nguyên, Bắc California, kết hợp cùng Phật tử từ khắp các tiểu bang Hoa Kỳ và tại Little Saigon, diễn ra vào trưa Chủ Nhật, 1 Tháng Mười Hai tại Little Saigon, thành phố Westminster.
Đoàn biểu tình với một rừng cờ Hoa Kỳ và cờ Việt Nam Cộng Hòa, cùng biểu ngữ chống Cộng Sản Việt Nam và chống Việt Gian tại Little Saigon, xuất phát từ trường Carrilo Elementary, đi dọc theo đường Bushard, hướng về đại lộ Bolsa, đi ngang qua tượng Đức Thánh Trần đến đường Magnolia, quẹo ngược trở về Bolsa, theo lộ trình cũ trở về trường nơi xuất phát, sau đó về trường Warner Middle School trên đường Newland.
Trước giờ xuất phát, Thượng Tọa Thích Thông Lai và Linh Mục Nguyên Thanh, cùng mọi người cầu nguyện cho Việt Nam mau thoát ách Cộng Sản, kêu gọi cộng đồng hãy đoàn kết, nhất là để bảo vệ Little Saigon không rơi vào tay Tàu Cộng, Việt Cộng, và Việt gian, cùng nhau bảo vệ thành trì tự do tại Little Saigon.
Dẫn đầu đoàn biểu tình là Linh Mục Nguyên Thanh và Thượng Tọa 
Thích Thông Lai, chùa Tầm Nguyên. (Hình: Văn Lan/Người Việt)
Dẫn đầu đoàn biểu tình là Thượng Tọa Thích Thông Lai, viện chủ hệ thống chùa Tầm Nguyên, Linh Mục Nguyên Thanh, ông Rob Kyker, thuộc Texas Commission On Law Enforcement, đến từ Texas, Thị Trưởng Tạ Đức Trí, Nghị Viên Nguyễn Mạnh Chí, và chư tăng ni hệ thống chùa Tầm Nguyên Bắc California, cùng đồng bào Phật tử các tiểu bang Hoa Kỳ về tham dự.
Sau khi về đến trường trung học Warner Middle School trên đường Newland, đoàn biểu tình tập hợp lại nghe phát biểu.
Ông Michael Hòa, thuộc Đài ABTV Houston, Texas, cựu học sinh Trường Thiếu Sinh Quân VNCH, điều hợp chương trình cuộc biểu tình, cho biết: “Chúng tôi chọn ngày 1 Tháng Mười Hai để biểu tình vì đây là ngày Chủ Nhật, và còn trong mùa Lễ Tạ Ơn, để nhắc nhở đến người tị nạn Cộng Sản Việt Nam, cũng giống như những bậc tiền nhân của đất nước Hoa Kỳ, đã ra đi tìm tự do và lập ra đất nước này, là quê hương thứ hai của người Việt tị nạn. Có nhiều người từ Pháp, Úc, Canada và nhiều tiểu bang khắp Hoa Kỳ đã mua vé rất đắt tiền trong dịp Lễ Thanksgiving, kể cả bỏ dự tiệc cưới hỏi của con cháu để về dự buổi biểu tình hôm nay.”
Giới trẻ nhiệt tình tham gia biểu tình với biểu ngữ không chấp nhận Cộng Sản. 
(Hình: Văn Lan/Người Việt)
Tại trường Warner Middle School, ông Rob Kyker, thuộc Commissioner on Law Enforcement của tiểu bang Texas, trao tặng lá cờ tiểu bang Texas cho Thị Trưởng Tạ Đức Trí, với thông điệp “Ngôi sao màu trắng trên lá cờ sẽ luôn tỏa sáng trên bước đường cùng đồng hành đấu tranh cho tự do dân chủ, và cũng để cầu chúc những đóng góp phát triển hơn nữa cho Little Saigon.”
Ông Kyker cũng trao tặng Hội Đồng Thành Phố Westminster bức hình phái đoàn chùa Tầm Nguyên chụp trước đài tưởng niệm Tổng Thống Abraham Lincoln tại Washington DC, trong dịp phái đoàn chùa Tầm Nguyên ghé đến Quốc Hội Hoa Kỳ vào ngày 29 Tháng Mười năm 2018 để trao thỉnh nguyện thư có 1 triệu chữ ký của người Việt khắp nơi trên thế giới. Đó là thỉnh nguyện thư đòi quyền tự do dân chủ nhân quyền cho Việt Nam, chống Hiệp Ứớc Thành Đô và dự luật 3 đặc khu kinh tế giữa Cộng Sản Việt Nam với Trung Cộng. Bức thỉnh nguyện thư do Thượng Tọa Thích Thông Lai đệ nạp, ông Rob Kyker và Dân Biểu Pete Session tiếp nhận, sau đó cùng ông Michael Hòa vào Quốc Hội Hoa Kỳ đệ nộp thỉnh nguyện thư này.
ÔngThông Nguyễn, đi từ Sacramento, cho hay: “Đoàn biểu tình khí thế lắm với hàng ngàn nụ cười, một thông điệp cho thấy chúng ta không bao giờ kiệt lòng kiệt sức, những nụ cười ngạo nghễ sẽ đánh tan rã Đảng Cộng Sản Việt Nam, và những tên Việt gian tại hải ngoại, nhất là ở thủ đô người Việt tị nạn, Little Saigon. Chúng ta nhất quyết không để mất Little Saigon lần nữa vào tay Cộng Sản, nhất là Việt gian nằm vùng, bằng mọi cách không để bọn chúng xâm nhập.”
Đoàn biểu tình giương cao biểu ngữ không được đánh mất Little Saigon. 
(Hình: Văn Lan/Người Việt)
Một ông từ Oregon dự xong biểu tình, phải nhanh chóng ra phi trường để kịp chuyến bay đêm trở về nhà, cũng nêu ý kiến: “Chúng ta phải quyết tâm giữ Sài Gòn thân yêu tại Westminster mãi mãi, để người Việt tị nạn khắp nơi có dịp trở về, trước khi chính thức trở về Sài Gòn mến yêu của chúng ta.”
Phật tử Diệu Xuân ở Seattle, từ Thứ Năm tuần trước đã bay về San Francisco để kịp đi chung đoàn với chùa Tầm Nguyên về Little Saigon dự biểu tình hôm nay. Bà cho hay: “Tôi già rồi nhưng phải ráng hết sức cùng bà con góp lên tiếng nói, chống Cộng Sản tới cùng, vì mình đã đau khổ mất mát quá nhiều sau ngày mất nước. Không thể để bọn Việt gian xuất hiện tại Little Saigon, chúng tìm cách chống phá cộng đồng nhiều quá rồi, mục đích của chúng là để hủy bỏ Little Saigon.”
Trước giờ xuất phát biểu tình tại trường Carrilo Elementary. 
(Hình: Văn Lan/Người Việt)
Trong lúc mọi người đang tập hợp để nghe các vị dân cử và Thượng Tọa Thích Thông Lai phát biểu, bên ngoài có một người mặc áo đỏ dùng cellphone quay lại cảnh sinh hoạt bên trong. Sau khi ban tổ chức yêu cầu ngưng lại, ông ta vẫn tiếp tục quay mặt những người biểu tình, làm bà con phản ứng rất mạnh, hô to “Đả đảo Việt gian, tiếp tay Cộng Sản phá hoại cộng đồng”.
Buổi biểu tình còn khí thế rất cao khi đoàn người cùng đi vòng quanh trong trường giơ cao khẩu hiệu và hát vang những bài hát đấu tranh, trước khi lên xe trở về Bắc California vào lúc 5 giờ chiều.  
(Văn Lan)